Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 152

Phòng Nhị Lang mang theo ánh mắt mong đợi nhìn Phòng Đại Lang một cái, Phòng Đại Lang nhìn cũng không nhìn hắn, đỡ Phòng Đại Ni đi nhà chính ăn cơm. Phòng Nhị Lang xìu hết cả người, cúi đầu tiếp tục viết.

Đối với việc Phòng Nhị Lang bị Phòng Đại Lang trừng phạt viết chữ to, trên bàn cơm không ai đưa ra ý kiến phản đối, thấy Phòng Nhị Lang không cùng lại đây ăn cơm, cũng không ai đề nghị đi kêu hắn.

Hiển nhiên, mọi người đều đã quen.

Chờ đến buổi tối sắp nghỉ ngơi, Phòng Nhị Lang rốt cuộc viết xong mười trang chữ to.

Phòng Đại Lang nhìn thoáng qua chữ to Phòng Nhị Lang viết, lẳng lặng nhìn hắn, nói: “Xem ra chữ của Nhị Lang càng viết càng tốt, cũng càng viết càng nhanh, về sau phải luyện nhiều hơn mới được. Ngươi nói có phải hay không Nhị Lang?”

“Phải…… Không phải…… Ách, đại ca, ta đói bụng.” Phòng Nhị Lang đúng lúc nói sang chuyện khác.

Phòng Đại Lang cũng không nói gì nữa, gật gật đầu, nói: “Đi ăn cơm đi.”

Phòng Nhị Lang như được đại xá, vội vàng chạy đến phòng bếp đi tìm đồ ăn.

Buổi tối trước khi ngủ, Phòng Ngôn nhỏ một giọt linh tuyền vào ly nước, sau đó đem nước bưng cho Phòng Đại Ni, tận mắt nhìn thấy nàng uống hết toàn bộ mới yên tâm.

Nằm trên giường, Phòng Ngôn cũng ôm lấy cánh tay Phòng Đại Ni mới cảm thấy có cảm giác an toàn.

Kiếp trước, nàng là một cô nhi, một người thân cũng không có, nàng cũng không biết tình thân là mùi vị gì. Bây giờ, nàng có nhiều người thân như vậy, nhất định phải hảo hảo quý trọng mới được.

Ngày hôm sau, Vương thị thức dậy, chuyện đầu tiên chính là đi xem Phòng Đại Ni thế nào.

Phòng Đại Ni nói nàng không có chuyện gì, chân cẳng một chút cũng không đau.

Vương thị không yên tâm, bảo nàng đi vài bước, nhảy vài cái, mới yên tâm.

Vương thị đi ra ngoài còn lẩm bẩm với Phòng Nhị Hà, nào là may mà có Đại Sơn này nọ. Phòng Ngôn nghĩ thầm, rõ ràng là công lao của nàng sao tất cả đều quy cho Cao Đại Sơn.

Phòng Đại Ni còn đang lẩm bẩm: “Hôm qua ngã xuống hố, ta còn tưởng rằng hôm nay trên người sẽ đau nhức, không nghĩ tới chuyện gì cũng không có. Cảm giác còn cả người thoải mái, đây là chuyện gì vậy ta.”


Phòng Ngôn mơ mơ màng màng nói: “Đại tỷ, thân thể thoải mái là tốt rồi, ai còn mong thân thể không tốt đâu.”

“Ân, ngươi nói cũng đúng, ta đi giúp cha mẹ làm việc đây.”

Phòng Ngôn vội vàng giữ chặt nàng, nói: “Đại tỷ, tỷ mau đừng đi. Tỷ hôm qua vừa ngã xuống hố, cha mẹ còn đang đau lòng đâu, tỷ đừng lại làm cho bọn họ khó chịu. Tỷ mau nằm xuống đi, không nghe thấy lời nương vừa nói sao.”

Phòng Đại Ni do dự một chút, nói: “Chính là ta……”

“Đại tỷ, đừng nhưng nhị gì nữa, nghe ta, nằm xuống đi.”

Phòng Đại Ni nhìn nhìn bên ngoài, lại nhìn nhìn trên giường, cuối cùng vẫn là bị Phòng Ngôn kéo lại.

Hôm nay Phòng Nhị Hà vốn là muốn cảm tạ Cao Đại Sơn, kết quả, Cao Đại Sơn vốn dĩ mỗi ngày đều tới đây ăn cơm hôm nay thế nhưng không có tới. Điều này làm cho Phòng Nhị Hà rất là kinh ngạc.

Về đến nhà, Phòng Nhị Hà lại đi sang nhà Cao Đại Sơn một chuyến, kết quả Cao Đại Sơn cũng không ở nhà.

Ngày hôm sau cũng như thế, rốt cuộc, ở chạng vạng ngày thứ ba, lúc Phòng Nhị Hà đi đến nhà Cao Đại Sơn, lần này, Cao Đại Sơn đã ở nhà.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

 

“Đại Sơn huynh đệ.” Phòng Nhị Hà kinh hỉ gọi.

Cao Đại Sơn vừa thấy người tới là Phòng Nhị Hà, trong lòng có chút không được tự nhiên. Từ mấy ngày hôm trước hắn cứu Phòng Đại Ni, hắn liền có chút xấu hổ khi đối mặt với người nhà Phòng Nhị Hà, hắn cũng nói không rõ là vì cái gì. Rõ ràng là cứu người, lại……

Bởi vậy, mấy ngày nay cũng không đi huyện thành, mà đi vào trong núi đi săn.

Lúc này nghe được tiếng gọi thân thiết của Phòng Nhị Hà, Cao Đại Sơn nói: “Phòng đại thúc, ngài đừng khách khí, kêu ta Đại Sơn là được.”

Phòng Nhị Hà thuận theo nói: “Ai, Đại Sơn. Chú muốn cảm ơn con a, may mà mấy ngày trước con đã cứu Đại Ni nhà chú.”

Vừa nghe Phòng Nhị Hà nhắc tới chuyện này, trên mặt Cao Đại Sơn bất giác đỏ ửng.

“Không cần cảm tạ, không cần cảm tạ, đây đều là ta nên làm. Các ngươi đừng ghét bỏ là tốt rồi……” Nhớ lại chuyện mình làm ngày đó, lại nhớ tới ánh mắt của Phòng Đại Lang, Cao Đại Sơn càng thêm không được tự nhiên.

     
Bình Luận (0)
Comment