Làm Ruộng Khiến Người Làm Giàu

Chương 151

 

Phòng Nhị Hà trầm mặc một chút, nói: “Phẩm hạnh của Đại Sơn cha cũng tin được, nếu không phải hai đứa này chênh lệch quá nhiều, hai người bọn họ cũng không phải là không……”

Phòng Đại Lang ngắt lời Phòng Nhị Hà, nói: “Cha, Cao Đại Sơn cùng đại muội chênh nhau ba bốn tuổi đâu. Hắn cũng không nhỏ, ai cũng không biết hắn rốt cuộc đã định hôn chưa. Huống hồ, chúng ta còn phải hỏi qua ý của đại muội. Ngài nếu là thật sự có ý với hắn, vẫn là nên thận trọng một ít, đi hỏi thăm thì tốt hơn.”

Phòng Nhị Hà cười một cái, nói: “Cha cũng chính là nói vậy thôi.”

Những lời này của Phòng Đại Lang lại khơi ra một cọc tâm sự của Vương thị, nàng nói: “Đại Lang, ngươi sang năm cũng muốn mười lăm tuổi, nghe nói Phong ca nhà đại bá của ngươi đã muốn định ra rồi, chính ngươi là có tính toán gì không?”

Phòng Đại Lang không nghĩ tới chuyện này thế nhưng lại dính đến trên người mình, hắn lấy lại bình tĩnh, nói: “Nương, trước khi chưa thi đậu tú tài, nhi tử không nghĩ tới chuyện hôn sự.”

“Cái gì? Thi đậu tú tài rồi mới nói chuyện cưới xin! Đại Lang, đến lúc đó ngươi cũng không nhỏ nữa đâu.” Vương thị kinh ngạc nói.

Phòng Nhị Hà vốn dĩ không nghĩ nói cái gì, nhưng vừa nghe Phòng Đại Lang nói thi đậu tú tài rồi mới nói chuyện cưới xin, nội tâm cũng không bình tĩnh.

Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.

“Đại Lang, ngươi có biết tú tài có bao nhiêu khó thi không? Có bao nhiêu người thi đến già đều không thi đậu tú tài? Tỷ như nói vị tiên sinh trước kia của ngươi, nghe nói lần này lại thi rớt. Hắn năm nay cũng 50-60 tuổi rồi đi. Ngươi có chí hướng là chuyện tốt, nhưng loại lời nói trẻ con này, về sau vẫn là không cần nhắc lại.”

Phòng Đại Lang nghiêm mặt nói: “Cha, nhi tử nói chính là thật, nếu thi không đậu tú tài, nhi tử sẽ không nói chuyện cưới xin.”

Phòng Đại Lang chủ ý có bao nhiêu quyết đoán, Phòng Nhị Hà cùng Vương thị là biết đến, lúc này nghe được Phòng Đại Lang nói như vậy, cũng biết hắn là nghiêm túc. Hai người ngươi nhìn xem ta, ta nhìn xem ngươi, đều lộ ra vẻ mặt sầu lo.

“Đại Lang, kỳ thi tú tài ba năm hai lần, sang năm là không có kỳ thi. Năm sau mới có. Lần tiếp theo còn không biết là một năm hay là 2 năm sau. Ngươi nói như vậy, nếu như vận khí không tốt, còn không biết phải đợi bao nhiêu năm.” Phòng Nhị Hà cau mày nói.

“Cha mẹ yên tâm, nhi tử khẳng định sẽ không làm các ngươi thất vọng.”


Nhìn bộ dạng tự tin của Phòng Đại Lang, Phòng Nhị Hà nghĩ, dù sao lúc này nói cái gì nhi tử cũng sẽ không nghe, còn không bằng chờ về sau lại nói. Vương thị tuy rằng trong lòng sốt ruột, nhưng nhìn bộ dạng của trượng phu và nhi tử, cũng không biết nói gì cho phải.

Phòng Đại Lang thấy lực chú ý của cha mẹ đều chuyển dời đến trên người mình, hắn không muốn nhiều lời, liền nói sang chuyện khác: “Cha, nương, việc cấp bách là phải hảo hảo cảm ơn Cao Đại Sơn. Bất kể nói thế nào, hắn hôm nay cũng đã cứu muội muội. Tuy rằng không tiện cảm tạ công khai, nhưng ngấm ngầm vẫn là muốn tỏ vẻ một chút.”

Phòng Đại Lang theo thói quen xem nhẹ sự thật là Cao Đại Sơn còn lớn hơn hắn một tuổi.

Phòng Nhị Hà gật gật đầu, nói: “Đây là tự nhiên, chúng ta cũng không phải loại người không hiểu lễ nghĩa.”

Vương thị đi nấu cơm, Phòng Ngôn rốt cuộc viết xong năm trang chữ to, nàng lắp bắp giao cho Phòng Đại Lang.

Phòng Đại Lang nhìn thoáng qua chữ to Phòng Ngôn viết, nói: “Tiểu muội, đại ca vẫn luôn phi thường yên tâm về ngươi, cho rằng ngươi có thể trông chừng đại muội, kết quả, ngươi hôm nay…… Thật là làm đại ca thất vọng rồi.”

Phòng Ngôn nghe xong Phòng Đại Lang nói, trong lòng cũng phi thường không dễ chịu. Đích xác, hôm nay nàng quá tùy hứng.

Phòng Đại Lang nhìn Phòng Ngôn một cái, nói: “Lần này thì thôi, không có lần sau.”

Phòng Ngôn gật gật đầu, xoay người muốn đi giúp Vương thị nấu cơm.

Kết quả, còn chưa đi ra khỏi phòng, liền nghe sau lưng truyền đến thanh âm của Phòng Đại Lang: “Tiểu muội, chữ của ngươi vẫn là phải hảo hảo luyện một luyện.”

Phòng Ngôn bước chân khựng lại, “Nga” một tiếng, vội vàng chạy mất. Nàng tự nhiên là không thấy được sau lưng Phòng Đại Lang đang nhếch khóe miệng.

Phòng Đại Ni cùng Phòng Nhị Lang mãi đến lúc muốn ăn cơm chiều, vẫn chưa viết xong số chữ to mà Phòng Đại Lang quy định. Phòng Đại Lang lại đây nhìn thoáng qua, nói với Phòng Đại Ni: “Đại Ni nhi, ngươi hôm nay bị thương, cũng đừng viết nữa, cùng ca ca đi ăn cơm đi.”

 

Bình Luận (0)
Comment