Phòng Nhị Hà thần sắc nghiêm lại, nói: “Đại Sơn, con đây là đang nói cái gì vậy, con đã cứu Đại Ni nhà ta, nhà chúng ta cảm kích còn không kịp, làm sao lại có chuyện gì ghét bỏ hay không chứ.”
Cao Đại Sơn nói: “Ta ngày đó…… Tĩnh tỷ nhi……”
Phòng Nhị Hà nói: “Ta biết con muốn nói cái gì, chú cũng không phải người cổ hủ. Sự tình phát sinh tương đối đột ngột, con làm như vậy là đúng. Không cần có gánh nặng gì, chú không trách con, còn muốn cảm tạ con. Đây là một bộ quần áo cùng một ít điểm tâm đường trà, con mau nhận lấy đi.”
Cao Đại Sơn nơi nào còn nghĩ tới nhận đồ, người nhà Phòng Nhị Hà không trách tội hắn, hắn cũng đã cám ơn trời đất.
“Không được, đại thúc, mấy thứ này ta không thể nhận.”
Phòng Nhị Hà làm bộ tức giận nói: “Con nếu là không nhận, chính là xem thường nhà của chúng ta.”
Cao Đại Sơn rốt cuộc cũng không trải qua chuyện gì như vầy, nói mấy câu đã bị Phòng Nhị Hà dỗ cho nhận lấy. Cuối cùng, lúc Phòng Nhị Hà đi còn nói: “Đại Sơn, nhớ rõ ngày mai đi Quán Rau Dại nhà chúng ta ăn cơm nha.”
Cao Đại Sơn gật gật đầu, nhìn lễ tạ ơn trong tay, hắn lần đầu tiên cảm thấy mình nguyên lai vẫn là có chút tác dụng. Cũng không phải, tất cả mọi người đều không thích hắn.
Chờ sau khi rau trồng trên mẫu đất thứ hai trong nhà cũng mọc tốt, Phòng Nhị Hà liền bắt đầu thực thi kế hoạch trước đó. Sau khi mùa hè oi bức qua đi, tuy rằng buôn b*n n**c trái cây không tốt như trước, nhưng bánh bao, màn thầu lại bán được nhiều hơn so với trước kia.
Ăn mấy tháng bánh bao hấp, Phòng Nhị Hà tính toán bắt đầu bán bánh bao chiên.
Bánh bao chiên bởi vì cái đầu nhỏ hơn một ít, cho nên bán cũng rẻ hơn bánh bao hấp. Nhân chay một văn tiền một cái, nhân thịt tam văn tiền hai cái.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Vừa mới bắt đầu ra mắt, rất nhiều người đều đi mua về nếm thử. Quán ăn ngon xuất hiện món mới, hơn nữa giá cả còn không đắt, mọi người tự nhiên là muốn tới thử một lần.
Bánh bao chiên xuất hiện, cũng làm cho thu nhập trong tiệm đạt tới một đỉnh cao nho nhỏ. Trước kia mỗi ngày kiếm bốn lượng bạc, hiện tại cũng lên tới năm lượng bạc. Phòng Nhị Hà mỗi ngày đều vui tươi hớn hở.
Từ sau khi xảy ra sự việc mấy ngày hôm trước, Phòng Ngôn cùng các bạn nhỏ cũng không dám chạy lên núi nữa. Mỗi ngày đọc sách biết chữ xong, Phòng Ngôn liền chỉ huy bọn họ làm việc.
Nhà bọn họ hiện tại chỗ lớn như vậy, vừa lúc thiếu nhân thủ làm việc. Xới đất các thứ, coi như là làm việc và nghỉ ngơi kết hợp. Dù sao sân lớn phía sau nhà bọn họ hiện tại tất cả đều dùng tường gạch xây lên, ai cũng không biết bọn họ ở bên trong làm cái gì.
Phòng Ngôn tự nhiên cũng sẽ không để bọn họ làm không công, nàng đều là yết giá rõ ràng. Tuy rằng làm như vậy có đôi khi thoạt nhìn sẽ tương đối tổn thương tình cảm, nhưng quan hệ dù thân thiết đến mấy, vẫn là ngay từ đầu nói rõ ràng thì tốt hơn. Không nói rõ ràng, thời gian dài mới có thể thật sự làm tổn thương tình củm.
Mà người Phòng Nhị Hà muốn mua, cũng rốt cuộc sau một trận rét lạnh đã chủ động tìm tới cửa nhà bọn họ.
Phía trước Phòng Nhị Hà vẫn luôn muốn mua người, nhưng mua người phải suy xét sự tình tương đối nhiều. Lần này mua người về chủ yếu là đặt ở trong nhà làm việc, mua mấy gã sai vặt là thích hợp nhất. Chính là, hai cô con gái đều ở nhà, như vậy liền có vẻ không thích hợp. Mua nữ nhân cùng nam nhân cường tráng cũng không dễ mua, bọn họ bên này tuy rằng không tính là giàu có, nhưng bởi vì địa hình địa chất khí hậu, lương thực có thể trồng hai vụ. Trong nhà cũng đều không lo ăn mặc.
Bán trẻ con thì có, nhưng người trưởng thành có tay có chân, thân thể cường tráng lại rất thiếu.
Sáng hôm đó, vì chưa đến giờ cơm, người ăn cơm không nhiều lắm, Phòng Nhị Hà cũng ngồi ở sau quầy tính sổ. Kết quả, đột nhiên nhìn đến cửa có hai ông bà lão ăn xin.
Người như vậy vẫn là phi thường thường thấy, chẳng qua gần đây không biết nguyên nhân gì, người ăn xin dần dần nhiều lên.
Phòng Nhị Hà thấy A Cương đang ở bên ngoài b*n n**c trái cây, liền tự mình đi vào bếp sau cầm mấy cái màn thầu cho hai ông bà lão này ăn. Còn bưng cho bọn họ hai chén canh.