Trịnh Kiệt Minh nói: “Cháu đúng là đồ lanh lợi, thế mà cũng phát hiện ra à.”
Phòng Ngôn cười không nói gì.
“Đúng vậy, biểu thúc sắp phải rời huyện thành, muốn đi Tắc Bắc một chuyến. Ghé qua hỏi cha cháu có cần mang theo đồ vật gì không.” Trịnh Kiệt Minh nói tiếp.
Phòng Ngôn hâm mộ nói: “Oa, biểu thúc lại muốn đi ra ngoài ạ, thích thật, có thể đi xem đại thảo nguyên.”
Trịnh Kiệt Minh bật cười nói: “Nơi đó nào có tốt như vậy. Mùa xuân mùa thu thì còn được, chứ mùa đông thì không tốt lắm, bên đó lạnh lắm thật sự.”
Phòng Ngôn lúc này mới nhớ tới hoàn cảnh địa lý bên đó, nói: “Hửm? Không đúng ạ, cháu nhớ cô tổ mẫu nói ngài một năm chỉ đi Tắc Bắc một hai lần, mùa đông chưa bao giờ đi, lúc này mới vừa từ bên ngoài về sao giờ lại muốn đi?”
Trịnh Kiệt Minh nhìn nhìn xung quanh, nhỏ giọng nói: “Ta nghe nói bên đó lại có một đám ngựa chiến tốt, trong lòng ngứa ngáy thực, muốn đi xem thử. Dù sao bây giờ cách Tết cũng còn ba bốn tháng, một chuyến đi về, ta nhanh một chút thì hai tháng là có thể trở về rồi.”
Trong tiệm lúc này cũng không bận rộn lắm, Trịnh Kiệt Minh vừa định đi tìm Phòng Nhị Hà, Phòng Ngôn đột nhiên nghĩ tới một việc, nói: “Biểu thúc, bên Tắc Bắc có buôn bán dân cư không ạ? Chính là cái loại muốn tới Trung Nguyên ấy, nói thế nào nhỉ……”
Phòng Ngôn bắt đầu sắp xếp lại ngôn ngữ của mình.
Trịnh Kiệt Minh cười một tiếng, nói: “Ngôn tỷ nhi, cháu là muốn mua một ít nô lệ Mông Cổ bên kia đúng không?”
Phòng Ngôn nói: “Đúng ạ!”
Trịnh Kiệt Minh nói: “Cũng có. Gần nhất bên thảo nguyên thu hoạch không tốt, có người bị đông c.h.ế.t, đói c.h.ế.t. Haiz. Rất nhiều người đều muốn đến Trung Nguyên bên này, dù sao thời tiết cũng không rét mướt như vậy, cũng có thể ăn no hơn một chút. Chỉ là, cháu mua người ngoại tộc đó về làm gì?”
Phòng Ngôn nói: “Đương nhiên là mua về làm việc ạ. Nghe nói người bên đó đều vóc người cao lớn, cháu nghĩ, sức lực của họ khẳng định cũng rất lớn. Mua một người có thể bằng mấy người lận.”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Trịnh Kiệt Minh nói: “Cũng đúng ha, lần này ta qua đó sẽ hỏi giúp cháu một câu.”
Phòng Ngôn vui sướng nói: “Vâng ạ, cảm ơn biểu thúc.”
Một lát sau, Phòng Nhị Hà không bận lắm, Trịnh Kiệt Minh liền vào tiệm nói chuyện với ông.
Trong khoảng thời gian này, nước trái cây của Phòng Ngôn rõ ràng là không bán chạy như trước nữa. Lúc bán chạy nhất trước kia đã có thể đạt tới gần hai lượng bạc thu nhập, mấy ngày gần đây, cũng chỉ miễn cưỡng bán được một lượng bạc.
Thời tiết lạnh rồi, mọi người cũng ít uống đồ uống lạnh. Đá cục cũng đã sớm không cần, gần đây cũng bắt đầu chuẩn bị một ít nước đun sôi. Hơn nữa, dưa hấu cũng quá đắt. Chỉ còn lại mỗi bưởi (?) và quýt.
Phòng Nhị Hà cảm thấy, có thể kiếm được như hiện tại đã là rất tốt rồi. Ông vốn cho rằng nhiều nhất một tháng nữa là không ai mua. Không ngờ đây đã gần hai tháng, mà vẫn có thể kiếm được một lượng bạc, điều này thật sự đã vượt quá mong đợi.
Tiền công của Lý thị và Hứa thị cũng tăng lên 800 văn.
Bởi vì có Hắc Nha ở đó, cộng thêm hiện giờ người mua nước trái cây không nhiều lắm, qua một thời gian sau, Phòng Ngôn dứt khoát cũng không tới huyện thành nữa. Làm hai tháng rồi, nàng hiện tại cần phải nghỉ ngơi cho tốt một chút. Kiếm tiền là không có điểm dừng, làm việc và nghỉ ngơi kết hợp với nhau vẫn tốt hơn.
Hiện tại là cuối mùa thu, cảnh sắc trên núi lại khác hẳn so với trước kia.
Phòng Ngôn cùng Phòng Thụ mấy người chạy lên núi bắt thỏ, hái quả dại ăn. Phòng Nhị Lang hiếm hoi được nghỉ hai ngày, nhìn thấy bộ dạng mọi người chơi vui vẻ như vậy, trong lòng ghen ghét không chịu được. Khi nào thì hắn cũng có thể chơi thả ga một chút đây.
Cỏ trên mặt đất đã úa vàng, thỏ cũng lộ diện ra.
Mấy ngày nay, bọn họ bắt được hai ba con thỏ, hương vị thịt thỏ kia thật sự là quá ngon, mấy người về nhà ăn một bữa mồm miệng bóng nhẫy. Bây giờ vừa thấy thỏ, mắt mọi người quả thực còn muốn đỏ hơn cả mắt thỏ. Đáng tiếc, con thỏ kia chạy cũng quá nhanh, càng chạy càng đi vào sâu bên trong.
Ngày thường bọn họ sẽ không đi xa như vậy, nhưng hiện tại có Phòng Nhị Lang ở đây, mấy đứa ngày thường nhát gan không chịu nổi cũng lớn gan hẳn lên. Phòng Đại Ni ở phía sau gọi bọn họ, bọn họ cũng không nghe.