Nghĩ thầm, chỉ chạy một đoạn đường này chắc là không có vấn đề gì, bọn họ ở bên ngoài loanh quanh bao nhiêu ngày cũng có phát hiện vấn đề gì đâu. Chờ đuổi theo thêm vài phút, Phòng Ngôn nói: “Nhị ca, đừng chạy nữa, lại vào sâu bên trong nữa là nguy hiểm đó.”
Phòng Nhị Lang lúc này mới dừng lại, mắt thấy con thỏ sắp tới tay lại chạy mất.
Lúc này thì hay rồi, muốn không quay về cũng phải quay về.
Kết quả vừa quay đầu lại, phát hiện thiếu mất một người. Phòng Đại Ni mất tích rồi!
Vừa mới còn ở phía sau nhắc nhở bọn họ, thế mà trong nháy mắt Phòng Đại Ni đã không thấy đâu, đây là chuyện gì? Bọn họ vội vàng chạy ngược trở lại, vừa đi vừa gọi tên Phòng Đại Ni. Kết quả, chờ bọn họ đi ra ngoài rồi cũng không phát hiện Phòng Đại Ni đi đâu. Phòng Ngôn gấp đến độ toát một thân mồ hôi lạnh, không thể nào…… Trong lòng sợ hãi không thôi, nàng vừa rồi không nên xúc động như vậy. Hiện tại Phòng Đại Ni không thấy nữa, nên làm thế nào đây?
Phòng Liên Hoa thấy bộ dạng sốt ruột của Phòng Ngôn, nói: “Phòng Ngôn, Thục Tĩnh tỷ có thể nào một mình về nhà rồi không, hay là chúng ta về nhà xem thử?”
Phòng Nhị Lang đ.ấ.m vào cái cây, sốt ruột nói: “Đều tại ta, ta không nên dẫn mọi người đi vào bên trong.”
Phòng Ngôn đỏ mắt, lắc lắc đầu, nói: “Sẽ không, tỷ của ta sẽ không làm như vậy.”
Phòng Hà Hoa bị bộ dạng của Phòng Ngôn dọa sợ, bình tĩnh nhắc nhở nói: “Ngôn tỷ nhi, ngươi đừng lo lắng, chúng ta đi suốt một đường, không nghe được tiếng kêu của Thục Tĩnh, cũng không nhìn thấy đồ vật của tỷ ấy. Ngươi đừng tự mình dọa mình.”
Vừa nãy nàng vẫn luôn đi cùng Phòng Đại Ni, hai người các nàng đều ở phía sau cùng, nhưng đi đi một lát, mắt nàng cũng dán theo con thỏ, không phát hiện Phòng Đại Ni không thấy từ lúc nào.
Hơn nữa, nơi bọn họ đi hôm nay kỳ thật cũng không gần bên trong lắm, sẽ không quá nguy hiểm. Nàng trước kia theo cha nàng còn đi qua nơi sâu hơn kìa.
Phòng Ngôn nghe được thanh âm của nàng, bắt lấy nàng hỏi: “Hà Hoa tỷ, ngươi lần cuối cùng nhìn thấy tỷ của ta là ở chỗ nào?”
Phòng Hà Hoa vừa nghe lời này, lập tức liền muốn dẫn bọn họ đi vào.
Lúc này, đột nhiên có một thanh âm truyền tới.
“Ngôn tỷ nhi, các ngươi đông người như vậy đều ở chỗ này làm cái gì?”
Phòng Ngôn vừa thấy Cao Đại Sơn, nghĩ đến hắn thường xuyên đi săn ở trong núi sâu, như là tìm được cứu tinh, nói: “Đại Sơn ca, tỷ của ta không thấy nữa.”
Cao Đại Sơn vừa nghe, sắc mặt cứng lại, hỏi: “Không thấy? Ở nơi nào không thấy?”
Phòng Ngôn nước mắt đều sắp chảy xuống, nói: “Ở trong núi không thấy.”
Cao Đại Sơn nói: “Ở chỗ nào trong núi, có xa không?”
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Phòng Hà Hoa nói: “Không xa, chúng ta chưa đi vào bên trong.”
Cao Đại Sơn nhíu nhíu mày, nói: “Không xa à, vậy các ngươi dẫn ta vào trong xem xem.”
Mấy người vừa định hướng vào trong đi, Phòng Ngôn lúc này bình tĩnh hơn một ít, nói với Phòng Thanh và Phòng Liên Hoa: “Hai người các ngươi trở về, xem tỷ của ta đã về nhà chưa. Nếu về rồi, các ngươi liền ở đỉnh núi nói với chúng ta một tiếng. Nếu không về, các ngươi liền ở nhà chờ xem sao.”
Phòng Thanh cùng Phòng Liên Hoa ngoan ngoãn gật gật đầu.
Chờ tới chỗ bị lạc, Cao Đại Sơn lúc này mới thở phào nhẹ nhõm một hơi.
Hắn nhìn thoáng qua mấy đứa nhóc bên cạnh, nói: “Chỗ này không có việc gì, nơi dã thú qua lại còn cách đây xa lắm. Nói cách khác, tỷ tỷ ngươi là bị lạc ở phía sau này đúng không? Tỷ ấy không có đi theo các ngươi tới xa như vậy?”
Phòng Ngôn nói: “Đúng vậy, Hà Hoa tỷ nói là ở gần cái cây kia.”
Cao Đại Sơn đi qua đó nhìn nhìn, lại hướng sang bên cạnh nhìn mấy lần. Trong lòng kinh ngạc thực, chỗ này, cách nhà hắn thật ra rất gần.
“Các ngươi xác định không nhìn thấy tỷ ấy hướng vào bên trong đi sao?”
Phòng Ngôn gật gật đầu, nói: “Xác định. Bất quá…… Lúc chúng ta đi ra không biết tỷ ấy có đi vào trong tìm chúng ta không.” Nói tới đây, Phòng Ngôn nước mắt lại muốn chảy xuống.
Nàng cùng Phòng Đại Ni quen biết đã hơn nửa năm, mỗi ngày đều sớm chiều ở chung, nghĩ đến lỡ như Phòng Đại Ni gặp phải chuyện gì bất trắc…… Nàng cả người đều run rẩy, đầu óc cũng phảng phất ngừng suy nghĩ.