Phòng Ngôn gật đầu: “Hồ đại thúc, dù khỏe rồi, cũng phải nhớ uống thêm mấy thang t.h.u.ố.c nữa.”
“Vâng, vâng. Cảm ơn tiểu thư.”
Phòng Ngôn nhìn bộ dạng của Hồ Bình Thuận cũng rất vui vẻ. Xem ra linh tuyền của nàng hiệu quả rất tốt. Ngày thường nàng tự uống một chút cũng không thấy gì, vì cơ thể nàng vốn không bệnh. Nhưng người đang bệnh mà uống, hiệu quả lại vô cùng rõ rệt.
Thật tốt, có vật bảo mệnh, nàng có thể giữ được tính mạng của mình và người thân. Ở cái thời cổ đại mà y tế lạc hậu thế này, đây là điều vô cùng may mắn.
Ting Ting Tang Tang - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Ting Ting Tang Tang để ủng hộ ad nhé.
Cũng thật tốt, nàng đã cứu được một mạng người. Tuy người đó không biết là nàng cứu, nhưng nàng vẫn cảm thấy rất vui.
Hơn nữa, nếu Hồ Bình Thuận đã rành trồng trọt như vậy, thì chuyện nàng muốn nhỏ linh tuyền vào ruộng lại càng không dễ bị phát hiện!
Dù sao Hồ Bình Thuận cũng là người nơi khác đến, dù sao trước đây ông trồng lúa cũng có sản lượng cao. Và quan trọng là, Hồ Bình Thuận cũng không biết sản lượng lương thực ở khu vực Trung Nguyên rốt cuộc là bao nhiêu, ông chưa từng làm đất ở đây.
Phòng Ngôn cảm thấy, nhà bọn họ vẫn cần thêm một ít người làm, ngoài đồng cần, trong nhà cũng cần. Chỉ là, chuyện này vẫn xem như việc nhỏ, vì nàng thấy, đại sự là khu đất của nhà bọn họ. Tiếp theo, nhà họ muốn quy hoạch lại mảnh đất xung quanh nhà cho tử tế. Chỉ không biết cha nàng định làm thế nào đây? Tuy mấy tháng trước, đất nhà bọn họ đã phá đi xây lại rất nhiều lần, nhưng nếu lần này lại làm, phỏng chừng sẽ là lần cuối cùng. Nhà ở của bọn họ cũng muốn lật ra xây lại một lần, mùa hè phương bắc tuy không quá nóng, nhưng mùa đông lại rất lạnh.
Nhà bọn họ tuy nhìn từ bên ngoài thì rất đẹp, nhưng bên trong vẫn là bộ dáng ban đầu. Lần trước lúc xây cũng chỉ là xây lại tường sân mà thôi.
Đến lúc đó còn phải lo một chút chuyện rau dại, vấn đề giữ ấm. Mùa hè oi bức sắp qua đi, thu nhập mỗi ngày của Quán Rau Dại nhà bọn họ cũng bắt đầu dần dần tăng trở lại. Tin rằng đến mùa đông, nhu cầu rau dại của nhà bọn họ sẽ càng ngày càng nhiều. Chỉ là, mùa đông tuy có nhà kính, nhưng sản lượng khẳng định sẽ không nhiều bằng mùa xuân hạ. Một mẫu đất chắc chắn không đủ dùng, ít nhất cũng phải chuẩn bị hai mẫu đất.
Lúc Phòng Ngôn nhắc tới chuyện này, Phòng Nhị Hà nói: “Nếu đất đã mua rồi, thì cứ rào lại trước đã. Nhà cửa nói thế nào cha cũng chưa nghĩ xong, mấy việc này cứ chờ sang năm đầu xuân rồi hẵng nói.”
Phòng Ngôn nghe xong sững sờ, hỏi: “Cha, ngài định rào hết cả hai mươi mẫu đất này sao?”
Phòng Nhị Hà nói: “Đúng vậy, rào lại toàn bộ. Như vậy, chúng ta làm cái gì ở bên trong người khác cũng sẽ không biết. Nhà chúng ta muốn làm vườn trái cây, trại chăn nuôi, nhà kính trồng rau dại, cũng đỡ cho người khác ở bên ngoài nói bậy. Rào lại trực tiếp, mua vài người quản lý. Mặt sau mở mấy cái cửa hông, như vậy cũng tiện hơn một chút.”
Phòng Ngôn nghe Phòng Nhị Hà mường tượng, kích động nói: “Cha, vậy đây chẳng phải là một cái trang viên lớn sao.”
Phòng Nhị Hà nghe cái tên Phòng Ngôn nói, nghĩ nghĩ, cười nói: “Đúng là vậy thật.”
Chuyện này Phòng Nhị Hà nói làm liền làm, qua mùa hè, mùa thu không bao lâu liền phải đến mùa đông. Đến khi đất đóng băng rồi thì không dễ xây nữa. Phòng Nhị Hà tìm tới Phòng Nam, bảo hắn hỗ trợ lo mấy việc này.
Chờ đến lúc bắt đầu làm, không thể không nói, nhà Phòng Ngôn lại làm người trong thôn chấn kinh một lần nữa. Nhiều đất như vậy mà đều rào lại, chẳng phải là còn lớn hơn cả cái thôn này sao? Nhà Phòng Nhị Hà thật là chơi lớn mà! Có tiền mà lại xây trang viên toàn ở trong thôn, những người có tiền khác trong thôn đều trực tiếp lên trấn trên, lên huyện thành, lên phủ thành mua nhà rồi.
Hôm nay, Trịnh Kiệt Minh lại một lần nữa đi tới Quán Rau Dại. Từ lúc hắn trở về, chỉ cần không có việc gì, buổi sáng nhất định sẽ tới đây ăn một bữa cơm, đồ ăn ở đây thật sự là quá ngon, quá hợp khẩu vị của hắn.
Hôm nay, hắn ăn cơm xong không lập tức rời đi. Thấy Phòng Ngôn cần hỗ trợ, cũng đi giúp một tay.
Phòng Ngôn cười nói: “Biểu thúc là tìm cha cháu có việc gì sao?”