Trúc Lan thấy mọi người đều chú ý mình, trong lòng cảm thấy bất đắc dĩ: phải trở thành tiêu điểm rồi.
Nhiễm Nghiên đứng dậy đi lên phía trước một bước, nói:
- Đã lâu rồi thiếp thân không gặp Chu thục nhân, lại biết cháu gái của thiếp thân đính hôn với trưởng tôn của Chu phủ nên chú ý nhiều hơn một chút. Không ngờ lại khiến Tam hoàng tử phi không vui.
Thái Tử Phi đưa tay ra vỗ vỗ tay của Nhiễm Nghiên:
- Muội cẩn thận quá, Chương thị không phải là người hẹp hòi hay tính toán nên muội không cần giải thích.
Tam hoàng tử phi Chương thị tức đến đau tim, người tung kẻ hứng như đang chứng minh ả là loại bới lông tìm vết lòng dạ hẹp hòi.
Trúc Lan đong đưa chén trà trong tay, Nhiễm Nghiên chỉ nói một câu đã chỉ ra rõ tất cả quan hệ giữa Chu gia và Nhiễm gia - Thái Tử Phi đúng là muốn kết quả như thế. Chu gia đang đứng trong cái hố quyền lực, trốn không trốn được mà còn càng lún sâu thêm.
Không biết nhị hoàng tử phi đến từ khi nào, ngồi xuống bên cạnh:
- Ta vừa nghe được một chuyện là trưởng tôn Chu phủ đính hôn, nghe nói tuổi tác của mấy đứa cháu trai khác cũng không còn nhỏ nữa, không biết Chu thục nhân đã để ý nhà nào chưa?
Trúc Lan nghe đoạn đầu tưởng là nói về Ngọc Sương, không ngờ lại nhắc đến Minh Đằng. Minh Đằng nghịch ngợm, trong lòng Trúc Lan thì đứa nhỏ này cứ như chưa bao giờ lớn. Nhắc đến mới nhớ minh Đằng và Ngọc Sương bằng tuổi nhau.
- Đứa nhỏ này tính tình hoạt bát, vẫn chưa tính tới chuyện này.
Nhị hoàng tử phi Ngô thị cười nói:
- Không phải khen nhưng cháu gái nhà mẹ đẻ ta tuổi tác còn nhỏ mà đã tinh thông mọi thứ cầm kỳ thư họa. Nói cũng là tình cờ, tẩu tẩu của ta cũng đang xem tìm đối tượng cho khuê nữ.
Ngô thị phải cảm ơn Nhiễm trắc phi đã nhắc nhở. Vốn nàng ta nhớ thương cháu gái lớn của Chu phủ nhưng vừa nghe nhắc nhở, nàng ta phát hiện ra cháu trai vẫn tốt hơn. Gả vào Chu gia thì là người của họ Chu, sau này có con cũng mang họ Chu, tốt hơn với con gái xuất giá nhiều.
Trúc Lan nghe hiểu ý, chính vì nghe hiểu mới bất đắc dĩ. Sau này con cháu Chu gia muốn tìm người tử tế không dính líu đến quan hệ e là không dễ. Cũng may hôn sự của Minh Vân và Ngọc Lộ đã quyết định xong cả rồi.
- Vậy hẳn là cửa nhà Ngô đại nhân sắp bị đạp vỡ rồi.
Ngô thị vừa định mở miệng thì Tứ hoàng tử phi chen vào nói:
- Hóa ra tẩu tẩu ở đây, ta cứ bảo sao vừa quay đi đã không thấy người đâu. Tẩu tẩu, Tam tẩu đang tìm tẩu đó.
Ngô thị hừ lạnh trong lòng, Tứ hoàng tử Chúc thị cố ý chen vào nói thì có. Chúc thị này có bối cảnh kém nhất trong mấy người hoàng tử phi, nhưng bối cảnh nhà mẹ đẻ kém không có nghĩa rằng Chúc thị mềm yếu. Ả ta giống với Tứ hoàng tử, lòng dạ hiểm độc nhất.
Trúc Lan thở ra một hơi, cuối cùng cũng đi rồi. Cô vừa nhìn quanh thì thấy quan quyến bên cạnh đều né xa mình, bọn họ sợ bị liên lụy vào nên cô lập cô đây mà.
– –
Lễ Bộ
Cuối cùng Thái Tử cũng đã xem hết những gì muốn xem, càng thêm hiểu biết về Lễ Bộ. Thật đúng như Tiêu đại nhân đã nói: Phùng gia này làm ở Lễ Bộ nhiều năm, Lễ Bộ sắp thành Lễ Bộ của Phùng gia rồi.
Thái Tử đứng dậy, nói:
- Chu đại nhân, ngài nói xem chúng ta nên đi Hình Bộ hay Công Bộ tiếp theo?
Chu Thư Nhân cho rằng kế tiếp Thái Tử sẽ đi Binh Bộ, lòng đã hiểu rõ: binh quyền là điều tối kỵ. Thái Tử đúng là cẩn thận, anh cảm thấy vừa lòng. Thái Tử không hề lơ là vì được Hoàng Thượng tin tưởng, vậy là rất tốt. Một vị Thái Tử anh minh lại có năng lực sẽ làm lòng dân yên ổn.
Chu Thư Nhân suy nghĩ rồi nói:
- Thần cảm thấy Thái Tử có thể đi Công Bộ trước.
Điều này vừa làm Công Bộ được chú ý nhiều hơn vừa biểu lộ Thái Tử cũng để ý đến Công Bộ.
Thái Tử nghĩ muốn đến Hình Bộ, Hình Bộ là nơi có thứ đồ y muốn điều tra. Diêu Văn Kỳ cũng được, lão nhị Cảnh Dương cũng tốt, có rất nhiều thứ y muốn điều tra đều ở đó. Thái Tử nhìn cúi đầu chào Chu Thư Nhân, dạo gần đây càng tiếp xúc với Chu Thư Nhân lại càng hiểu hơn về anh, Chu Thư Nhân sẽ không nói vu vơ.
- Cô nghe nói sau khi đại nhân đến Hộ Bộ có nói chuyện giúp Công Bộ. Hai lần vừa qua chi bạc cho Công Bộ khá thoáng, không thể không kể công ngài. Xem ra Chu đại nhân rất coi trọng Công Bộ?
Chu Thư Nhân cúi đầu thấp hơn, đáp:
- Đúng thế, thần cảm thấy Công Bộ rất quan trọng. Thần đã từng làm tri phủ, chưởng quản tài chính của cả một châu. Công Bộ có cùng một nhịp thở với đời sống của dân cho nên thần rất coi trọng.
Chu Thư Nhân nghĩ ngợi rồi cũng nói lời thật, Công Bộ là chìa khoá để phát triển. Rất nhiều kinh nghiệm ở thời hiện đại toàn là tri thức của người xưa cả, muốn phát triển thì nhất định cần tăng mạnh đầu tư tăng cho Công Bộ.
Thái Tử giật mình, tuy Chu Thư Nhân có xuất thân vừa làm ruộng vừa đi học nhưng y đã từng chứng kiến tầm nhìn của Chu Thư Nhân và cũng đánh giá cao.
Lần này Chu Thư Nhân không cười giả tạo nữa mà là nụ cười thật lòng: - Vâng.
Phùng Hoài tự mình đứng ở cửa Lễ Bộ tiễn đưa Thái Tử. Xe ngựa đi xa, ánh mắt ông ta sâu thẳm. Thái Tử rất tin tưởng Chu Thư Nhân, nhớ lại thư trả lời của Tứ hoàng tử, mối quan hệ thông gia này được việc thật đấy.
Chu Thư Nhân không ngồi cùng xe ngựa với Thái Tử. Anh ngồi bên cạnh cửa sổ xe ngựa, quay đầu lại nhìn Lễ Bộ. Anh đã từng nói chuyện với người Đào gia ở Lễ Bộ, khác với sự trung lập tuyệt đối của Uông gia, dòng họ Đào thị có ý đồ riêng, còn tìm hiểu xem anh có ý phò tá Thái Tử không. Nếu có, anh tỏ rõ lập trường thì Đào thị sẽ theo phe anh.
Chu Thư Nhân nhớ lại hồi âm của Uông lão gia. Ngỏ ý là sau khi Đào lão gia tử qua đời, lòng dạ con cháu Đào gia cũng không còn như trước. Hiện tại trong nhà cho chính Đại cữu ca (anh vợ) của Uông Cự quyết định, không có tài cán, bây giờ đang yên vị ở chức quan Tứ phẩm. Đào lão gia đã qua đời, không còn ai nâng đỡ, muốn thăng quan thì chỉ thể chờ thời gian nên mới có ý muốn góp công phò tá. May mắn có Uông lão gia vẫn luôn trông chừng, anh chỉ cần nhắc nhở một chút, Uông lão gia sẽ lo những chuyện còn lại.
Chẳng mấy chốc đã đến Công Bộ, nơi làm việc của Công Bộ đúng là kém nhất lục bộ. Nhìn bên ngoài còn tạm được, nhưng bước vào Công Bộ là phát hiện ra vấn đề ngay. Vì vậy sửa lại mặt tiền này nọ để giữ thể diện là tốt lắm rồi!
Công Bộ thượng thư nhận được tin tức vội vàng ra ngoài nghênh đón.
- Thần bái kiến Thái Tử điện hạ.
Chu Thư Nhân cũng chào hỏi Công Bộ thượng thư:
- Thượng Thư đại nhân.
Công Bộ thượng thư nhìn thấy Chu Thư Nhân, lòng khẽ trùng xuống. Không biết Hoàng Thượng đang có ý gì, để Thái Tử đưa theo Chu Thư Nhân đi thăm lục bộ. Bọn họ ở Lễ Bộ giày vò Phùng Hoài không ít, mấy ngày nay hễ lên triều là Vương đại nhân và Tiêu đại nhân lại bắt tay nhau bắt bẻ Phùng Hoài.
Lòng Công Bộ thượng thư trĩu nặng, sao lại đến Công Bộ không biết. Công Bộ không phải là điểm đến cuối cùng sao?
Thái Tử nói: - Lòng cô vẫn luôn nghĩ đến Công Bộ, sửa chữa đê đập Giang Nam, quy hoạch kinh thành, không việc nào có thể thiếu được Công Bộ. Mấy ngày nay Công Bộ đã vất vả nhiều rồi.
Chu Thư Nhân thầm trợn trắng mắt. Anh dám chắc chắn rằng nếu mình không nói đến Công Bộ thì Thái Tử sẽ đi Hình Bộ.
Công Bộ thượng thư vui vẻ. Điều này chứng minh cái gì, chứng minh rằng Thái Tử coi trọng Công Bộ. Tuy vui là thế, nhưng lão cũng hiểu chắc chắn có người đề cử Công Bộ. Nghĩ đến đây, lão nhìn Chu Thư Nhân - Hẳn là vị này đề ra.
Thái Tử và Thượng Thư cùng nhau đi vào. Ngồi không ba lâu, sổ sách của Công Bộ được dâng lên. Khóe miệng Thái Tử giật giật, y thật sự không muốn xem sổ sách Công Bộ, chẳng có gì để xem cả. Trà khi nãy uống còn là trà mà Công Bộ thượng thư mang từ nhà đi. Thái Tử nghĩ đến mấy bộ khác: Hộ Bộ có đặc quyền; Lại Bộ là giàu nhất bởi vì nhận nhiều quà cáp nhất; Lễ Bộ trông thì có vẻ thanh cao nhưng cũng vẫn là giàu, không thiếu quà cáp; hình như Hình Bộ cũng không tệ, thu nhập đen cũng nhiều; Binh Bộ thì thôi, Lý Chiêu không phải là một người sẽ chịu thiệt về mình.
Thái Tử nhìn quan viên Công Bộ, đa số đều là người thật thà, một số rất ít thông minh hơn chút đều tìm cơ hội chuyển đi cả rồi.
Chu Thư Nhân lên tiếng:
- Thái Tử điện hạ, thần muốn ra ngoài một lúc.
Thái Tử: - Đi đi.