Chu Thư Nhân và Phương đại nhân cùng đi ra ngoài, Phương đại nhân nói:
- Hôm nay cảm ơn Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân: - Do Thái Tử muốn đến đây thôi.
Phương đại nhân cười nói: - Chu đại nhân, mời đi bên này.
Chu Thư Nhân rất thích giao lưu với Phương đại nhân, rất nhanh đã đi dạo được một vòng. Chu Thư Nhân cũng có chút hiểu biết về Công Bộ. Quan viên của Công Bộ quan không nhiều lắm, một bộ phận đi công tác ở Giang Nam, một bộ phận đi theo Tam hoàng tử quy hoạch. Khi Chu Thư Nhân trở về, Thái Tử đã xem xong vài cuốn sổ sách. Dù không chăm chú xem, nhưng cũng có chút ấn tượng.
Chu Thư Nhân không nhiều lời, hôm nay anh đã góp lời rồi, nói nhiều không tốt, từ từ rồi đến không cần phải vội.
*****
Chu phủ
Trúc Lan về nhà, cảm thấy vô cùng mệt mỏi. Cô vừa thay quần áo, nhưng không có tâm trạng để nghỉ ngơi. Cô sai người mời Đặng tú tài đến, muốn hỏi thăm Ngô gia trước.
Trúc Lan lấy quyển sách mình đã chỉnh sửa ra, trên đó ghi thông tin các nữ quyến nhà quan trong kinh thành. Tuy trí nhớ của cô rất tốt nhưng không thể nhớ hết được.
Đặng tú tài chưa đến, Đổng thị và Triệu thị cùng nhau đến trước, hai người đưa Ngọc Nghi và Ngọc Điệp đến. Trúc Lan vẫy vẫy tay:
-Lại đây, để bà nội xem nào!
Hai cô bé này: Ngọc Điệp được Triệu thị nuôi dạy rất tốt, không hề gầy ốm như trước mà đã có da có thịt hơn. Tuy rằng không thừa hưởng được nét đẹp của Triệu thị nhưng cũng là một đứa trẻ đáng yêu; Ngọc Nghi thì càng không cần phải nói, Ngọc Nghi được Đổng thị nuông chiều hết nấc. Người cha Xương Liêm cũng rất nuông chiều Ngọc Nghi, đứa nhỏ hay cười, rất được người khác yêu thích.
Trúc Lan để ý đến vòng cổ mà hai đứa cháu gái đeo, nói:
- Chà, hai đứa nhỏ đeo vòng cổ giống nhau.
Triệu thị cười nói:
- Con và đệ muội đi cửa hàng trang sức, hiếm khi thấy được món đồ yêu thích giống nhau, cũng rất hợp với bọn trẻ nên đã mua.
Trúc Lan nhìn hai đứa nhỏ tay cầm tay, cười vui vẻ:
- Hai đứa nhỏ này, nhìn không biết lại tưởng là sinh đôi.
Đổng thị nói:
- Tuổi tác hai đứa gần nhau, lại cách xa so với Ngọc Sương và Ngọc Lộ. Hai đứa chúng nó thân nhau như một ấy, buổi tối còn muốn ngủ cùng nhau!
Trúc Lan nhìn hai đứa nhỏ đi ra ngoài chơi, hỏi hai người con dâu:
- Hai con cùng đến do có việc gì sao?
Bình thường khi cô ở nhà thì mấy con dâu cũng đến ngồi chơi, nhưng sẽ không đến vào ngày cô đi tham gia xã giao.
Đổng thị có phần ngượng ngùng:
- Mẹ, người sắp được làm bà nội nữa rồi.
Trúc Lan nghe vậy lập tức vui vẻ:
- Mẹ đã nói rồi, con cái là duyên trời ban. Con thấy gì chưa, lại có nữa rồi!
Đổng thị trong lòng cũng nghĩ mà sợ, may mà không thuốc mang thai:
- Do trước đây con dâu không hiểu chuyện, làm cho mẹ nhọc lòng.
Trúc Lan cười nói:
- Bây giờ con cũng nên thoải mái hơn, con trai hay con gái đều được, âu cũng là duyên phận cả, đừng nên suy nghĩ linh tinh.
Trong bốn người con dâu thì chỉ có Tứ phòng là không con trai, áp lực của Đổng thị rất lớn. Đổng thị vẫn muốn có con trai, bây giờ đã có con gái, có thêm con trai nữa để có nếp có tẻ mới tốt. Thị biết mẹ chồng đang giúp thị đỡ lo lắng hơn, trong lòng cảm kích. Mẹ chồng nhà mình không tạo áp lực, phụ nữ mang thai càng thêm nhạy cảm, đôi mắt ửng đỏ:
- Chắc chắn là do kiếp trước con dâu tích phúc nhiều nên mới được làm con dâu của mẹ, nhất định kiếp sau con vẫn sẽ làm con dâu của người.
Trúc Lan bật cười:
- Vậy thì xem ra kiếp sau ta phải sinh thật nhiều con trai, nếu không sẽ không đủ chia mất.
Trước đây Đổng thị cũng nói như thế, sau này Lý thị cũng vậy, hình như mấy người con dâu đều đã từng nói câu này.
Triệu thị và Đổng thị cùng cười, Triệu thị nói:
- Mẹ, con dâu đã soạn lại chỗ da tướng công mang về, chọn ra mảnh tốt nhất để thêm vào của hồi môn của tiểu cô rồi. Tướng công bảo con đến đây nói với người một câu rồi lát nữa mang đến.
Trúc Lan nói: - Lát nữa giao cho Tống bà tử là được rồi.
Xương Nghĩa mua không ít da, mấy mảnh tốt nhất đã được đưa vào chủ viện ngay khi về đến nhà. Cô rất thích, nên giao ngay cho phòng may vá để làm quần áo mùa đông.
Trúc Lan nghĩ ngợi rồi nói:
- Năm nay vào kinh, sau này cũng sẽ tham gia những bữa tiệc khác nhau, các con cũng nên làm thêm một ít quần áo, số da này mẹ sẽ ra tiền.
Đổng thị cùng Triệu thị đưa mắt nhìn nhau, hai người rất rõ rằng mẹ chồng thích tích cóp đồ vật, đồ tốt mẹ chồng có rất nhiều, hai người vui mừng nói:
- Chúng con cảm ơn mẹ.
Trúc Lan lại nói với Triệu thị:
- Con cũng đừng sốt ruột chuyện hôn nhân của Ngọc Sương, mẹ vẫn đang xem mà.
Triệu thị nói:
- Mẹ, bây giờ thì con dâu không vội, chỉ là có hơi lo mà thôi.
Trúc Lan có chút trầm tư:
- Hôm nay ở phủ Tam hoàng tử, Nhị hoàng tử phi có nhắc đến Minh Đằng nên sẽ giảm bớt sự chú ý đến Ngọc Sương.
Đổng thị nhăn mày:
- Nhưng Minh Đằng và Minh Thụy có tuổi tác không kém nhau là bao.
Triệu thị nghe cũng cảm thấy vậy, đúng là có chút đau đầu.
Trúc Lan nói:
- Minh Thụy còn nhỏ, không việc gì phải vội.
– –
Lúc này Đặng tú tài đã đến, Triệu thị và Đổng thị dắt con về. Trúc Lan yêu cầu điều tra Ngô gia một chút, Đặng tú tài nhớ kỹ. Sau đó Trúc Lan nói:
- Ngươi xem giúp ta trong kinh thành có cửa hàng nào muốn bán ra không.
Đặng tú tài âm thầm tính toán, không biết vị nương tử của Chu đại nhân muốn thêm bao nhiêu của hồi môn cho Chu tiểu thư? Nhưng vẫn ghi tạc trong lòng:
- Tại hạ ghi nhớ.
Thực chất Đặng tú tài đã đoán sai: trong tay Trúc Lan có bạc, cô muốn mua thêm nhiều cửa hàng không phải để làm của hồi môn cho Tuyết Hàm mà là muốn thêm của cải cho Chu gia.
*****
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đọc mật thư. Trương Cảnh Hoành đúng là không làm ngài thất vọng, thế mà thật sự lừa được sự tin tưởng của đối phương và lần mò được cứ điểm. Chỉ tiếc không câu được con cá lớn, danh sách mang mặc dù toàn là chức quan không cao nhưng lại ở vị trí quan trọng.
Hoàng Thượng đốt mật thư. Bấy giờ Lão Tứ mới đến Giang Hoài, đấu đá lung tung cũng được coi là một cách nhưng hiệu quả thì rất nhỏ. Nghĩ đến cuộc nói chuyện của Thái Tử và Chu Thư Nhân, ngài muốn biết người cầm đầu nên cầm lấy bút viết thư.
Hoàng Thượng viết thư rồi nhanh chóng gọi người đưa đi, lại cầm tấu chương Lão Nhị viết. Xem lướt qua thoáng thấy lần này được giao nhiệm vụ, lão Nhị đã kiếm không ít bạc. Nên ói số bạc này ra thì hơn!
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân vừa về đến cửa, Trúc Lan nói với Chu Thư Nhân:
- Phủ Ninh Quốc Công gửi thư, muốn đi tam thư lục lễ* thêm lần nữa.
(*Tam thư lục lễ: trình tự nghi lễ trong hôn nhân Trung Quốc thời xưa.)
Chu Thư Nhân: - Dung Xuyên được nhận về một thời gian, thấy phủ Ninh Quốc Công không đến là anh đã đoán ra được kết quả. Hẳn là mấy ngày nay đang chuẩn bị sính lễ.
Trúc Lan đưa quần áo qua:
- Anh đoán xem ngày mai ai sẽ đến cửa cùng bà mối?
Chu Thư Nhân nói: - Ngày mai sẽ biết.
Trúc Lan không khỏi cảm thấy vui mừng khôn xiết, cô không vui vì sính lễ mà cô mừng cho con gái và Dung Xuyên.
Chu Thư Nhân nói: - Chắc chắn sính lễ lần này vô cùng quý giá, sính lễ cũng là của hồi môn của Tuyết Hàm. Có thêm sính lễ này, không cần bổ sung thêm của hồi môn Của Tuyết Hàm nữa.
Trúc Lan: - Anh không nói thì em cũng cho thêm nữa đâu. Em đã hỏi thăm về của hồi môn của hoàng tử phi, của hồi môn của Tuyết Hàm ổn rồi.
Những vật trang trí quý giá bị thiếu trước kia nay đã được Ninh Quốc Công phủ bổ sung đủ, thậm chí còn nhiều hơn.
Chu Thư Nhân: - Không biết khi nào lão đại và Xương Trí mới về đến nhà. Đúng là làm cha lâu rồi, trước đây không để ý nhưng lần đi này lòng anh thấy nhớ vô cùng.
Trúc Lan bật cười:
- Thời gian trước anh bận, em không nghe anh nhắc đến nhưng trông có vẻ ngày tháng qua anh đi theo Thái Tử cũng rất nhàn hạ.
Chu Thư Nhân cũng cười:
- Bởi vậy tinh thần của anh mới tốt này.