Xương Liêm vẫn tập trung nghe, lòng cũng căng thẳng:
- Nhị ca, kẻ nào dám hãm hại Nhị ca thế?
Xương Nghĩa lắc đầu
- Ta cũng không biết, trên đường gặp chuyện cưỡng đoạt dân nữ. Tính của ta vốn đã cẩn thận, vả lại còn từng bị hại nên càng đa nghi. Ta bèn để người lại tra xét dọc đường, không ngờ đúng là có âm mưu thật.
Xương Liêm biết có người nắm được toàn bộ hành tung của Nhị ca, hắn cau mày nói:
- Từ sau khi Chu gia vào kinh vẫn luôn nổi bật, thêm vụ thân thế của Dung Xuyên càng khiến người khác để ý đến. Chuyện bị ghen ghét hãm hại là khó tránh khỏi, không biết lần này là âm mưu của người nào, sau này nhớ phải để tâm cẩn thận hơn.
Trúc Lan đã có linh cảm. Mấy vị hoàng tử, Diêu hầu phủ đều có khả năng. Cường đoạt dân nữ, là muốn cài mật thám vào Chu gia.
Ánh mắt Trúc Lan hướng về mấy nha đầu ở cửa, lại nhìn Tống bà tử. Sao cô cứ có cảm thấy đưa mật thám vào Chu phủ chẳng khác nào đưa dê vào miệng cọp thế nhỉ?
Ăn xong bữa sáng, Xương Nghĩa nhìn theo Xương Liêm ra phủ, còn mình thì ở lại chủ viện. Giọng của hắn có phần cảm khái:
- Mẹ, tam đệ mặc quan phục trông rất có khí phách.
Trúc Lan nói:
- Ngưỡng mộ sao?
Xương Nghĩa cười đáp:
- Không hâm mộ là giả, nhưng con biết sức bản thân mình đến đâu.
Hắn cũng từng nghĩ đến chuyện dùi mài sinh sử, cũng đã trộm thử nhưng đáng tiếc là không có năng khiếu. Học vẹt thì được, song để hiểu thật thì không, cho nên hắn cũng thôi suy nghĩ này.
Trúc Lan rất nhớ Dương gia, hỏi:
- Đại cữu và Nhị cữu của con đều khỏe cả chứ?
- Đại cữu và Nhị cữu đều ổn, cuộc sống trôi qua rất tốt. Đại cữu cũng rất nhớ người, con mời đại cữu đến kinh thành nhưng Đại cữu nói năm nay vẫn chưa sắp xếp xong, nếu sang năm có cơ hội thì sẽ đưa Đại cữu mẫu đến thăm mẹ.
Trúc Lan mừng thầm trong bụng, nói:
- Ta phải viết thêm mấy bức thư để thúc giục mới được.
Xương Nghĩa lại nói:
- Con mua khá nhiều đồ ở Lễ Châu, đúng lúc có thể chọn ra cho muội muội thêm ít của hồi môn. Mẹ, tuy rằng là chuyện hôn nhân của muội muội không đổi nhưng khi nào Ninh hầu phủ mới đến bàn bạc ngày thành thân nhỉ?
Hôm qua trong lúc tắm rửa, nương tử đã nói cho hắn biết. Nhờ vậy hắn mới biết được dạo trước trong nhà xảy ra rất nhiều chuyện, nhất là chuyện của muội muội - sau này trở thành phu nhân Hầu phủ. Chu gia đúng là có phúc phần!
Trúc Lan nhớ đến thái độ lúc Dung Xuyên rời đi, cười nói:
- Hẳn là nhanh thôi.
Trúc Lan nói chuyện với Xương Nghĩa một lúc, chưởng quầy cửa hàng vải đưa vải đến. Đó là số vải Trúc Lan đã đặt vài ngày trước.
Chưởng quầy đi rồi, Xương Nghĩa mới hỏi:
- Mẹ, sao mẹ đặt nhiều vải dệt vậy?
Trúc Lan vừa mân mê tấm vải vừa nói:
- Gần đây nhận được nhiều thiệp mời, ta chuẩn bị làm thêm vài bộ quần áo.
Xương Nghĩa thấy mẹ có việc thì nói:
- Mẹ, con xin phép về nghỉ ngơi trước.
- Ừ, con về đi.
– –
Thời gian trôi nhanh như gió thổi, mới đó đã đến tiệc mừng sinh nhật của Tam hoàng tử phi. Người của phủ Tam hoàng tử Trương Thời Cảnh rất biết cách làm việc, hơn nữa Tề thị cũng là một gia tộc lớn cho nen sinh nhật của Tam hoàng tử phi rất náo nhiệt
Ngoài phủ tam hoàng tử, một chiếc lại một chiếc xe ngựa đưa người đến. Trúc Lan đến không sớm không muộn, căn chỉnh thời gian rất chuẩn. Đến sớm sẽ khiến người khác để ý, đến muộn lại càng bị để ý, nên khiêm tốn ở yến tiệc của phủ Tam hoàng tử thì tốt hơn.
Trúc Lan không dẫn theo Tuyết Hàm đến. Những vị hoàng tử này còn đang mong Chu phủ và Ninh hầu phủ không thể kết thành thông gia nên chắc chắn cô sẽ không đưa con gái đến đây để mạo hiểm, kể cả cháu gái. Cô cũng không dẫn theo ai đến đây, Trúc Lan đi một mình, còn có tâm trạng đánh giá phủ Tam hoàng tử. Phủ của mấy vị hoàng tử rất rộng, đi một lúc mới đến chỗ tổ chức yến tiệc.
Trúc Lan vừa nhìn đã thấy Cao thị. Các mối quan hệ của Cao thị rất nhiều, xung quanh có không ít người. Trúc Lan dừng bước, chỗ càng nhiều người thì lại càng lắm chuyện rắc rối nên cô tìm một chỗ ít người để ý rồi ngồi xuống.
Vẫn nói rằng quan trường trăm vẻ nhưng nữ quyến hậu viện cũng không kém. Họ đứng tốp năm tốp ba, nhìn vào khoảng cách là có thể nhìn ra quan hệ giữa người với người. Trúc Lan nhìn chăm chú vào Tam hoàng tử phi Chương thị, lại nghĩ đến việc làm của Hoàng Thượng năm đó. Không chỉ làm cho vài vị hoàng tử khó chịu, mà còn khiến cho nhóm Hoàng tử phi không được thoải mái.
Bên cạnh Tam hoàng tử phi có hai người đang đứng, chắc là Nhị hoàng tử phi và Tứ hoàng tử phi. Đám người lục tục đến, Thái Tử phi là người lên sân khấu cuối cùng. Trúc Lan gặp được Nhiễm tam tiểu thư, Thái tử phi thật sự dẫn theo trắc phi đi cùng.
Người Ninh phủ không đến, với phong cách hành sự của Ninh phủ thì hẳn là rất ít tham dự những yến hội như thế này - đặc biệt là có liên quan đến vài vị hoàng tử khác.
Cuộc sống của Nhiễm tam tiểu thư hẳn là trôi qua không tồi, bụng dạ không chịu thua ai. Con cái được nuôi dưỡng bên cạnh Hoàng Hậu, Thái Tử phi cũng rất nể mặt. Trúc Lan thấy Nhiễm tam tiểu thư nói chuyện xã giao xong đi đến thì cười nói:
- Bái kiến trắc phi.
Nhiễm tam tiểu thư ngồi bên cạnh, đáp:
- Ta nhận được rất nhiều tin tức từ mẹ, chỉ là chưa có dịp ra khỏi phủ, nay sẵn dịp chúc mừng ở đây.
Trúc Lan nói:
- Tất cả đều là nhờ có hoàng ân mênh mông cuồn cuộn nên Chu gia mới có thể vào kinh.
Khóe miệng Nhiễm Nghiên cong lên, thấp giọng nói:
- Ta đến là có nhiệm vụ. Thái Tử Phi biết quan hệ giữa hai nhà chúng ta không tệ nên đưa ta đi theo cùng.
Trúc Lan đã hiểu. Cô còn đang thắc mắc Nhiễm Nghiên thân là trắc phi tại sao lại không ở bên cạnh Thái Tử Phi mà lại đến đây tìm cô:
- Trắc phi sống có tốt không?
Giữa mày Nhiễm Nghiên giãn ra. Thái Tử không có nhiều tình cảm với nàng ấy nhưng lâu lâu vẫn đến viện để cho nàng ấy thể diện, Thái Tử Phi cũng không phải là người khó tính, đối xử với nàng ấy không tới nỗi nào.
- Khá tốt, tại sao hôm nay ta lại không gặp được Tuyết Hàm muội muội?
Trúc Lan có điều ám chỉ:
- Không yên tâm.
Nhiễm Nghiên gã vào phủ Thái Tử, Thái Tử thất bại thì nàng ấy cũng không thoát. Nhiễm Nghiên nhanh chóng hiểu ra, có quá nhiều người không mong Chu phủ và Ninh hầu phủ kết thành thông gia:
- Xem ra chỉ có thể chờ sau này tìm cơ hội gặp Tuyết Hàm muội muội thôi.
Trúc Lan thầm nghĩ: sau này hai người có quá nhiều cơ hội gặp mặt. Cô vừa định đáp lời thì thấy Tam hoàng tử phi nhìn về phía này, lời nói đến bên môi bị nuốt lại. Tam hoàng tử phi Chương thị ngoài cười nhưng trong lòng lại không:
- Phủ Thái Tử đúng là rất ân cần với Phu phủ nhỉ, hôm nay tham gia tiệc sinh nhật của ta mà cũng cần phiền đến Trắc phi của phủ Thái Tử chiêu đãi.
Thái Tử Phi nhìn xung quanh, nói:
- Tiệc sinh nhật của đệ muội còn náo nhiệt hơn của ta nữa. Hôm nay có quá nhiều người đến, ta cũng chỉ là sợ đệ muội không quan tâm được hết.
Thái Tử Phi cười như không cười nhìn khách khứa ngày hôm nay, ở đây đúng là có không ít kẻ gió chiều nào theo chiều đó.
Tam hoàng tử phi: - Đúng thật là hôm nay có rất nhiều người đến, ai bảo phu quân được phụ hoàng coi trọng chứ. Nhắc mới nhớ, tháng sau là sinh nhật của tẩu tẩu rồi, không biết còn “hoành tráng” đến cỡ nào!
Thái Tử Phi trong lòng trợn trắng mắt, tiểu nhân đắc chí!
- Sao, đệ muội muốn hỗ trợ ta làm à? Vậy thì tẩu tẩu ta đây sẽ không khách khí. Yêu cầu của ta cũng không cao: chi phí thức ăn cứ tốt hơn đệ muội một chút là được, ai bảo bổn cung là Thái Tử Phi cơ chứ!
Lòng Tam hoàng tử phi đau như lửa đốt. Tuổi của Thái Tử và hoàng tử xấp xỉ nhau, đương nhiên là sẽ tuyển phi cùng nhau. Kết quả ả gả cho Tam hoàng tử, Ôn thị lại thành Thái Tử phi. Cưỡi trên đầu ả nhiều năm như thế mà còn muốn ả phải giúp đỡ chuẩn bị mở tiệc sinh nhật. Ả cắn răng nói:
- Hôm nay tẩu tẩu thoa nhiều phấn thật.
Trúc Lan dựng lỗ tai nghe, là đang mắng Thái Tử Phi da mặt dày đó!
Thái Tử Phi nhìn Chương thị bằng ánh mắt phức tạp:
- Mắt có tật rất nghiêm trọng, đệ muội phải cẩn thận đó.
Trúc Lan nhịn cười, vị Thái Tử Phi này lợi hại thật. Nghĩ đến Chu Thư Thân nói Thái Tử cũng thích trêu đùa mấy vị hoàng tử, hai vợ chồng nhà này đúng là cao thủ miệng lưỡi.