Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 806

Lễ Bộ

Chu Thư Nhân nhìn công việc một ngày của Lễ Bộ mà cảm thấy đau đầu, nhưng cũng có phần hiểu biết thêm về Lễ Bộ. Bảo sao Thái Tử có được thứ mình muốn rồi mà vẫn muốn ở lại Lễ Bộ.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ: trông thì có vẻ Lễ Bộ không được coi trọng nhưng chỉ cần làm tới cấp bậc thị lang là đã không ai dám đắc tội, huống chi là Lễ Bộ thượng thư. Cẩn thận ngẫm lại thì Lại Bộ thượng thư cũng từng giữ chức Lễ Bộ thượng thư. Lễ Bộ chỉ là bàn đạp, thứ mà Phùng đại nhân đang nhắm đến bây giờ chính là chức Lại Bộ thượng thư.

Thái Tử thấy Chu Thư Nhân thất thần, bao lâu rồi mà quyển sách trên tay còn chưa được lật sang trang khác thì nheo mắt lại:

- Chu đại nhân?

Chu Thư Nhân hoàn hồn:

- Thái Tử điện hạ có điều gì muốn dặn dò vi thần sao?

Thái Tử lắc đầu:

- Chỉ là cô thấy Chu đại nhân đang thất thần mà thôi.

Chu Thư Thân nhìn quyển sách dày cộp bên cạnh Thái Tử. Tất cả chỗ này đều là của Lễ Bộ sửa sang lại rồi đưa lên, Thái Tử muốn làm quen với Lễ Bộ thì phải xem hết chỗ đó.

Chu Thư Thân nói:

- Tuổi tác của vi thần đã cao nên thường xuyên bị thất thần.

Thái Tử luôn cảm thấy lời Chu Thư Thân nói là để chuẩn bị trước, làm sao y tin được:

- Tuổi của Chu đại nhân cũng không quá cao, nhưng mà vẫn nên cẩn thận chăm sóc sức khỏe thì tối hơn.

Chu Thư Thân: - … Vâng!

*****

Ninh Quốc Công phủ

Nhân lúc Quốc Công phu nhân nghỉ trưa, Tuyết Hàm muốn cáo từ về nhà nhưng lại bị phu nhân thế tử giữ lại. Tuyết Hàm cũng có thói quen nghỉ trưa, vả lại trời đã vào thu, nhiệt độ thời tiết không nóng, ánh mặt trời chiếu vào quá thoải mái khiến người thiu thiu muốn ngủ.

Đỗ thị cảm thấy không vui, Chu tiểu thư đến nhưng mẹ chồng lại cản không cho bà ta đến đây. Nếu như mẹ chồng không nghỉ ngơi thì bà ta cũng không gặp được Chu tiểu thư. Hơn nữa vừa nãy Chu tiểu thư tỏ ý muốn đi, căn bản là không có ý định đi gặp bà ta, bà ta lại càng cảm thấy hụt hẫng hơn nữa. Đỗ thị thấy Chu tiểu thư thất thần, cố gắng nén sự bất mãn lại:

- Không biết Chu tiểu thư đang suy nghĩ chuyện gì?

Tuyết Hàm lén lút tự véo vào người một cái, nàng muốn về nhà nghỉ ngơi, thật sự không có gì muốn nói với phu nhân thế tử. Phu nhân thế tử có thích nàng đâu, cớ sao không để cho nàng đi.

Tuyết Hàm cười nhạt:

- Thưa phu nhân, tiểu nữ không nghĩ gì cả.

Đỗ thị không tin, thị hơi nhăn mày nhìn thoáng qua tôn tiểu thư của Chu gia - vị này chính là người đính hôn với nhà Uông đại nhân. Ngày đó cháu gái nói cho bà ta biết những tin tức nghe ngóng được, sau khi bà ta sai người tìm hiểu tin tức mới biết Chu gia còn có một mối quan hệ thông gia thế này.

Đỗ thị cười nói:

- Ta thấy Chu tiểu thư cũng mệt mỏi, tiễn tiểu thư về đi.

Nửa câu sau là nói với bà tử.

Tuyết Hàm đứng dậy chào hỏi, dẫn Ngọc Lộ rời đi theo bà tử.

Đỗ thị thấy Tuyết Hàm bước đi dứt khoát lại càng cảm thấy hụt hẫng trong lòng. Bây giờ mẹ chồng đã thiên vị như thế, sau này gả vào đây thì không biết còn thiên vị đến cỡ nào nữa!

–    –

Lúc Tuyết Hàm về nhà nghỉ ngơi thì hai vợ chồng Ngô Minh đã đi nghỉ rồi, nàng cũng không tiện làm phiền nên đi về phòng nghỉ ngơi trước.

Nửa canh giờ sau Trúc Lan ngủ dậy, Tống bà tử nói:

- Nhi gia đã về đến nhà.

Trúc Lan phải mất một lúc mới hoàn hồn lại, nói:

- Ngươi bảo là Xương Nghĩa về nhà rồi ư?

Tống bà tử đáp lại:

- Vâng, lúc nảy phu nhân còn ngủ nên Nhị gia về nhị viện nghỉ ngơi trước rồi.

Trúc Lan thấy Tống bà tử muốn nói lại thôi, bèn hỏi:

- Có chuyện gì sao?

Tống bà tử nói:

- Nhị gia chỉ dẫn theo gã sai vặt bên người trở về, lão nô thấy Nhị gia rất tiều tụy, dường như ngài ấy lên đường suốt cả ngày đêm để về!

Trúc Lan cau mày:

- Chắc là đã xảy ra chuyện gì rồi, nếu không cũng không tới mức gấp gáp trở về. Để ta đi xem!

Cô chưa nhìn thấy thì không tài nào yên tâm cho được.

Lúc Trúc Lan đến nhị viện, Xương Nghĩa rửa mặt xong đã ngủ say rồi. Hai mắt Triệu thị đỏ ửng vì khóc:

- Làm sao mà khóc thế.

Triệu thị đang đau lòng, đáp:

- Mẹ, sao người lại tự mình đến đây.

- Ta nghe Xương Nghĩa trở về, có chút bất an nên đến đây xem thử thế nào, tại sao con lại khóc?

Giọng Triệu thị nghẹn ngào:

- Mẹ, tướng công cưỡi ngựa trở về, vẫn luôn gắng sức không được nghỉ ngơi. Trên tay và đùi chàng ấy toàn là vết thương, con đau lòng nên cảm thấy khó chịu.

Đặc biệt là phần đùi trong, bị ma sát trầy cả da. Khi bôi thuốc, tướng công đau đến mức mặt không còn giọt máu.

Trúc Lan để ý đến tay của Xương Nghĩa cũng đang bôi thuốc. Bị thương như vậy mà còn đi chủ viện gặp cô, điều này khiến trái tim người mẹ thắt chặt lại:

- Đã gọi đại phu chưa?

Triệu thị nói:

- Con đã gọi rồi.

Triệu thị một lòng một dạ quan tâm đến Xương Nghĩa, ngồi chờ đại phu. Đại phu nhanh chóng đến nơi, quan sát miệng vết thương rồi kê đơn thuốc bồi bổ cơ thể. Lát nữa đến y quán lấy thuốc mỡ, nghỉ ngơi một thời gian là sẽ không sao.

Triệu thị yên tâm, nhưng tâm lý vẫn cảm thấy khó chịu. Cũng không biết nhị phòng dạo này bị làm sao, ban đầu là khuê nữ bị thương, bây giờ lại đến trượng phu, trong lòng thầm nghĩ nên đi chùa miếu dâng hương cúng bái.

Trúc Lan xác nhận Xương Nghĩa không làm sao thì đứng dậy rời đi.

*****

Bữa tối, Chu Thư Nhân đã về nhưng Xương Nghĩa vẫn chưa thức dậy, Đông Mặc cũng thế. Trúc Lan và Chu Thư Nhân muốn gặp mà không có cách nào, hai người suy nghĩ nếu như thực sự có chuyện lớn xảy ra thì nhất định Xương Nghĩa sẽ dặn dò Triệu thị trước khi ngủ, bây giờ ngủ ngon như thế nghĩa là không có chuyện gì lớn. Hai vợ chồng Trúc Lan mới thôi lo lắng.

Sau khi ăn xong, Chu Thư Nhân dẫn Hà Thúc và Xương Liêm đi thư phòng. Xương Liêm vào thư phòng, hết sức tự nhiên tìm ghế dựa ngồi xuống. Hà Thúc thì lại mất tự nhiên, dù có quan hệ của nương tử thì y vẫn không thể tự nhiên được.

Lâu rồi mới gặp lại Chu đại nhân, Hà Thúc cảm thấy Chu đại nhân đã thay đổi rất nhiều. Dù nụ cười trên mặt không đổi, nhưng khí chất trên người thì không lừa được người khác - đây là một loại khí chất chỉ những người có địa vị cao mới có được.

Chu Thư Nhân thấy cuộc sống của nha đầu Ngô Ninh không tệ, cũng tính là vừa lòng với Hà Thúc. Anh không làm khó người ta, bèn nói:

- Đừng đứng, ngồi đi.

Hà Thúc đáp lại, tìm ghế dựa ngồi xuống.

Chu Thư Nhân nghĩ đến lúc mình rời khỏi Lễ Bộ , Thái Tử tiếp tục nhắc đến Ngô Minh, trong lòng anh càng thêm chắc ăn:

- Vài ngày trước ta còn viết thư cho Ngô Minh, nói không chừng một ngày nào đó Ngô Minh sẽ vào kinh.

Hà Thúc ngây ngẩn, Chu thúc thúc nhất định không nói chuyện vu vơ. Chu thúc thúc đang nói cho y biết không biết chừng ngày nào đó đại cữu sẽ thăng quan vào kinh. Hà Trúc kìm sự kích động trong lòng xuống:

- Cảm ơn thúc thúc.

Y không ngu ngốc, đại cữu đang ở biên giới đột nhiên bây giờ lại có cơ hội vào kinh, nhất định là có sự hỗ trợ của Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân thích kiểu người thông minh, anh nói:

-Sau này ngươi hãy học hỏi nhiều ở Ngô Minh.

Anh không dạy bảo được Hà Thúc nhưng Ngô Minh thì có thể. Ngô Minh cũng cần được giúp đỡ, và người em rể này là thích hợp nhất. Chu Thư Nhân tự cho mình một like vì mưu tính của mình, anh đúng là rầu thúi ruột vì con cháu Chu gia.

*****

Sáng sớm hôm sau, đồ ăn sáng được dọn lên, Xương Nghĩa tự mình đến ăn. Trúc Lan quan tâm hỏi:

- Vết thương của con đã đỡ hơn chưa?

Xương Nghĩa nuốt bánh bao trong miệng xuống, hắn thật sự quá đói rồi. Hắn đáp:

- Dạ mẹ, thuốc mỡ của đại phu dùng tốt thật đấy, không còn đau nữa. À, cha con đâu rồi?

Trúc Lan: - Vào triều sớm rồi.

Động tác cắn bánh bao của Xương Nghĩa khựng lại. À, cha là quan tam phẩm, bây giờ ngày nào cũng phải vào triều sớm. Bỗng nhiên hắn có cảm giác không thật cho lắm.

Trúc Lan hỏi:

- Sao con chỉ dẫn theo Đông Mặc về? Còn những người khác đâu?

Vốn phải sau khi ăn xong mới hỏi, nhưng Trúc Lan canh cánh trong lòng.

Xương Nghĩa đã ăn lót bụng, giọng nói cũng có sức hơn:

- Thưa mẹ, trên đường con trai trở về bị người khác hãm hại. Con nghĩ không biết còn có âm mưu nào đang chờ mình trên đường hay không nên đã dẫn theo Đông Mặc lén lút lên đường về trước, những người khác thì đi sau, ngày mai là sẽ về đến nhà.

Bình Luận (0)
Comment