Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 805

Ninh Tự nói: - Vậy cứ nghe con, muộn một năm thì muộn một năm.

Dù sao, Dung Xuyên chắc chắn rồi thì Hoàng hậu muội muội muốn Dung Xuyên sớm thành thân cũng vô dụng.

Hôm sau, lúc ăn cơm sáng, Trúc Lan ngồi nhìn Minh Đằng ngủ không ngon giấc đêm qua, trong mắt tràn ngập ý cười. Thằng nhóc này rất bủn xỉn, chắc là tiếc đứt ruột đứt gan cả đêm đến cả bữa sáng cũng không ngon miệng.

- Ông nội của cháu phải lên triều sớm, hôm qua lấy ngọc bội của cháu tặng cho người ta nên sẽ bù lại cho cháu một miếng ngọc bội khác.

Minh Đằng nhanh chóng xoay người, lập tức hiểu ra: chờ tới sáng mới nói với mình là vì ông nội muốn mình rút kinh nghiệm, sau này chín chắn một chút. Minh Đằng cúi đầu nhận sai:

- Bà nội, cháu trai biết sai rồi.

Trúc Lan cười nói:

- Nhớ kỹ là tốt. Được rồi, mau ăn cơm đi.

Ăn cơm sáng xong, Minh Đằng liền giục bà nội đi lấy ngọc bội. Trúc Lan cũng không đùa đứa nhỏ này nữa, cô mỉm cười lấy ngọc bội ra:

- Đây là của ông nội cho cháu.

Minh Đằng cầm ngọc bội mà vui vẻ cực kỳ, đây là cảm giác mất mà lấy lại được. Hơn nữa ngọc bội còn tốt hơn cái của hắn một chút lời rồi lời rồi:

- Cảm ơn bà nội.

Trúc Lan cười nói:

- Cất vào nhanh đi, xe ngựa đi đến học viện còn đang chờ ngoài cửa kìa!

Minh Đằng vội vàng đeo lên, vui mừng chạy đi.

Trúc Lan mỉm cười bất lực:

- Ta thấy cả đời tiểu tử này cũng không đổi được tính khí hấp tấp mà.

Tống bà tử cười nói:

- Minh Đằng công tử thế này rất tốt.

Trúc Lan gật đầu, cô cũng cho là như vậy.

Chầu triều kết thúc, Phùng đại nhân chờ ở cửa cung:

- Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân nghĩ thầm, bước chân của Phùng đại nhân cũng nhanh thật. Anh không chú ý một cái là người đã đi trước anh. Anh bước tới chào hỏi:

- Phùng đại nhân.

Tối qua Phùng Hoài thấp thỏm cả đêm, lại dậy từ rất sớm để vào triều, cho nên hôm nay tinh thần không được tốt lắm, còn phải gồng mình nghe ngóng tin tức:

- Chu đại nhân không đi cùng Tiêu đại nhân sao?

Chu Thư Nhân hiểu rõ người này đang muốn nghe ngóng tin tức, khóe miệng cong lên:

- À, hạ quan phụng chỉ đi theo Thái tử xuống lục bộ. Còn chưa xong ở Lễ Bộ mà, hạ quan không cần quay về hộ bộ.

Phùng Hoài nắm lấy trọng điểm:

- Hôm nay Chu đại nhân lại đến Lễ Bộ nữa ư?

Chu Thư Nhân cười đáp:

- Phải, hôm nay hạ quan ngồi xe ngựa nhà mình đi thẳng qua đấy, Phùng đại nhân có muốn cùng đi không?

Phùng Hoài không khỏi chết lặng, hôm qua Thái tử liên tục uy h**p lẫn hù dọa, rời khỏi lễ bộ vẫn giày vò ông ta, hôm nay lại tới. Ông ta lộ ra vẻ mặt bế tắc:

- Không, bản quan ngồi xe ngựa của lễ bộ.

Chu Thư Nhân cúi chào:

- Vậy hạ quan đi trước một bước.

Xe ngựa của Chu gia dừng ở bên ngoài. Để không bị chắn, Chu Thư Nhân cố ý không dừng phía trước mà bước nhanh rời đi.

Phùng Hoài hít sâu một hơi, đầu óc ong ong. Ông ta cắn răng lên xe ngựa của Lễ Bộ, trong lòng vô cùng phiền muộn. Nếu Tứ hoàng tử ở kinh thành, ông ta không cần bị động như vậy. Nếu không phải Tứ hoàng tử đi Giang Hoài làm việc là chuyện tốt, ông ta đã cho rằng Thái tử hãm hại Tứ hoàng tử và cố ý đẩy ngã Tứ hoàng tử rồi.

  

Thư viện

Minh Vân đã tới lớp Giáp, thoáng thấy Cổ Lưu Phong và ngọc bội Cổ Lưu Phong đang đeo, Hắn rất quen thuộc với miếng ngọc bội của đệ đệ, hắn mỉm cười tiến lên:

- Cổ công tử.

Cổ Lưu Phong đứng lên:

- Hôm qua đa tạ Chu công tử đã nói đỡ.

Nếu không có Chu Minh Vân nói đỡ, Chu đại nhân cũng sẽ không tặng quà gặp mặt. Một miếng ngọc bội đã thay đổi rất nhiều chuyện: cữu cữu chú ý đến y hơn, đại cữu mẫu kiềm chế bớt, ngay cả hạ nhân trong phủ cũng khách khí với mẹ hẳn. Hôm qua đến Chu phủ, y mới là người được lợi nhiều nhất.

Minh Vân cười nói:

- Chúng ta là tình nghĩa đồng môn, ta cũng không hề nói dối, Cổ công tử quả thật từng giúp đỡ ta.

Lúc ấy hắn mới đến học việc thôi, thân thế của hắn vẫn chưa lan truyền rộng rãi giống như hiện tại. Cho hắn mượn bài thi là tình nghĩa, không cho mượn cũng rất dễ hiểu thôi. Thế nhưng Cổ công tử vẫn nhanh nhẹn cho mượn, hoàn toàn chẳng do dự dù chỉ là một chút, điều đó chứng tỏ y có chí khí và tự tin. Cổ Lưu Phong không sợ bị hắn vượt qua, hắn thật sự coi trọng Cổ Lưu Phong.

Cổ Lưu Phong sững sờ, trong mắt càng thêm sáng rõ. Quả nhiên con người phải có lòng dạ ngay thẳng, y ngay thẳng mới có quả ngọt hôm nay.

Trong lớp chữ Ất, Ninh Chiêu vừa nhìn đã thấy ngọc bội bên hông Minh Đằng:

- Sao hôm nay ngươi đổi ngọc bội rồi?

Minh Đằng tươi cười, vô cùng vui vẻ:

- Ông nội của ta cho đó, có phải rất đẹp hay không?

Ninh Chiêu là trưởng tôn của phủ Ninh quốc công, đồ tốt gì mà chưa từng nhìn thấy đâu chứ. Ninh Chiêu cầm lấy ngắm nghía, nói:

- Ngọc bội không tồi, tốt hơn chút so với cái trước kia của ngươi, ông nội ngươi thương ngươi thật đó!

Khóe miệng Minh Đằng giật giật:

- Ông nội nghiêm khắc với ta nhất, không tin ngươi hỏi Minh Thụy đi.

Minh Thụy uể oải:

- Huynh quên rồi hả, chúng ta còn đang tuyệt giao.

Minh Đằng trừng mắt:

- Đó là hôm qua đệ đơn phương tuyệt giao, chúng ta là huynh đệ ruột!

Trong lòng Minh Thụy phẫn nộ: - Hứ.

Ninh Chiêu hỏi:

- Minh Thụy, sao ngươi không đổi ngọc bội?

Minh Thụy ngạc nhiên:

- Tại sao ta phải đổi?

Tới lược Ninh Chiêu kinh ngạc, hắn nghe ông nội nói rất nhiều chuyện về Chu đại nhân, Chu đại nhân không giống như người bất công:

- Ngươi không có ngọc bội sao?

Lúc này Minh Thụy nghe hiểu rồi:

- Không, ta cảm thấy ngọc bội của mình rất tốt. Hôm qua Minh Đằng ông nội dạy cho một bài học nên ông nội mới bù cho huynh ấy.

Ngọc bội của nó là cha mua cho lúc đi ra ngoài, tốt hơn cái Minh Đằng mang. Tứ thẩm cũng đã cho nó, nhưng nó vẫn thích mang cái mà cha mua cho nó hơn.

Ninh Chiêu vỗ vai Minh Đằng, nói:

- Ta rút lại lời vừa nói.

Minh Đằng: “...”

*****

Chu phủ

Buổi chiều Trúc Lan nhận được tin, vui vẻ chở ở cửa. Rất nhanh đã thấy vợ chồng hai người Ngô Ninh tới, Trúc Lan phấn khởi nói:

- Đứa nhỏ này đến sao không thông báo trước một tiếng.

Ngô Ninh cong mắt:

- Thẩm thẩm, con cũng muốn tạo bất ngờ cho người.

Trúc Lan nhìn thấy Ngô Ninh thì rất vui vẻ, Ngô Ninh cũng gần giống như con gái cô rồi:

- Bất ngờ, quả là bất ngờ. Mau, mau vào nhà.

Lẽ ra Ngô Ninh sẽ đến kinh thành trước đó, chỉ là sợ thúc thúc và thẩm thẩm mới tới kinh thành còn bận rộn. Sau đó lại nghe được một vài tin tức từ phía Kinh Thành, cũng không dám quấy rầy sợ làm phiền thêm. Lần này vì chuyện của Dung Xuyên, Ngô Ninh biết Chu gia đã vững gót ở Thành hơn rồi, Bây giờ mới hoàn toàn yên tâm, nếu không Ngô Ninh vẫn muốn nhịn thêm một thời gian nữa.

Hiện tại thấy hết thảy Chu phủ đều tốt, trong lòng Ngô Ninh cũng an tâm hơn.

Trúc Lan thấy thương con bé, con bé cẩn thận không dám làm phiền Chu gia cho nên cứ nấn ná mãi không đến Kinh Thành. Nếu đổi thành người khác thì đã tới đây dựa dẫm lâu rồi, ai rảnh quan tâm Chu phủ của cô có khó xử gì hay không. Trúc Lan thầm nghĩ, đứa bé do mình nuôi nấng vẫn luôn hiểu chuyện.

- Nhanh để ta xem xem, sao ta thấy đã gầy đi không ít rồi?

Hà Thúc nói:

- Nương tử lo lắng cho thúc thúc và thẩm thẩm.

Ngô Ninh trừng mắt nhìn tướng công một cái, cười nói:

- Là do con cao lên, nên mới gầy đi một chút. Thẩm thẩm xem này, có phải Ninh nhi cao hơn trước kia rồi không?

Trúc Lan thu hết những tương tác của đôi vợ chồng son vào tầm mắt, trong lòng sáng tỏ: Hà Thúc rất thương Ngô Ninh, mà Ngô Ninh thì không muốn Hà Thúc lắm lời. Toàn là những đứa trẻ ngoan.

- Ừm, đúng là cao hơn rất nhiều.

Ngô Ninh rất hài lòng với vóc dáng hiện tại, khóe miệng cong lên. Đợi một lúc vẫn không thấy Tuyết Hàm, bèn hỏi:

- Thẩm thẩm, Tuyết Hàm không ở đây sao?

Trúc Lan giải thích:

- Nó đến phủ Ninh quốc công rồi.

Mới sáng sớm phủ Ninh quốc công đã tới đón người đi. Phu nhân Ninh quốc công nhớ Tuyết Hàm, Tuyết Hàm dẫn theo Ngọc Lộ đi cùng.

Ngô Ninh cong mắt:

- Chờ Tuyết Hàm trở về, ta phải chúc mừng muội ấy!

Trúc Lan thấy Tống bà tử bưng hộp quay lại, kéo Ngô Ninh lại:

- Mau tới đây, xem ta đã chuẩn bị cho con cái gì.

Tuy rằng không bằng con gái ruột hay cháu gái ruột, nhưng Ngô Ninh vẫn chiếm một chỗ trong lòng Trúc Lan. Cô để dành quà tặng cho mấy đứa con gái trong nhà, thì cũng để dành cho Ngô Ninh vài món. Phần của con gái lớn và cháu ngoại phải chờ ông Lý thông gia lên kinh mang về.

Bình Luận (0)
Comment