Hồ Hạ không dám ở lâu, hôm nay đường đột đến nhà đã làm phiền rồi:
- Vâng, hạ quan xin phép về trước.
Lúc này ngoài cửa truyền đến tiếng của Minh Đằng. Không biết là ai dí theo thằng nhóc mà nó chạy vào như một cơn gió, sau đó sửng sốt:
- Ông… ông nội.
Chu Thư Nhân mỉm cười:
- Con không đọc sách ở thư phòng mà lại chạy loạn khắp sân thế này, quy củ của con đâu?
Minh Đằng nghĩ thầm trong bụng: xong đời! Hắn mới chọc giận Minh Thuỵ cho nên mới chạy, nhìn thấy trong phòng có ánh sáng bèn chui tọt vào.
- Ông nội, cháu sai rồi ạ!
Minh Vân biết có khách đến nên chạy theo qua đây:
- Ông nội.
Chu Thư Nhân lườm lườm Minh Đằng, nói với Hồ Hạ:
- Cháu trai trong nhà nghịch ngợm, để ngài chê cười rồi.
Hồ Hạ cũng không dám hùa, giọng của Chu đại nhân khá thoải mái chứ không phải thật sự tức giận.
- Tiểu công tử chỉ hơi hoạt bát chút thôi.
Minh Vân đã chú ý tới Cổ Lưu Phong, thốt lên:
- Lưu Phong?
Chu Thư Nhân hỏi:
- Các con biết nhau à?
Minh Vân nói:
- Vâng ạ, cháu và Lưu Phong đều ở lớp Giáp.
Trong lần kiểm tra đầu tiên, Lưu Phong đã xếp trên hắn một hạng.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Đúng là trùng hợp!
Cổ Lưu Phong nhìn thấy Minh Vân cũng không ngạc nhiên. Xuất thân của đám Minh Vân không phải là bí mật ở học viện. Trong khoảng thời gian này, có rất nhiều học trò chuyển tới học viện bọn họ - thậm chí có cả cháu trai cả và cháu trai nhỏ của phủ Ninh Quốc Công.
Cổ Lưu Phong đáp lại: - Ừ Minh Vân.
Minh Vân và Cổ Lưu Phong không thân, chủ yếu là vì bên cạnh hắn vẫn luôn người vây quanh mà toàn là con cháu nhà quan hoặc danh gia vọng tộc. Hắn thật sự muốn làm quen với Cổ Lưu Phong, nhưng hắn không còn là một người học trò không hiểu sự đời nữa. Trong lòng hắn biết rõ rằng: quá thân thiết với Cổ Lưu Phong sẽ khiến Cổ Lưu Phong bị xa lánh.
Minh Vân mỉm cười gật đầu, nói với ông nội:
- Ông nội, Cổ công tử có học thức rất uyên bác. Cháu trai có chỗ nào không hiểu, hỏi Cổ công tử mà Cổ công tử cũng không giấu nghề. Cháu trai cực kỳ khâm phục!
Ánh mắt Cổ Lưu Phong khẽ động, trong lòng cảm thấy ấm áp. Tự y cũng hiểu, y chỉ từng giải đáp thắc mắc của Chu Minh Vân một lần và cho Chu Minh Vân mượn đáp án bài thi của y một lần mà thôi. Chu Minh Vân nói vậy âu cũng là vì muốn giúp y, chắc chắn là đã nhìn thấy quà nhận lỗi trên bàn nên đoán ra được gì đó.
Chu Thư Nhân nhìn cháu trai. Cháu trai nhà mình không phải là người nhân từ mù quáng, có thể thấy nhất định Cổ Lưu Phong có chỗ khiến đại tôn tử tán thưởng. Anh đưa tay lần mò thắt lưng, xấu hổ làm sao… Sau khi về nhà anh thích mặc quần áo nhẹ nhàng, ngọc bội đều đã tháo ra, lưng áo chẳng mang cái gì.
Chu Thư Nhân nhìn thắt lưng của cháu trai cả, rồi lại chuyển tầm mắt nhìn về phía Minh Đằng. Thằng nhóc này rất phá phách, anh vẫy tay nói:
- Minh Đằng, cháu qua đây.
Minh Đằng lạnh cả sống lưng:
- Dạ ông nội?
Chu Thư Nhân đợi Minh Đằng tới, nhanh nhẹn gỡ ngọc bội treo bên hông Minh Đằng xuống. Anh mỉm cười vẫy tay với Cổ Lưu Phong:
- Ngươi và Minh Vân là bạn cùng trường, lần đầu đến nhà coi như miếng ngọc bội này là quà gặp mặt. Cầm lấy!
Cổ Lưu Phong giật mình, y thật sự không biết có nên nhận món quà gặp mặt này hay không. Chờ y hoàn hồn, ngọc bội đã nằm trong tay.
Minh Vân thấy Lưu Phong nhìn hắn, khóe miệng giật giật. May mà ông nội không lấy ngọc bội của hắn, nhìn mặt Nhị đệ tái nhợt, trong lòng thầm nghĩ: đáng lắm! Ngọc bội của hắn và Minh Đằng là quà sinh nhật được Ngũ thẩm tặng, cả hai đều rất thích chúng. Với người keo kiệt như Minh Đằng, hôm nay “mất máu" hơi nhiều.
Hồ đại nhân hoang mang rời khỏi Chu phủ, ông ấy đứng ngoài cửa lớn của Chu phủ hỏi:
- Vừa rồi Chu đại nhân tặng cháu quà gặp mặt đúng không?
Cổ Lưu Phong mỉm cười: - Vâng.
Quà gặp mặt này của Chu đại nhân thật đúng là khiến cho người ta bất ngờ. Hồ Hạ nhìn ngọc bội trong tay cháu trai, lại cầm lên xem một chút. Ngọc bội này không rẻ… cũng phải, đồ công tử Chu gia đeo trên người sao có thể rẻ được. Bây giờ ai chẳng biết phủ Ninh quốc công tặng cả một gia tài cho Chu phủ, Chu phủ rất có tiền.
Hồ Hạ: - Cháu và cháu trai của Chu đại nhân học cùng trường và cùng lớp luôn hả?
- Vâng.
Hồ Hạ cảm thấy bản thân chú ý đến cháu trai quá ít, vậy mà lại lơ là chuyện quan trọng như vậy. Ôn ấy vỗ vỗ bả vai cháu trai:
- Cháu nhớ quý trọng cơ duyên này đấy. Cữu cữu không có vận may như cháu, nhưng cữu cũng phải cảnh cáo cháu, đừng làm mấy trò mưu mô xảo quyệt kẻo phản tác dụng. Chỉ được dùng sự chân thành của mình thôi!
Chu đại nhân là người lợi hại, chắc chắn cháu trai có thể “trò giỏi hơn thầy". Ông ấy không có đầu óc mưu mô, nếu không cũng không chăm chỉ làm việc. Mong rằng cháu trai nghe lọt.
Cổ Lưu Phong nắm chặt ngọc bội, nói:
- Cháu xin ghi tạc trong lòng.
*****
Chu phủ
Chu Thư Nhân đuổi Minh Đằng đi, giữ Minh Vân lại hỏi:
- Hôm nay cháu nói đỡ, ông nội không ngăn cản cháu chơi với Cổ công tử, trái lại trên người y có vài ưu điểm cháu có thể học.
Minh Vân nhíu mày:
- Kính mong ông nội nói cho cháu trai rõ hơn.
Khóe miệng Chu Thư Nhân nhếch lên:
- Xem xét tình hình, âm thầm chịu đựng, hai điểm này cháu có thể phải học.
Đứa nhỏ Minh Vân này quá thuận lợi. Không, phải nói là từ khi anh và Trúc Lan xuyên qua thì lứa cháu của Chu gia đều rất thuận lợi, hiện tại có người để lấy làm gương rất tốt.
Minh Vân đã hiểu:
- Cháu trai hiểu rồi ạ.
*****
Thư phòng, Minh Đằng đau lòng nằm bò lên bàn:
- Hu hu, ngọc bội của ta! Ngọc bội ta yêu thích nhất không còn nữa rồi!
Minh Thụy thở ra, vừa nghiến răng vừa nói:
- Đáng đời!
Minh Đằng trừng mắt:
- Có còn là huynh đệ ruột rà không đấy?
- Không còn.
Minh Đằng: “...”
– –
Chủ viện
Trúc Lan thấy Chu Thư Nhân lục lọi ra được một miếng ngọc bội, không khỏi bật cười:
- Em tưởng rằng anh sẽ không trả lại cho Minh Đằng chứ!
- Nên dạy cho nó một bài học, nếu không sẽ không thể nào chững chạc lên được.
- Tính tình của Minh Đằng trời sinh chính là như vậy, Minh Đằng đã sửa đổi rất nhiều rồi.
Chu Thư Nhân cũng biết tính cách là do trời sinh, nếu không sẽ chẳng dễ dàng tha cho Minh Đằng. Anh đưa ngọc bội cho Trúc Lan, nói:
- Sáng mai em đưa miếng ngọc bội này cho Minh Đằng đi.
Trúc Lan cong mắt, phải nói trong mấy đứa cháu, Chu Thư Nhân coi trọng Minh Vân bởi vì Minh Vân là trưởng tôn, thiên vị Minh Huy bởi vì Minh Huy trông rất giống cô. Thế nhưng người mà anh thật sự thích lại là Minh Đằng, thằng bé thường xuyên ồn ào náo loạn, song trên người luôn tràn trề nhựa sống thu hút người khác.
Trúc Lan nhận lấy ngọc bội, miếng này tốt hơn miếng Minh Đằng đeo một chút nhưng cũng sẽ không tốt hơn quá nhiều. Chu Thư Nhân vẫn nhớ phải công bằng.
*****
Phủ Ninh hầu gia
Ninh Tự đang ngồi trong sân, thấy con trai trở về thì vui vẻ vẫy vẫy tay:
- Qua đây, đánh xong ván cờ này với cha nào.
Dung Xuyên đi qua rồi ngồi xuống, ván cờ đang đến hồi nước rút:
- Cha, cha chơi cờ một mình à?
- À, thói quen từ rất lâu rồi. Trước đây cha không thích mấy thứ này, không thấy vui bằng khua thương múa đao. Sau này để có thể thấy toàn cục, cha từ từ học chơi cờ. May mà có chút năng khiếu, mỗi ngày sẽ tự bày cờ, ngày qua ngày mới có được tài đánh cờ như hôm nay.
Dung Xuyên cảm thấy bản thân đã rất chăm chỉ, nhưng so với cha vẫn còn kém nhiều lắm:
- Cha, cha khiến con trai bái phục, con trai còn phải học tập ở cha nhiều lắm.
Trong lòng Ninh Tự có chút lâng lâng. Ông ấy đang dạy bảo con trai, ông ấy cũng có con trai để tự tay mình dạy bảo đây này. Ông ấy mỉm cười, trước kia là Chu Thư Nhân dạy bảo, sau này con trai về ông ấy dạy.
Sau một ván cờ, Dung Xuyên thấy cha vui vẻ, mở lời nói:
- Cha, con trai không muốn thành thân vào đông năm nay.
Ninh Tự cảm thấy trà trong miệng không dễ uống nữa, lần này đi Chu phủ về bỗng nhiên thay đổi ý định.
- Vì sao?
Dung xuyên ngẩng đầu, nói:
- Con trai muốn cho Tuyết Hàm những thứ tốt nhất. Vả lại tuổi của Tuyết Hàm còn nhỏ, con trai chờ thêm một năm cũng không sao.
Trong lòng Ninh Tự chua xót, chuyện gì con trai cũng hướng về nhà vợ hết:
- Con chắc chắn chưa?
Dung Xuyên đã quyết định lúc ở Chu phủ:
- Vâng, con trai chắc chắn.