Kim thị: - Hôm nay bồi thường hơn sáu mươi lượng bạc, đại muội phải chịu khoản này! Tất cả những chuyện xảy ra hôm nay là do ngươi đòi ra ngoài đấy!
Hồ thị trợn to hai mắt, của hồi môn của bà ấy chỉ còn một cửa hàng không lớn, hơn mười mẫu đất và một số món trang sức cũ. Bà ấy và con trai ở lại nhà của đại ca, nhưng chi tiêu thì dùng tiền của mình. Hơn sáu mươi lượng bạc này là một con số rất lớn, hôm nay con trai mua phụ liệu là để dành cho lễ bái sư.
Hồ thị: - Đại tẩu, bọn muội không có nhiều bạc như vậy.
Con trai đọc sách, có thể đọc ké sách của Đại ca, tuy nhiên giấy và bút mực đều phải tự mua. Quà tặng khi đến học viện nhập học, và chi tiêu của hai mẹ con bà ấy nữa. Con số tiêu tốn hằng năm không ít, bên cạnh đó còn có sinh nhật Đại ca và một vài mối quan hệ xã giao. Bà ấy thật sự không có nhiều bạc.
Kim thị hừ lạnh một tiếng:
- Mới chỉ là bạc bồi thường thôi đấy! Tiểu thư nhà quan tam phẩm còn bị thương kia kìa, chờ lão gia về bắt buộc phải tới tận nhà người ta xin lỗi. Ngươi cũng cần bỏ tiền ra mua quà xin lỗi đó.
Đầu óc Hồ thị choáng váng, thị hơi bị sốc, thiếu chút nữa là té ngã.
*****
Buổi tối, bữa cơm của Chu gia diễn ra hết sức náo nhiệt. Hôm nay Dung Xuyên trở về ăn tối, tiếc là sau này Dung Xuyên muốn ngủ lại cũng không dễ dàng. Hiếm khi được dịp trở về, Chu Thư Nhân rất vui.
Chu Thư Nhân nhìn ánh mắt trầm ổn của thiếu niên, trong lòng tự hào. Xem đi, tính cách đứa nhỏ anh dạy dỗ ra rất tốt. Thân phận thay đổi rõ rệt, đứa nhỏ này vẫn không kiêu ngạo cũng không bốc đồng.
- Tốt lắm, con ngoan! Tới uống với thúc một chén nào!
Dung Xuyên thích bầu không khí của Chu gia nhất, không phải Ninh gia đối xử với hắn không tốt mà là bởi vì Ninh gia có quá nhiều quy củ. Hai vị đường ca (anh họ) ra sức lấy lòng hắn, hắn rất mất tự nhiên.
Dung Xuyên cầm chén rượu, nói:
- Thúc thúc, thúc có ơn với con. Muôn vàn lời nói xin được thay bằng chén rượu này, con xin mãi mãi ghi lòng tạc dạ.
Chu Thư Nhân uống cạn rượu trong chén, nói:
- Thúc không yêu cầu con nghĩ đến Chu gia nhiều, sau này đối xử tốt với Tuyết Hàm là được. Tuyệt đối không được để Tuyết Hàm bị tủi thân.
Chu Thư Nhân và Trúc Lan cùng nhau chứng kiến Tuyết Hàm trưởng thành, hai người đối xử với Tuyết Hàm tốt hơn con trai nhiều. Chừng ấy năm trời con bé không những hiểu chuyện, mà chẳng khác nào “tấm áo bông nhỏ" tri kỷ. Nếu con rể không phải là Dung Xuyên thì anh đã có rất nhiều cách để làm khó con rể tương lai.
Tai Dung Xuyên ửng đỏ, nhớ đến ngày cha và hắn nói chuyện thành thân. Hắn nhìn thúc thúc và thẩm thẩm, trong lòng áy náy. Hắn không nên gấp như vậy, hắn biết thúc thẩm yêu thương Tuyết Hàm nhường nào kia mà.
- Thúc, con có nói nhiều lần cũng không bằng hành động, con sẽ không khiến thúc thất vọng.
Trúc Lan im lặng lắng nghe, đứa nhỏ do chính tay cô nuôi lớn nên cô rất hiểu. Dung Xuyên có suy nghĩ muốn thành thân, Trúc Lan hoàn toàn thấu hiểu. Thời xưa vốn thành thân sớm, Dung Xuyên cũng tới tuổi rồi không muốn mới không bình thường. Bây giờ nhìn thái độ của Dung Xuyên xem, thằng nhóc này thay đổi ý định chăng?
Vậy cũng tốt, tốt nhất có thể kéo dài tới cuối năm sau. Thành thân mùa đông không thành vấn đề, nếu kéo dài tới cuối năm sau thì Tuyết Hàm vừa hay cũng là cô nương trưởng thành.
Ăn xong bữa tối Dung Xuyên mới rời đi, Vương quản gia tiến vào nói:
- Lão gia, có Hồ chủ sự của Hộ Bộ và cháu họ của ngài ấy tới nhà nhận lỗi. Đang chờ ở chỗ người canh cổng ạ!
Chu Thư Nhân nhướn mày, nói:
- Xem ra người gây chuyện hôm nay là gia quyến của Hồ chủ sự. Thật đúng là khéo, vậy mà lại là Hộ Bộ.
Trúc Lan tiếp lời:
- Không phải Hộ Bộ thì làm sao mà đoán được nhà chúng ta nhanh vậy, cũng sẽ không tới mức lo lắng không yên chạy tới nhận lỗi.
Chu Thư Nhân nói với Vương quản gia:
- Mời người đến tiền viện đi.
Nói xong, Chu Thư Nhân đứng dậy định đi đến tiền viện, Trúc Lan cũng đứng dậy theo:
- Em đi với anh ra đó xem thử.
Chu Thư Nhân nhướn mày, hỏi:
- Em muốn xem thử thiếu niên trên đường kia à?
Trúc Lan gật đầu:
- Tuy rằng chỉ nghe được có mấy câu, nhưng vẫn có thể đoán ra đứa trẻ này cũng đang trong hoàn cảnh khốn khó. Túi tiền nó đưa cho em lúc đó có vẻ cũ rồi! Bây giờ Hồ đại nhân dẫn cháu họ tới nhận lỗi, chuyện khá thú vị cho nên em muốn đi xe thế nào.
Chu Thư Nhân thật sự không chú ý đến tiểu tiết lắm, lực chú ý lúc đó đều ở trên người vợ và đứa trẻ nhà mình.
– -
Hai vợ chồng Trúc Lan thong thả đi tới tiền viện, Hồ đại nhân và cháu họ của ông ấy đã chờ sẵn trong phòng. Vương quản gia nhanh chóng bưng trà nước lên.
Trong lòng Hồ Hạ đang rất khủng hoảng, ông ấy nghe nương tử miêu tả lại bề ngoài của đại nhân xong thì đầu óc cũng trở nên trống rỗng. Bởi lẽ người ta lại là quan trên ông ấy… Không, hay nói đúng hơn rất có khả năng là Hộ Bộ Thượng Thư tương lai. Trong lúc quan viên Hộ Bộ bọn họ tán gẫu, ai cũng cho rằng Chu đại nhân chiếm ưu thế hơn Khâu đại nhân và xác suất bước lên vị trí Thượng Thư nhỉnh hơn.
Ông ấy còn chưa kịp thay quan phục đã dẫn cháu họ đến đây. Ban đầu ông ấy không có ý định đưa cháu trai theo, nương tử không thích muội muội và cháu trai nhưng ông ấy thì khác. Muội muội vẫn luôn độc lập tài chính, cháu trai hiểu chuyện. Tuy nhiên chi tiêu của ông ấy phụ thuộc hoàn toàn vào nương tử, cho nên chỉ cần nương tử không làm tổn thương ai nặng nề là ông ấy cũng sẽ không dám hé răng. Có điều không nói không có nghĩa là ông ấy hồ đồ, không có đầu óc làm gì có cửa bước chân vào Hộ Bộ chứ. Trong lòng ông ấy hiểu rõ, hôm nay là do con gái gây hoạ. Việc cháu trai xin đi theo khiến ông ấy rất cảm động!
Hồ Hạ nghe thấy tiếng bước chân, nhìn thấy Chu thị lang thì chân có hơi nhũn ra:
- Hạ… hạ quan tham kiến Chu đại nhân!
Cổ Lưu Phong cũng vội chào hỏi:
- Tiểu nhân tham kiến Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân nhướng mày, thằng nhóc này khá hơn Hồ Hạ đấy! Dù đang căng thẳng, nhưng giọng điệu lại rất ổn định:
- Bây giờ không ở Hộ Bộ. Hồ Hạ, đừng quá căng thẳng, ngồi xuống đi đã!
Đầu óc Hồ Hạ trống rỗng, Hộ Bộ có rất nhiều chủ sự…. ông ấy kích động:
- Đại nhân biết tên của hạ quan ư?
Chu Thư Nhân: - Ừ.
Anh nhớ rất rõ mỗi người ở Hộ Bộ. Anh biết Hồ Hạ, vị chủ sự này không có gì quá nổi bật, thuộc tuýp người thích vùi đầu làm việc. Tính ra ông ấy đã làm chủ sự rất nhiều năm rồi, lần này Hộ Bộ phái chủ sự đi ra nước ngoài, đây đúng là một cơ hội tuyệt vời. Anh vẫn còn nhớ lúc đó Hồ Hạ là một trong số chủ sự không có cố tỏ ra mình có năng lực. Có điều không ngờ tới thật, người cặm cụi làm việc không nói một lời như Hồ Hạ lại có người vợ ghê gớm!
Chu Thư Nhân thấy Hồ Hạ ngơ ngác không dám tin, cất giọng nói tiếp:
- Bản quan đã biết mục đích của ngài rồi, cũng hiểu rõ ràng chuyện xảy ra trên phố lúc đó. Ngài cầm quà cáp về đi!
Hồ Hạ không suy nghĩ được gì. Bên cạnh việc bọn họ suy đoán xem ai sẽ là Thượng Thư kế tiếp, bọn họ còn nhiều chuyện nữa. Ai cũng nhất trí cho rằng Chu đại nhân rất giỏi, nhất là Chu đại nhân luôn treo nụ cười trên mặt. Ngài ấy là kiểu ngoài mặt và trong lòng khác nhau, kiểu người thù dai. Hồ Hạ ở Hộ Bộ nhiều năm, chỉ mong có thể thăng lên Lang Trung chứ không muốn đứt đoạn con đường làm quan.
- Đại nhân, chuyện xảy ra hôm nay là do hạ quan không dạy bảo con gái đàng hoàng, sau này nhất định sẽ quản nghiêm hơn. Xin đại nhân hãy nhận lấy món quà tạ lỗi này.
Trúc Lan nhìn hộp quà trên bàn không khỏi cau mày, cô gật đầu với Tống bà tử. Tống bà tử lập tức ra ngoài, Chu Thư Nhân nhìn theo, nhanh chóng hiểu ra ý đồ của vợ. Chẳng mấy chốc Tống bà tử đã quay trở lại, còn cầm túi tiền trong tay.
Chu Thư Nhân thấy vợ gật đầu, mới nói:
- Bản quan sẽ không nhận món quà này. Vả lại cháu gái lớn của bản quan chỉ bị trật chân nhè nhẹ, mời đại phu và mua thuốc xoa bóp tốn hết chưa đến hai lượng bạc trắng. Bản quan giữ lại một ít bạc coi như an ủi cháu gái bản quan, còn lại ngài cứ cầm về hết đi.
Nếu hôm nay không phải là Hồ Hạ, anh thật sự sẽ không trả lại bạc.
Hồ Hạ nhìn túi tiền đặt ở trên bàn, hai tay run rẩy:
- Đại nhân, không được!
Chu Thư Nhân nhấc tay:
- Được rồi, bản quan nói cầm về thì cứ cầm về.
Lúc này Trúc Lan cũng nói:
- Chu gia chúng ta có nguyên tắc. Hồ đại nhân cứ mang hết mấy món này về đi.
Hồ Hạ nghe thấy nương tử của Chu đại nhân cũng mở lời rồi, nhưng trong lòng vẫn chưa yên ổn. Ông ấy có cảm giác cháu trai đang kéo ống tay áo mình, ông ấy lập tức tỉnh táo. Ông ấy không thể tiếp tục dây dưa:
- Hạ quan tạ ơn đại nhân đã rộng lượng bỏ qua.
Ánh mắt Chu Thư Nhân dừng lại trên người thiếu niên, anh đã nhìn thấy hành động lén lút hồi nãy:
- Ừm, cũng không còn sớm, Hồ đại nhân cứ trở về đi.