Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 799

Chu Thư Nhân “hừ” một tiếng, nói:

- Thế thì phải xem bản lĩnh!

Cháu rể mà anh coi trọng, tuyệt đối sẽ không dễ dàng buông tay.

Sáng sớm hôm sau, Chu Thư Nhân và Tiêu đại nhân cùng nhau lên triều. Sau khi kết thúc, Tiêu Thanh bèn nói:

- Những ngày bản quan không có ở Kinh Thành, đúng là Kinh Thành đã xảy ra khá nhiều chuyện.

Chu Thư Nhân: - Đại nhân về rồi, Hộ Bộ lại có chỗ dựa. Cho dù có xảy ra nhiều chuyện đến đâu cũng không liên quan gì đến Hộ Bộ.

Tiêu Thanh nghĩ về những gì Hoàng thượng đã nói hôm qua, lão vỗ vai Chu Thư Nhân:

- Cứ làm cho tốt.

Chu Thư Nhân có cảm giác trách nhiệm trên vai càng nặng nề hơn, đáp: - Vâng.

Tiêu Thanh cười nói:

- Bản quan chờ ngươi quay lại, mấy ngày sắp tới coi như cho ngươi nghỉ phép đó.

Chu Thư Nhân cười khẩy trong lòng, anh không cho rằng rời khỏi Hộ Bộ là đi nghỉ phép. Còn lâu Thái tử mới cho anh du sơn ngoạn thuỷ! Chu Thư Nhân bất chợt nghĩ đến Lễ Bộ Thượng Thư, thật ra anh hơi chờ mong được nhìn thấy vẻ mặt của Lễ Bộ Thượng Thư khi biết anh đến Lễ Bộ.

Tiêu Thanh nhanh chóng bị các Thượng Thư đại nhân khác vây quanh, Lễ Bộ Thượng Thư lên tiếng:

- Lão Tiêu à, phải chăng ngươi có ở Hộ Bộ hay không cũng không quan trọng? Chu đại nhân ở Hộ Bộ của ngươi rất ghê gớm đó.

Lễ Bộ Thượng Thư châm ngòi ly gián quá mức lộ liễu, mấy vị Thượng Thư đại nhân khác giả vờ nhìn sang chỗ khác.

Tiêu Thanh không thèm để ý, lão còn ước gì Chu Thư Nhân thăng quan càng sớm càng tốt để lão được xê dịch.

- Hộ Bộ bọn ta nhiều việc, ta còn ước gì có thêm vài người san sẻ cùng ta. Làm sao có thể nắm chặt toàn bộ quyền lợi của Lễ Bộ trên tay giống như Phùng đại nhân chứ! Ta không có ý gì đâu, nhưng mà ngài cũng nên cho những người dưới quyền một vài cơ hội đi. Ai không hiểu chuyện còn tưởng Lễ Bộ họ Phùng.

Mùi thuốc súng quá nồng nặc, Phùng đại nhân khoát tay áo mắng thẳng:

- Tiêu đại nhân nói chuyện nên dùng cái đầu suy nghĩ thì hơn.

Tiêu Thanh: - Như nhau cả thôi, nhưng mà con phải coi đối tượng nào đáng được dùng não cư xử. Lần sau Phùng đại nhân có muốn châm ngòi ly gián thì cũng nên dùng cái đầu suy nghĩ một chút.

Chu Thư Nhân cười thầm, không có ai phụ Lễ Bộ Thượng Thư hết!! Nhìn xem, Lại Bộ Thượng Thư mân mê ống tay áo của bộ quan phục như thể đang đếm coi trên đó có bao nhiêu hoạ tiết; Binh Bộ Thượng Thư Lý đại nhân ngẩng đầu nhìn trời, bầu trời quang đãng không một gợn mây nên chẳng thể biết được Binh Bộ Thượng Thư đang nghiên cứu cái gì; Hình Bộ Thượng Thư kéo Công Bộ Thượng Thư ra tán gẫu, hai bộ này rất ít khi qua lại, vậy mà bây giờ có thể trò chuyện với nhau hết sức sôi nổi! Những quan viên khác là quan viên có chức vụ thấp, vừa thấy có điểm không lành đã biến mất tăm hơi. Chỉ có nhóm Đại Học Sĩ không ưa lục bộ còn đứng lại hóng hớt, có thể im lặng tuyệt đối sẽ giữ im lặng, cứ mở miệng ra là bị mắng thì ngậm miệng lại coi kịch tốt hơn.

Chu Thư Nhân vuốt râu, quan trường muôn màu muôn vẻ mỗi một hành vi cử chỉ đều đáng để học. Anh cần phải học - học nữa - học mãi.

–   –

Hàn Lâm Viện

Hai ngày nghỉ phép của Dung Xuyên đã kết thúc, hôm nay hắn quay trở lại Hàn Lâm Viện. Vừa mới vào cửa, Chưởng viện gọi hắn một tiếng hết sức gần gũi và trìu mến, ánh mắt nhìn hắn cứ như con cháu ruột thịt trong nhà:

- Lần đầu gặp con, ta đã thấy tướng mạo của con rất tốt. Hoá ra thân thế không đơn giản chút nào, con ngoan, trở về nhà rồi thì sau này nhớ phải nỗ lực nhiều hơn mời được biết chưa!

Dung Xuyên quen rồi, hôm qua hắn đã nghe rất nhiều lời như vậy. Hắn đáp:

- Hạ quan nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của Chưởng viện.

Chưởng viện vuốt râu suy ngẫm, may mà đó giờ bản thân vẫn luôn đối xử với Trương Dung Xuyên không tệ. E hèm! Tất nhiên cũng có một phần lý do là mỗi lần Trương Dung Xuyên tiến cung đều được cho ăn hoặc cầm thức ăn mang về khiến chưởng viện không thể không để ý, hoá ra nguyên nhân nằm ở thân phận. Chưởng viện lại nhìn kỹ diện mạo của Dung Xuyên, mọi người đồn rằng Trương Dung Xuyên là Ninh đại công tử đầu thai!

Dung Xuyên trở về phòng để làm việc, lại phải xã giao với những người làm chung một hồi. Vốn dĩ chuyện hắn là con rể Chu gia như ván đã đóng thuyền khiến họ cực kỳ nể mặt và lịch sự với hắn, bây giờ còn hơn thế nữa. Sau này Dung Xuyên là người kế thừa tước vị Hầu gia, không những có Hoàng hậu là cô cô ruột thịt mà đến cả Thái tử cũng là biểu ca của hắn. Cộng thêm phủ Ninh quốc công, thân phận thay đổi quá nhiều.

Hiện tại nhóm quan lại làm chung không những lịch sự với hắn, mà trong lúc nói chuyện còn khá nịnh hót. May mà hắn vẫn vững vàng, bằng không rất dễ bị mất bản tính ban sơ bởi vì thân phận thay đổi. Hắn nghĩ đến Chu thúc thúc, âu cũng là do Chu thúc thúc dạy hay.

*****

Lễ Bộ Thượng Thư ôm một bụng lửa giận trở về Lễ Bộ, Tả Thị Lang không lên triều nên vẫn luôn đứng ở cửa chờ:

- Đại nhân, Thái tử mới tới Lễ Bộ.

Phùng đại nhân sửng sốt:

- Thái tử không đi Hộ Bộ nữa à?

Tả thị lang lắc đầu, nói:

- Đến Lễ Bộ từ hồi sáng sớm lận, đang ở Lễ Bộ xem sổ sách năm ngoái đấy ạ.

Phùng đại nhân không lo lắng chút nào. Xem thì xem đi, số liệu giả được làm rất tinh vi nên ông ta không sợ bị phát hiện. Ông ta bước đều, xoa xoa khuôn mặt rồi đi vào gặp Thái tử. Ông ta vừa mới đi có mấy bước, lại thêm một chiếc xe ngựa đỗ lại. Phùng đại nhân quay đầu nhìn, chiếc xe ngựa trông khá quen. Nếu ông ta nhớ không lầm, thì hình như là chiếc xe ngựa mà Chu Thư Nhân lên ở cửa cung. Bước chân ông ta khựng lại, quả thật là Chu Thư Nhân này!

Phùng đại nhân hờ hững nói:

- Chu đại nhân tới Lễ Bộ chi vậy?

Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, đáp:

- Thái tử gọi hạ quan tới, gọi tới làm gì thì đại nhân đi hỏi Thái tử điện hạ đi.

Phùng đại nhân lúc nãy còn khá tự tin cuối cùng cũng hơi luống cuống. Chu Thư Nhân có thể phát hiện ra vấn đề thuế muối chỉ từ con số, cho thấy kẻ này cực kỳ nhạy bén với các con số. Ông ta nghĩ đến Thái tử đang xem sổ sách Lễ Bộ, khóe miệng méo xệch. Thực tế vả cho ông ta một bạt tai, biết trước như thế hôm nay đã không châm ngòi ly gián. Không những ly gián không thành, mà còn bị mắng ôm một bụng tức. Giờ thì hay rồi, không biết trong lòng Chu Thư Nhân thù hằn cỡ nào đâu!

Phùng đại nhân rặn ra một nụ cười, nói:

- Hoá ra Chu đại nhân được Thái tử điện hạ mời tới, mau mau vào trong.

Rồi nói với mấy người Tả thị lang:

- Các ngươi đừng có đứng đực ra đó nữa, mau đi pha trà ngon! Đúng rồi, pha loại trà mà bản quan mang từ nhà đến rồi bưng lên cho Thái tử điện hạ đi!

Chu Thư Nhân chìa tay, nói:

- Mời đại nhân!

Phùng Hoài bực bội trong lòng. Sao Thái tử lại đến Lễ Bộ cơ chứ, sao ngài ấy không đi Hình Bộ đi, người của Nhị hoàng tử ở Hình Bộ không ít. Ông ta tiếp tục nghĩ tới Chu Thư Nhân, mối quan hệ giữa Chu gia và Thái tử càng ngày càng sâu sắc. Ông ta châm ngòi ly gián âu cũng là vì cho rằng đả kích Chu Thư Nhân có thể làm yếu đi thế lực của Thái tử, ai có mà dè Thái tử lại dẫn Chu Thư Nhân tới Lễ Bộ.

Thái tử thấy Chu Thư Nhân, nói:

- Ta vừa nhắc Chu đại nhân thì Chu đại nhân đã đến.

Chu Thư Nhân chào hỏi:

- Tham kiến Thái tử điện hạ.

Thái tử chỉ vào ghế dựa, nói: - Ngồi đi!

Phùng Hoài chào hỏi sau một nhịp, Thái tử cười nói:

- Phùng đại nhân mau ngồi xuống đây, cô đang tính đi tìm Phùng đại nhân đó! Có mấy chỗ cô xem không hiểu, cô muốn nhờ Phùng đại nhân giải thích.

Thoạt nhìn Lễ Bộ không có bao nhiêu lợi ích, thế nhưng sự tình cũng khá phức tạp. Cộng thêm phụ trách tư thế, cho nên luôn nằm vững vàng ở ba vị trí đầu trong lục bộ. Đúng là Thái tử không coi trọng Lễ Bộ cho lắm, đương nhiên cốt lõi là phải học quá nhiều đâm ra không thể tránh khỏi xem nhẹ Lễ Bộ. Tóm lại, Lễ Bộ thật sự rất dễ khiến người ta lơ là.

Thái tử cảm thấy phụ hoàng bảo y tới lục bộ chơi là hết sức đúng đắn. Chỉ khi tự mình tiếp xúc và tìm hiểu thì sau này mới có thể càng thuận buồm xuôi gió.

Phùng đại nhân nói:

- Thái tử điện hạ, ngài có chỗ nào không hiểu ạ? Để thần giải thích thắc mắc cho Thái tử điện hạ!

Thái tử không muốn thấy mặt Phùng Hoài, y cười:

- Phùng đại nhân là Thượng Thư, phụ trách Lễ Bộ chắc chắn có rất nhiều chuyện phải làm. Cô không làm phiền đại nhân, cứ sai một lang trung tới đây là được.

Phùng đại nhân thầm nghĩ xem nên tuyển ai. Trong số lang trung ở Lễ Bộ, chỉ có mấy người là theo phe ông ta, còn lại không hướng về ông ta lắm - toàn là con cháu của những nhà có bối cảnh lớn. Phùng đại nhân nhìn Chu Thư Nhân, cười nói:

- Thần bảo Liễu lang trung tới đây ngay.

Chu Thư Nhân nhớ ra dòng tộc Đào thị - nhà vợ của Uông Cự. Anh còn nhớ rõ, trong tộc Đào thị có người đang làm việc ở Lễ Bộ. Hồi nãy Phùng đại nhân nhìn anh một cái, cho thấy ông ta đã điều tra tất tần tật những người anh quen cho nên mới cố tình tránh đi.

 

Bình Luận (0)
Comment