Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 800

Thái tử thoáng nhìn Chu Thư Nhân, Phùng Hoài nghĩ đến thì tất nhiên y cũng sẽ nghĩ đến. Dòng tộc Đào thị - người thuộc tộc này cũng là những bậc bô lão của Lễ Bộ, chức quan của tộc Đào thị không cao nhưng được số lượng. Quan trọng nhất là tộc Đào thị cũng đứng ở thế trung lập giống như Uông gia.

Phùng Hoài lướt nhìn sổ sách, rồi nhìn sang chỗ khác. Tốt nhất là không nên xem, càng xem ông ta càng thấp thỏm.

Thái tử nói:

- Phùng đại nhân có thể đi làm việc của mình rồi. Cô tới Lễ Bộ học tập, đại nhân không cần quá để ý đến cô.

Chu Thư Nhân: “...”

Thái tử, lúc anh nói lời này anh có thể nào thả sổ sách trong tay ra không? Như vậy sẽ khiến người ta cảm thấy đáng tin hơn đấy. Thế nhưng, bây giờ nhìn kiểu gì cũng có cảm giác giống như Thái tử đang uy h**p Phùng đại nhân.

Phùng đại nhân cố nhếch môi cười, nói:

- Vậy thần đi làm việc đây, Thái tử điện hạ cần gì cứ việc tìm thần.

Thái tử vuốt quyển sổ, đáp: - Được.

Chu Thư Nhân muốn cười, cố gắng ép mình nhịn xuống!

*****

Chu phủ

Trúc Lan nhận được thiệp mời từ phủ của Tam hoàng tử - là sinh nhật của Tam hoàng tử phi, bây giờ trong kinh còn mỗi Tam hoàng tử. Trúc Lan nghĩ đến Nhiễm tam tiểu thư, hiện tại đang là trắc Thái tử phi. Không biết lúc đó có thể gặp lại Nhiễm tam tiểu thư không!

Tuyết Hàm hỏi:

- Mẹ, sau này nhà chúng ta có muốn ẩn dật cũng khó.

Suốt mấy ngày qua Chu gia là đề tài nóng bỏng nhất Kinh Thành, nàng và mấy vị tiểu thư nhà quan có quan hệ không tệ thường xuyên trao đổi tin tức trong hai ngày nay. Có biết bao nhiêu người đang nhìn chằm chằm vào Chu gia đấy!

Trúc Lan thả thiệp mời xuống, nói:

- Trước kia không có cửa tham dự yến tiệc ở phủ hoàng tử, sau này sẽ không ít dịp. May mà chỉ có mỗi Tam hoàng tử ở Kinh Thành, bằng không hôm nay sẽ nhận được càng nhiều thiệp hơn nữa.

Hoàng tử muốn muốn tìm hiểu xem Chu phủ có hoàn toàn theo phe Thái tử hay không. Trúc Lan thở dài, chẳng biết từ bao giờ mà Chu Thư Nhân đã có máu mặt như vậy.

Tuyết Hàm đứng dậy bóp vai cho mẹ, nói:

- Mẹ, hôm nay chúng ta đi mua sắm đi!

Trúc Lan nghiêng đầu hỏi lại:

- Con muốn mua gì à?

Tuyết Hàm trả lời:

- Dạ, con gái muốn tự mình khắc con dấu, cho nên định đi mua phụ liệu.

Trúc Lan hỏi tiếp:

- Dung Xuyên dạy con khắc hả?

Ngoài Dung Xuyên ra, cô không nghĩ được còn người thứ hai có thể dạy con gái mình.

Tuyết Hàm thoải mái thừa nhận:

- Con coi chàng ấy khắc, cảm thấy thú vị cho nên bảo chàng ấy dạy con. Mấy ngày trước con chỉ khắc bằng khối gỗ, bây giờ muốn đổi phụ liệu khác thử.

Bảo sao! Trúc Lan nhìn thấy trên tay con bé có vài vết thương, hoá ra là lý do này. Cô v**t v* tay con gái, cho dù được chăm sóc kỹ thì bàn tay vẫn thô ráp đi không ít. Chắc chắn con bé muốn tặng Dung Xuyên con dấu tự tay mình khắc.

- Được rồi, hôm nay chúng ta đi mua sắm.

Vừa hay trong tay Trúc Lan có bạc, cô cũng muốn ra phố sắm đồ.

Trúc Lan đắn đo không biết có nên dẫn theo hai đứa cháu gái Ngọc Sương và Ngọc Lộ hay không, cô dẫn bọn chúng ra ngoài đi dạo cũng có thể thư giãn tinh thần. Không dẫn Xương Trung và Minh Huy theo, hai đứa nhỏ này đang học chữ cùng tiên sinh.

Trúc Lan tiếp tục nghĩ đến con trai của Đặng tú tài. Sau khi Chu gia vào kinh, Đặng tú tài đã đón con trai về nhà. Bởi vì Mạnh tiên sinh cũng trở về nhà, cho nên hiện tại con trai của Đặng tú tài và đám Minh Vân học cùng một học viện.

–   –

Phủ Ninh Quốc Công

Ninh Quốc Công một lòng một dạ muốn sửa họ cho Dung Xuyên:

- Họ của Dung Xuyên thì ngươi đi hỏi Hoàng thượng đi, đã đi được 99 bước rồi, chỉ còn một bước cuối cùng mà thôi.

Ninh Tự có chút khó xử, bởi vì dạo này người Hoàng thượng không muốn nhìn thấy nhất là ông ấy. Bây giờ đề xuất chuyện sửa họ cho Dung Xuyên với Hoàng thượng, kiểu gì ông ấy cũng sẽ lãnh hậu quả.

- Cha, con thấy chuyện này phải do cha nói mới được.

Xét theo vai vế, cho dù Hoàng thượng có giận cũng phải kiềm chế.

Ninh Quốc Công nghẹn họng, nói:

- Ngươi cảm thấy Hoàng thượng thích nhìn thấy ta chắc?

Ninh Tự trầm mặc, tạm thời Hoàng thượng không muốn nhìn thấy bất kỳ ai của Ninh gia.

- Nhưng Dung Xuyên cứ mang họ Trương cũng không phải cách, để lâu quá bên ngoài lại lan tin đồn bừa bãi.

Ninh Quốc Công đứng dậy, nói:

- Lão phu gọi ngươi tới đây có tác dụng gì, chuẩn bị xe vào cung đi!

Ninh Tự vui vẻ trở lại, đáp:

- Con đi chuẩn bị xe ngay đây ạ.

Ninh Quốc Công tính nhẩm trong đầu, mấy năm vừa qua bởi vì sức khỏe không tốt, cộng thêm phải thật khiêm nhường, cho nên cũng lâu lắm rồi lão chưa từng vào hoàng cung.

*****

Lễ Bộ

Liễu lang trung giải thích một số danh mục trong sổ thu chi xong thì có vẻ hơi run rẩy. Thái tử và Chu đại nhân cho hay đã hiểu, rồi cúi đầu nhìn sổ sách. Điều khiến ông ta phát run chính là Chu đại nhân sử dụng bàn tính rất tốt, ông ta nghe tiếng gảy bàn tính không nhịn được mà nuốt nước bọt.

Liễu lang trung hiểu rõ, ông ta đã không hoàn thành nhiệm vụ Thượng Thư đại nhân giao cho. Ông ta có cố nói thêm vài câu, những mỗi lần định mở lời đều bị Chu đại nhân ngắt ngang khiến ông ta rất ngột ngạt.

Chu Thư Nhân đã tính xong một quyển sổ. Từ lúc anh tới Hộ Bộ, anh rất chú ý tới Công Bộ. Anh muốn cấp cho Công Bộ thêm ít tiền bạc nhưng Tiêu đại nhân đã cho lục bộ khá nhiều bạc, vậy thì phải bắt đầu từ các bộ khác. Lại Bộ có Hoàng thượng lo, cho nên anh cũng không cần để ý nữa. Mặc dù Binh Bộ yêu cần nhiều bạc, song tất cả đều được dùng vào những chỗ chính đáng.

Vì vậy Chu Thư Nhân quyết định sẽ bỏ nhiều tâm huyết ở Lễ Bộ một chút, sổ sách trên tay anh là sổ sách của nửa đầu năm. Năm nay tài chính eo hẹp, mà số bạc cho Lễ Bộ sắp bằng Lại Bộ đến nơi rồi. Về phần dụng cụ Lễ Bộ, trong sổ có rất nhiều khoản không rõ. Vấn đề lớn nhất là bọn mua từ nơi nào? Lễ Bộ không hề ngu ngốc, bọn họ sẽ mua với cái giá không cao và hưởng thêm một khoản phí phụ.

Anh nhận được ám chỉ của Thái tử, Thái tử xem sổ sách không phải để tra tham ô. Anh hiểu được là Thái tử muốn tìm hiểu kỹ lưỡng Tứ hoàng tử thông qua sổ sách. Chu Thư Nhân ghi nhớ một số danh mục mua sắm, những khoản này đều có vấn đề.

Thái tử thấy tiếng gảy bàn tính đã ngưng, y ngẩng đầu lên nói với Liễu lang trung:

- Ngươi có thể đi ra ngoài rồi.

Liễu lang trung cảm thấy không ổn, nhưng không dám tọc mạch nhiều cho nên đành phải ra ngoài trong sự thấp thỏm.

Chu Thư Nhân: “...”

Tâm địa Thái tử đen tối làm sao! Vốn dĩ trong lòng Phùng đại nhân đã bồn chồn rồi, Thái tử lại còn cố tình bảo Liễu lang trung ra ngoài. Thái tử đang muốn hù doạ Phùng đại nhân thì phải!

Thái tử nói:

- Chu đại nhân có thể nhìn thấy những gì thông qua sổ sách?

Chu Thư Nhân đứng dậy chỉ cho Thái tử thấy mấy danh mục mà anh ghi nhớ nãy giờ, nói:

- Chỗ này có vấn đề.

Anh không nói nhiều, Thái tử chỉ cần anh làm theo mệnh lệnh mà thôi. Ai bảo thái tử có khẩu dụ của Hoàng thượng cơ chứ.

Thái tử cầm quyển sổ trên tay lên, mở ra tìm mấy danh mục mua sắm, cười nói:

- Tốt, rất tốt!

Thái tử vui vẻ trước sự thông minh của mình. Dẫn Chu Thư Nhân theo là sáng suốt nhất, giảm bớt cho y quá nhiều phiền toái. Nhìn xem, y chỉ ám chỉ mấy câu mà Chu Thư Nhân đã hiểu rồi cho nên hoàn toàn không phí công sức vào vấn đề bạc.

Chu Thư Nhân âm thầm thở dài. Thái tử, ngài đừng nhìn thần như vậy!

Phùng đại nhân đang làm việc ở trong phòng, nghe Liễu lang trung bẩm báo xong có chút đứng ngồi không yên. Thái tử đang lên ào ào, mà bây giờ Tứ hoàng tử lại không có ở Kinh Thành.

Liễu lang trung mau chóng quay lại, nói:

- Đại nhân, Thái tử và Chu đại nhân đi rồi!

Đầu óc Phùng đại nhân vẫn chưa thông suốt, hỏi lại:

- Ngươi nói ai đi rồi?

Liễu lang trung phụ trách theo dõi sát sao, trông chừng hết sức nghiêm túc:

- Thái tử và Chu đại nhân đi rồi ạ!

Phùng đại nhân nhanh chân bước ra ngoài, nhưng lúc ông ta đi đến cửa lớn Lễ Bộ thì xe ngựa của Thái tử đã khuất. Ông ta nhìn theo hướng của xe ngựa, hình như là hoàng cung. Ông ta hỏi nhỏ:

- Lúc Thái tử đi có cầm thứ gì trong tay không?

Liễu lang trung lắc đầu, đáp:

- Không ạ! Không cầm theo gì cả, cứ thế mà đi thôi.

Phùng đại nhân không tin bèn cho người đi kiểm tra, ông ta nhanh chóng nhận được kết quả. Sổ sách vẫn còn trên bàn, thật sự không cầm đi bất kỳ thứ gì. Phùng đại nhân nghĩ không ra, trong lòng không khỏi nơm nớp lo sợ nên sai người tới cửa cung chờ đợi.

Chu Thư Nhân cũng không ngờ rằng Thái tử vừa tìm được thứ mình muốn tìm là lập tức rời khỏi Lễ Bộ, anh nói:

- Thần còn cho rằng Thái tử điện hạ sẽ ở lại Lễ Bộ thêm mấy ngày nữa.

Tâm trạng Thái tử rất tốt, cười nói:

- Cô chỉ tạm thời có việc rời đi mà thôi, ngày mai cô còn tới Lễ Bộ nữa.

Chu Thư Nhân: “...”

Vậy ra Thái tử đang muốn l*m t*nh làm tội Phùng đại nhân đấy à!

Bình Luận (0)
Comment