Chu phủ
Lúc Trúc Lan tiễn khách khứa về hết thì cũng đã đến giờ cơm trưa. Sáng nay nói chuyện hơi nhiều cho nên bây giờ cô rất mệt mỏi, không muốn ăn cho lắm.
- Mẹ già thật rồi, bây giờ mới có một buổi sáng mà đã không còn sức lực gì.
Tuyết Hàm nhìn nếp nhăn nơi khóe mắt mẹ, trong lòng khó chịu: - Mẹ…
Trúc Lan ăn thêm hai miếng rồi thật sự không ăn nổi nữa, nói:
- Các con cũng tất bật cả buổi sáng, ăn cơm xong cứ về nghỉ ngơi hết đi.
Nói xong Trúc Lan đứng dậy, định bụng về phòng nằm một lúc.
Trở về phòng mình, mặc dù Trúc Lan mệt mỏi nhưng lại không ngủ mà nằm suy nghĩ về chuyện hôn sự của Ngọc Sương. Chu gia thăng tiến, Ngọc Sương chưa đính ước sẽ trở thành mục tiêu. May thay, Ngọc Điệp và Ngọc Nghi vẫn còn rất nhỏ.
*****
Đại phòng
Lý thị và con gái về đến sân viên của mình, Lý thị mới lên tiếng:
- Hôm nay ánh mắt của mấy phu nhân nhà quan đó cứ dính chặt vào Ngọc Sương. May mà con đã có hôn ước rồi, bằng không mẹ thật sự không ứng phó nổi. Mẹ không có năng lực giả ngu giống như Nhị thẩm của con.
Ngọc Lộ nhịn không được mà bật cười thành tiếng. Năng lực giả ngu của Nhị thẩm đúng là rất cừ, hôm nay có biết bao nhiêu phu nhân nhà quan cố tình gạ gẫm bằng những lời nói khách sáo, Nhị thẩm chỉ giả ngu cho xong chuyện.
Ngọc Lộ thở dài:
- Chỉ mong chuyện hôn nhân của Đại tỷ có thể thuận lợi.
Nhiều người để ý cũng không phải chuyện tốt, ai biết bọn họ có thể gây ra chuyện gì hay không.
Lý thị nói: - Sẽ không sao đâu, có bà nội con nữa mà!
Ngọc Lộ lại cười, người mẹ tin tưởng nhất trong nhà này chắc chắn là bà nội.
*****
Nhị phòng
Trước kia Triệu thị lo lắng không ai để ý con gái, hy vọng nhà mình có đứa con gái ai ai cũng phải thòm thèm. Bây giờ Triệu thị lại thấy hết sức mệt mỏi, ước gì còn được nhẹ nhõm giống như trước kia. Lúc này lời nói thăm dò quá nhiều, ngược lại càng khiến cho thị sợ hãi.
Trong lòng Triệu thị hiểu rõ, những con người đó không phải coi trọng phẩm hạnh của con gái thị, mà là coi trọng thân phận cháu gái Chu gia - bởi vì Chu gia có thể mang lại ích lợi cho họ. Triệu thị thật sự rất sợ, sợ rằng con gái không lấy được người tốt, thị không khỏi thở ngắn than dài.
Ngọc Sương dỗ muội muội ngủ xong thì thấy trên mặt mẹ vương nét phiền muộn, nàng ấy biết ngay vì sao mẹ lại u sầu.
- Mẹ, mẹ đừng lo lắng chuyện hôn sự của con gái, có ông bà nội chọn lựa giúp con gái mà.
Triệu thị ngắm nhìn con gái, vóc dáng con gái đã sắp cao bằng tiểu cô nhà chồng rồi. Đôi lúc, thị cũng quên mất tuổi của con gái.
- Bây giờ mẹ không mong cầu gì hơn, chỉ ước con được gả vào một nhà chồng tốt.
Sắc mặt Ngọc Sương đỏ bừng, nói: - Mẹ này…
Triệu thị cười cười, hiếm khi nhìn thấy nha đầu này mắc cỡ. Cháu gái lớn của Chu gia, nha đầu này luôn nhớ rõ mình là Đại tỷ cho nên lúc nào cũng yêu cầu bản thân cực kỳ nghiêm khắc. Người làm mẹ như thị suýt nữa thì quên con gái vẫn còn là một đứa trẻ.
– –
Hộ Bộ
Thái tử bất ngờ lên tiếng:
- Ngày mai Tiêu đại nhân quay lại Hộ Bộ rồi đấy.
Chu Thư Nhân: - Thần có nghe Khâu đại nhân nói.
Thái tử cười tủm tỉm, nói:
- Chu đại nhân, cố cố ý đi xin phụ hoàng ban chỉ.
Chu Thư Nhân có dự cảm chẳng lành. Thái tử vừa đến Hộ Bộ đã gọi anh qua, anh đã có suy đoán trong lòng. Nghe xong lời này, vẻ mặt của anh cứng đờ.
Thái tử không vòng vo nữa, nói thẳng:
- Cô xin phụ hoàng ban chỉ cho cô mượn Chu đại nhân mấy ngày, cho đến khi nào cô lượn qua hết lục bộ thì thôi.
Chu Thư Nhân bực bội, đáp:
- Thần có quá nhiều việc phải làm, Tiêu đại nhân sắp trở về, nên thần…
Thái tử ngắt lời:
- Phụ hoàng đã cho người đi báo với Tiêu đại nhân, Tiêu đại nhân cũng đồng ý rồi.
Chu Thư Nhân cạn lời. Nghĩa là… anh có phản kháng cũng vô dụng à! Thái tử mượn anh, là muốn nhờ anh xem xét lục bộ. Tóc trên đầu anh đã rụng nhiều lắm rồi, Thái tử đừng có làm nó trọc luôn.
Lần đầu Thái tử nhìn thấy Chu đại nhân để lộ cảm xúc ra ngoài, trong lòng cực kỳ thoải mái. Y vỗ vai Chu đại nhân, nói:
- Ngày mai đi đến Lễ Bộ. Đại nhân, ngày mai cô sẽ cho xe ngựa tới cửa cung đón đại nhân nhé.
Chu Thư Nhân âm thầm mắng nhiếc. Lệ Bộ cơ đấy, sao anh cảm thấy chuyện không đơn giản chút nào. Tứ hoàng tử vừa mới ra ngoài làm việc, anh liếc mắt nhìn Thái tử, đây cũng là một người lòng dạ đen tối.
- Tuân mệnh.
Anh dám khẳng định: sau ngày mai chắc chắn người ta sẽ cho rằng anh và Thái tử ngồi chung một thuyền. Đôi cha con này diễn sâu quá, anh rất mệt lòng.
*****
Hàn Lâm Viện
Đến chiều cuối cùng Xương Liêm cũng có thể trở về nhà. Bây giờ hai bên lỗ tai cứ ong ong mãi, hắn nhanh chân bước đi. Chân đã bước lên xe ngựa rồi, mà còn bị Thẩm Dương cản lại. Xương Liêm xoay người lộ vẻ kinh ngạc, hiếm khi thấy được dáng vẻ ngượng ngùng của tên Thẩm Dương này:
- Có chuyện gì vậy?
Thẩm Dương đỏ mặt, ấp a ấp úng:
- Ta tới tuổi lấy vợ rồi.
Xương Liêm cạn lời, nói:
- Ta có phải là cha ngươi đâu, ngươi nói với ta làm gì?
Trong lòng không khỏi rủa xả, con của hắn đâu thể ngu xuẩn như Thẩm Dương!
Thẩm Dương trừng mắt, hắn ta nghiến răng. Chu Xương Liêm đúng là có gan nói ra, hắn ta hít vào một hơi thật sâu rồi mới nói tiếp:
- Ta nghe nói tiểu thư Ngọc Sương của phủ các ngươi còn chưa có hôn ước. Nàng ấy xấp xỉ tuổi ta, ta…
Sắc mặt Xương Liêm lập tức đen thui, Thẩm Dương thật sự can đảm tới tìm hắn nói chuyện này cơ đấy. Tuổi tác xấp xỉ khỉ khô, Ngọc Sương nhỏ hơn Thẩm Dương 7 tuổi. Hắn dứt khoát ngắt lời Thẩm Dương:
- Câm miệng! Sau này còn dám nhắc tới chuyện này xem ta có tẩn cho ngươi một trận hay không, đốn mạt!
Xương Liêm nghĩ tới là lại thấy bực, Ngọc Sương không thể tìm một kẻ vô tri thế này làm tướng công được. Cho dù Thẩm Dương không phải là kẻ phiền toái thì hắn cũng sẽ không suy xét đến Thẩm Dương. Ngu ngốc có thể di truyền cho đời sau đấy, vì thế hệ sau, tuyệt đối không được.
Lửa giận của Xương Liêm đang hừng hực, hắn trừng mắt liếc xéo Thẩm Dương rồi hừ một tiếng. Nói với người đánh xe ngựa:
- Chúng ta xuất phát!
Thẩm Dương hoảng hốt, cho dù Chu Xương Liêm có mất kiên nhẫn đến đâu cũng chưa từng phồng mang trợn má với bất kỳ ai. Lúc nãy trừng mắt với hắn ta rất dữ, giống như muốn lột da hắn ta khiến hắn ta sợ hãi thôi rồi. Còn mắng hắn ta đốn mạt, trí nhớ của hắn ta đâu có sai, vóc dáng của tiểu thư Ngọc Sương khá cao, chắc chắn tuổi tác không nhỏ.
Về phần vì sao hắn ta lại ướm hỏi, người hầu của hắn ta nói không sai: hắn ta đã tới tuổi lấy vợ rồi, nhà vợ quyền thế có thể trở giúp hắn ta rất nhiều. Vả lại hôm nay tất cả mọi người đều nói Chu Xương Liêm nhờ phước Chu đại nhân sẽ được ở lại Kinh Thành sau ba năm nữa. Hắn ta không kìm được suy nghĩ nên mới vội vàng chặn đường hỏi chuyện, nhớ lại ánh mắt khinh thường của Chu Xương Liêm, hắn ta không khỏi tức giận. Hắn ta cũng là Hàn Lâm Thứ Cát Sĩ đấy nhé, tương lai rộng mở còn gì! Chẳng qua mỗi lần nghĩ đến dung mạo của tiểu thư Ngọc Sương, hắn ta vẫn thấy không cam lòng. Lần gặp gỡ đó đã in sâu trong lòng hắn ta.
*****
Chu phủ
Xương Liêm thở phì phò, trở về sân thay bộ quan phục ra. Đổng thị hoảng hốt, thị lấy tướng công ngần ấy năm trời nhưng đây là lần đầu tiên thị thấy tướng công tức giận cỡ này.
- Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Xương Liêm vỗ bàn một phát. Hắn ngồi xe ngựa suy nghĩ suốt cả đoạn đường, càng nghĩ càng giận:
- Còn không phải là tại cái tên Thẩm Dương kia sao! Hắn ta đúng là dám mơ, còn dám tơ tưởng Ngọc Sương. Tuổi tác chênh lệch rất nhiều, mà hắn ta cũng có mặt mũi nói ra, lại còn chính miệng nói ra. Hắn ta hoàn toàn không coi Chu gia ra gì.
Tức chết hắn rồi. Phải chi Thẩm Dương nhờ bà mai tới hỏi, hắn đã không tức giận như vậy. Thế nhưng hắn ta tự mình tới hỏi, nếu như không phải sợ lớn chuyện thì lúc đó hắn đã tát vào mặt Thẩm Dương.
Đổng thị hết hồn, hỏi lại:
- Hắn ta tự mình tới hỏi chàng à?
Xương Liêm “hứ" một tiếng, đáp:
- Ta thấy hắn đọc nhiều sách quá nên ngu người thì có.
Đổng thị trầm mặc một hồi, mới nói:
- Sau này tướng công nhớ phải tránh xa hắn ta một chút, đừng để lây bệnh ngu của hắn ta đó.
Xương Liêm: -... Ừm.
Trúc Lan và Chu Thư Nhân biết là đã đến giờ cơm, thế nhưng vẻ mặt của Xương Liêm cứ rầu rĩ như mặt con lừa muốn không để ý cũng không được. Trúc Lan và Chu Thư Nhân cũng tức giận, nhưng càng không biết bình phẩm điều gì hơn. Cha mẹ Thẩm Dương không ở Kinh Thành, có điều nhờ người lớn hỏi đâu có gì khó, sao cứ một hai phải tự mình hỏi. Đúng là cạn lời!
Chu Thư Nhân và Trúc Lan trở về phòng, Chu Thư Nhân nói:
- Ngày mai anh sẽ đi theo Thái tử thăm dò lục bộ, anh sẽ tìm hiểu cẩn thận, nếu có ai đó thích hợp với Ngọc Sương thì anh sẽ đính ước luôn. Hôn sự của con bé này nên được quyết định càng sớm càng tốt, tránh cho nó bị cuốn vào vòng xoáy âm mưu.
Trúc Lan: - Em cũng sẽ nhờ Đặng tú tài hỏi thăm. Kinh Thành nói rộng thì thật ra cũng không rộng lắm, trai tốt nhiều đấy, thế nhưng chúng ta coi trọng thì người khác cũng coi trọng.