Đến chiều cả nhà Ninh Quốc Công mới ra về, Trúc Lan và Chu Thư Nhân mệt tới choáng váng. Hai vợ chồng họ tiễn người của phủ Ninh Quốc Công xong lập tức trở về phòng mình nghỉ ngơi. Bọn họ không còn sức lực đâu mà đi xem quà cảm ơn, dù sao cũng không mất được, nghỉ ngơi là quan trọng nhất.
Chu Thư Nhân thay quần áo, thoải mái rồi mới nằm xuống:
- Mặc dù không liên quan đến triều chính, nhưng Ninh Quốc Công và Ninh hầu gia thật sự hỏi rất nhiều chuyện.
Một mình anh đối phó với năm người đàn ông Ninh gia, mệt chết đi được!
Trúc Lan đỡ hơn một chút, chỉ cần tháp tùng phu nhân Quốc Công. Sau đó phu nhân Quốc Công mệt mỏi nói muốn đi nghỉ, thế là cô chỉ cần tiếp Đỗ thị mà thôi.
- Không biết nên mô tả phu nhân Thế tử thế nào! Khi không bà ta lại tự mình gài em nói ra tin tức. May mà con gái của em gả vào Hầu phủ, cho nên Đỗ thị không có gan xía vào.
Thoạt nhìn ngoài mặt Đỗ thị tương đối ôn hoà, cô càng nói chuyện mới càng hiểu được Đỗ thị phần nào: bà ta không phải là người rộng rãi cho lắm.
Chu Thư Nhân trở mình, nói:
- Không nói về bọn họ nữa.
Trúc Lan cũng nhắm mắt lại, đáp: - Ừm.
*****
Đại phòng
Lý thị phe phẩy cây quạt, miệng thì huyên thuyên:
- May mà thức ăn không mắc sai lầm, ta cứ thấp thỏm mãi thôi.
Hôm nay Lý thị vẫn luôn căng thẳng, lo lắng trong khoảng thời gian bản thân quán xuyến gia đình sẽ làm mất mặt người Chu gia và khiến phủ Ninh Quốc Công coi thường. Cuối cùng cũng tiễn người đi rồi, bây giờ Lý thị cảm thấy có chút rệu rã.
Ngọc Lộ nhận lấy cây quạt từ trong tay mẹ, nói:
- Mẹ, để con quạt cho mẹ!
Lý thị cảm thấy mát lòng, quả nhiên chỉ có con gái có lòng mới thương thị thôi. Nhưng thị vẫn chưa tự tin cho lắm, hỏi lại con gái:
- Hôm nay biểu hiện của mẹ không tới nỗi nào đúng không?
Trong mắt Ngọc Lộ tràn ngập ý cười, áp lực đã khiến mẹ của nàng ấy tiến bộ hơn hẳn. Nàng ấy gật đầu, nói:
- Vâng ạ, mẹ rất có phong thái của con dâu cả.
Lý thị cười toe toét, nói:
- Lời của con gái của mẹ chắc chắn là thật.
Ngọc Lộ cảm thấy mẹ mình quá sức đáng yêu, bèn hỏi:
- Mẹ, có phải cha sắp trở về rồi không?
Lý thị có chút trống vắng trong lòng, đáp:
- Ừm, chắc là đã khởi hành trở về rồi.
*****
Nhị phòng
Triệu thị hơi thất thần, Ngọc Sương tới ngồi tưởng đâu mẹ bị bắt nạt:
- Mẹ, mẹ nghe được lời gì không hay sao?
Triệu thị hoàn hồn, bế con gái út Ngọc Điệp lên. Thị cười nói:
- Không có ai nói lời không hay, mẹ chỉ cảm thấy cứ như chiêm bao.
Mặc dù Tống thị và Du thị khá lạnh nhạt với Triệu thị, nhưng ít ra còn lịch sự. Bọn họ là cháu dâu của phủ Ninh Quốc Công đấy!
Ai dám tưởng tượng, hồi nhỏ Triệu thị từng bị ức h**p, lớn lên gặp phải hạn hán khiến thị cho rằng mình có thể chết bất cứ lúc nào. Bây giờ thị không những có con trai con gái, mà ra ngoài đường ai ai cũng phải gọi thị một tiếng “Nhị phu nhân”. Thị thật sự sợ đây chỉ là mơ!
Ngọc Sương nắm lấy tay mẹ, mẹ trải qua quá nhiều biến cố cho nên cứ lo được lo mất:
- Mẹ, đây không phải là mộng.
Triệu thị cười đáp:
- Mẹ biết rồi! Con cũng mệt rồi, trở về nghỉ ngơi một lúc đi.
Ngọc Sương đứng dậy, nói:
- Mẹ cũng nghỉ ngơi đi ạ.
Nói xong, nàng ấy bế tiểu muội về phòng mình luôn.
*****
Tứ phòng
Đổng thị cũng có rất nhiều cảm xúc, chẳng qua không nhiều bằng Đại phòng và Nhị phòng thôi. Bởi vì tạm thời Chu phủ chỉ có một mình Xương Liêm đi theo con đường làm quan cho nên Đổng thị nhận được khá nhiều thiệp mời, thị đã là người có kinh nghiệm tương đối dày dặn. Điều duy nhất khiến Đổng thị cảm thán là tiểu cô nhà chồng, ngoài ra không nghĩ gì khác.
Tô Huyên lại càng suy nghĩ đơn giản hơn, chỉ cần tốt cho Chu gia là được.
*****
Địa phận Thanh Châu
Xương Nghĩa tính toán thời gian, thêm 5 ngày nữa là hắn có thể về đến Kinh Thành. Chuyến về mua khá nhiều đồ, cho dù nóng lòng cũng không đánh xe quá nhanh, bây giờ cuối cùng cũng sắp tới nhà. Xương Nghĩa ngồi trên xe ngựa đang suy nghĩ xem có nên lên đường xuyên đêm hay không thì Đông Mặc cưỡi ngựa bên ngoài đi tới cạnh cửa sổ xe, nói:
- Nhị gia, Cường Tử đi trước chúng ta đã quay trở lại, nói rằng đằng trước có người hà h**p con gái nhà lành.
Đông Mặc hầu hạ Nhị gia nhiều năm, hắn chỉ thông báo cho đúng quy trình chứ trong lòng hắn hiểu rõ hơn bất kỳ ai: Nhị gia không phải loại người thích lo chuyện bao đồng.
Xương Nghĩa vén mành xe ngựa lên, nhỏ giọng hỏi:
- Con đường này chúng ta đã đi mấy lần rồi, ta còn nhớ rõ chỗ này cách thôn của người dân khá xa mà nhỉ? Hay là do ta nhớ nhầm?
Đông Mặc trả lời:
- Đúng là chỗ này cách thôn của người dân hơi xa.
Sắc mặt Xương Nghĩa trở nên nghiêm túc, nói:
- Quay xe! Tối nay chúng ta cứ ngủ lại huyện thành vừa mới đi ngang qua.
Hắn không thể không thận trọng, chức quan của cha càng cao thì sẽ càng có nhiều người nảy sinh ý đồ với Chu gia. Đồng thời trong lòng không khỏi buồn bực, rõ ràng trông hắn rất thật thà mà sao người ta toàn dùng mỹ nhân kế lên người hắn vậy! Không sai, Xương Nghĩa dám chắc đằng trước là cái bẫy dành cho hắn.
Sau khi xe ngựa quay đầu, Xương Nghĩa vẫn còn trăn trở trong lòng. Đợi hồi kinh đi, hắn phải tuyển thêm vài người có năng lực và ngày sau cũng sẽ không thường xuyên đi ra ngoài.
Đằng trước đợi cả buổi mà không thấy đoàn xe đến, không còn cách nào đành phải cho người chạy đi tìm hiểu. Kết quả là làm gì có đoàn xe, thậm chí còn chẳng có một bóng người!
Đoàn xe sắp tới huyện thành, Cường Tử được Xương Nghĩa cố tình để lại cũng vừa đuổi kịp:
- Nhị gia, chúng ta vừa đi không được bao lâu là có người lén lút tới xem tình hình.
Xương Nghĩa đáp lời, trong lòng càng thêm bực bội. Sắp về tới Kinh Thành rồi mà còn xảy ra chuyện xấu làm trễ nãi hành trình của hắn. Hắn nghĩ, hay là đi trước một bước?
– –
Kinh Thành
Chu Thư Nhân không biết con trai thứ hai của mình lại bị giăng bẫy, anh và vợ đang kiểm kê quà cáp. Trúc Lan xem danh sách các món quà, gồm có: năm ngàn lượng vàng, năm mươi ngàn lượng bạc trắng, trang sức châu báu,... Rất nhiều châu báu chưa được chế tác, có thể làm thành trang sức cho các cháu gái hoặc làm của hồi môn cho Tuyết Hàm.
Sách vở và tranh chữ thì để cho Chu Thư Nhân, Chu Thư Nhân đã cất bảo bối đi rồi. Đồ trang trí khá có dụng ý bởi vì đa phần đều là đồ cặp, nhìn một cái là biết chúng đều được dùng làm của hồi môn. Trang sức theo bộ chắc là cho cô, trang sức thật sự không ít.
Chu Thư Nhân nói: - Anh đến thư phòng trước đó.
- Ừm.
Trúc Lan chia vàng ra theo số lượng bạc mà cô đã mượn các phòng, rồi chọn vài món trang sức cho bốn cô con dâu. Cô cũng không quên cháu gái, sau đó sai Tống bà tử mang đến các phòng. Cuối cùng cô khoá hai ngàn lượng vàng lại để dành làm tiền riêng trong của hồi môn của con gái, số dư thì cô cất đi. Cô tiếp tục chọn ra một ít châu báu, Ninh phủ toàn tặng những thứ tốt hiếm có khó tìm, giữ một số món làm tài sản riêng cho mấy đứa cháu gái khi đi lấy chồng, còn lại cô cho vào của hồi môn để con gái mang đi.
Trúc Lan sắp xếp xong hết thì Tống bà tử cũng vừa trở lại, Trúc Lan thở dài nói:
- Nhìn thì có vẻ nhiều đấy, nhưng mà chia ra chẳng được bao nhiêu.
Vậy mà còn chưa đủ chia, trong nhà có nhiều cháu gái, đã vậy lại là cháu nội. Trúc Lan là bà nội không thể nào không công bằng, chưa kể cũng cần phải để phần cho mấy đứa cháu gái chưa sinh ra đời.
Tống bà tử nghĩ thầm, bởi vậy người ta mới nói gả cao thật sự có thể vét cạn của cải nhà gái. Nếu như Chu phủ không có phần quà cảm ơn lần này bù vào, dù của hồi môn của tiểu thư không ít thì vẫn có chút khó coi khi gả tới Ninh gia.
Trúc Lan nhìn thoáng qua cái rương đã được khoá chặt, nếu Dung Xuyên không phải là Ngũ hoàng tử và sau này con gái không phải là Ngũ hoàng tử phi thì cô hà tất phiền muộn vì chuyện của hồi môn của con gái.
*****
Ninh hầu phủ
Ninh Tự và Dung Xuyên trở về Hầu phủ, Ninh Tự đích thân đưa Dung Xuyên về viện của hắn:
- Sân viện này đã được sửa sang xong lâu rồi, đích thân cha giám sát sửa chữa. Cha biết con không thích xa hoa, cho nên cha bày trí theo sở thích của con cả đấy.
Tính ra sở thích của Dung Xuyên và Thái tử khá là giống nhau.
Lần trước Dung Xuyên ngủ lại phòng dành cho khách, lần này cảm giác rất khác. Đây là nhà hắn, nơi hắn sẽ ở từ nay về sau:
- Cha, có phải chỗ này hơi lớn không?
Kích cỡ không khác chủ viện là bao!
Ninh Tự cười nói:
- To mới tốt chứ! Con sắp lấy vợ tới nơi, chỗ nhỏ coi sao mà được.
Dung Xuyên đỏ mặt, đáp:
- Cha, con vẫn còn nhỏ, con không gấp đâu!
Trong mắt Ninh Tự hàm chứa ý tứ sâu xa. Không gấp? Hừ, ánh mắt của thằng nhỏ này chưa từng rời khỏi tiểu thư Chu gia, lại còn không gấp?
- Nếu con đã nói không gấp, mà vừa hay Chu đại nhân cũng muốn ở cùng con gái thêm hai năm nữa, vậy thì hai năm sau nhé?
Dung Xuyên thảng thốt, sau đó nhận ra trong mắt cha tràn ngập ý cười, hắn mới vỡ lẽ:
- Cha, sao cha lại có thể trêu con như vậy?
- Con nói không gấp, cha chỉ ủng hộ con thôi mà.
Vành tai Dung Xuyên đỏ bừng, nói:
- Con rất thích sân viện này.
Ninh Tự bật cười thành tiếng, nghĩa là thừa nhận bản thân rất gấp chứ gì!