Hôm sau là ngày lâm triều, đây là buổi chầu triều được về sớm nhất mà Chu Thư Nhân từng tham dự. Hoàng thượng đã rời đi trước một bước, Chu Thư Nhân đã chuẩn bị sẵn tư thế sẽ được chúc mừng, mới vừa đi được vài bước là bị vây quanh. Chẳng qua anh không ngờ rằng người nói chuyện đầu tiên là Đinh đại học sĩ vẫn luôn giữ khoảng cách khá xa với anh.
Đinh đại học sĩ ăn nói quái đản:
- Chu đại nhân đúng là gặp may, sau này không những có mối quan hệ thông gia với Ninh gia, mà còn có luôn chỗ dựa. Chúc mừng Chu đại nhân tương lai có người cậy nhờ nhé!
Chu Thư Nhân thầm trợn trắng mắt, từ khi Hoàng thượng thường xuyên giữ anh lại sau khi lâm triều thì Đinh đại học sĩ nhìn thấy anh sẽ không có thái độ tốt. Hôm nay có lời nào của ông ta là chúc mừng không, cạnh khoé anh thì có.
- Chắc chắn là Đinh đại nhân chưa từng nghe nói vận may cũng là một loại thực lực. Đâu giống như một số người, vận mệnh thật sự không tốt. Đinh đại nhân, ngài thấy đúng không?
Đinh đại học sĩ nghiến răng, quả thật bởi vì số mệnh ông ta không tốt cho nên mới cực kỳ đố kỵ Chu Thư Nhân. Lẽ ra ông ta đã được thăng quan lâu rồi, thế nhưng còn thiếu một chút may mắn. Ông ta cắn răng, đang định cãi lại thì có người khác giành nói.
Lý Chiêu bật cười khanh khách, nói:
- Bản quan rất thích lời này của Chu đại nhân. Vận may thật sự là một loại thực lực, đi nào, chúng ta vừa đi vừa nói.
Lý Chiêu phấn khởi, bởi vì vận may của ông ta không đến nỗi nào. Năm xưa lúc còn dẫn binh đánh giặc, rất nhiều lần bị bao vây nhưng vẫn sống sót thoát được - đây là vận may.
Lại Bộ Thượng Thư mỉm cười, nói:
- Có mấy người chỉ đơn thuần là đố kỵ mà thôi, hà tất ăn nói quái gở làm mất thân phận. Khó coi làm sao!
Chu Thư Nhân không tin Lại Bộ Thượng Thư đang bênh vực anh, chẳng qua là giữa Lục Bộ và Đại Học Sĩ thì Lục Bộ nên đứng về phía nhau thôi.
Sắc mặt của mấy vị Học Sĩ đại nhân khác thay đổi, bọn họ không cản Đinh đại nhân mỉa mai Chu Thư Nhân âu cũng là vì bọn họ cảm thấy nguy cơ. Chuyện mua lương thực, bọn họ không có biện pháp gì hay, mà Chu Thư Nhân thì lại đề xuất một lần rất nhiều biện pháp, tất nhiên bọn họ chướng mắt Chu Thư Nhân. Bây giờ Lại Bộ Thượng Thư mắng Đinh đại nhân, bọn họ không khỏi chột dạ. Lời nói nghe có vẻ như chọc khoáy bọn họ, cho nên sắc mặt bọn họ không tốt cho lắm.
Hình Bộ Thượng Thư - Tôn đại nhân, liếc xéo một cái:
- Khó coi!
Công Bộ Thượng Thư tằng hắng, nói:
- Mùi chua thật là khó ngửi!
Chu Thư Nhân nhìn Lễ Bộ Thượng Thư, đây là người duy nhất không nói gì. Anh sực nhớ ra họ của Lễ Bộ Thượng Thư, anh không khỏi nhìn Đại Học Sĩ. Anh chợt hiểu ra, trong này chắc chắn có người mà Tứ hoàng tử muốn dùng.
– –
Chu Thư Nhân trở về Hộ Bộ, hôm nay Thái tử không đến. Chắc chắn lúc này Thái tử đang ở hoàng cung, bởi vì Ninh hầu và Dung Xuyên sẽ tiến cung, hôm qua có nói với anh rồi.
Trong lòng Khâu Duyên vô cùng phức tạp, nói:
- Chúc mừng!
Ông ta hâm mộ Chu đại nhân luôn gặp may mắn, rồi lại thở dài. Bây giờ Chu gia và Ninh gia có dây mơ rễ má, còn là quan hệ sui gia. Vốn dĩ ông ta cho rằng Chu đại nhân ủng hộ Thái tử, sau này càng không thể quá thân thiết với Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân: - Cảm ơn!
Khâu Duyên nói xong, cười nói:
- Ngày mai Thượng Thư đại nhân về rồi, ta có nghe nói Thượng Thư đại nhân đã vào kinh từ hôm qua.
Chu Thư Nhân thật sự không biết, mà thực tế là anh thật sự không quan tâm việc Thượng Thư đại nhân có về hay không. Anh không giống Khâu Duyên, ước gì Tiêu đại nhân trở về càng sớm càng tốt.
- Ngài cũng có thể thả lỏng phần nào.
Lần này Khâu Duyên cười rất thật lòng: - Đúng vậy.
Mặc dù ba vị Hoàng tử đã ra ngoài làm việc, nhưng trong lòng Khâu Duyên vẫn lo lắng. Không biết Thái tử nghĩ gì, tới Hộ Bộ rồi không chịu đi khỏi!
Đề tài nóng bỏng nhất Kinh Thành hôm nay là con rể của Hộ Bộ Thị Lang Chu đại nhân biến thành con trai của Ninh hầu gia. Lúc này Trúc Lan mới ăn bữa sáng mà đã có người tới nhà chúc mừng. Hai vợ chồng Đặng tú tài đến sớm, đôi vợ chồng này có mặt từ sớm là vì bọn họ biết rõ hôm nay sẽ có không ít người tới Chu phủ, chúc mừng xong lập tức rời đi.
Quả thật hôm nay có rất nhiều người đến Chu phủ, ngay cả Diêu nhị tiểu thư Diêu Dao cũng đến thì càng không cần phải nhắc tới những người có quan hệ tốt với Trúc Lan sau khi vào Kinh. Ngoài ra còn có một số quan quyến từng gặp vài lần, chức quan không cao, đa phần là dưới Tứ phẩm.
Chu phủ không tổ chức tiệc, nhưng số người tới cửa hôm nay cũng bằng số người tham dự một bữa tiệc rồi. Mấy cô con dâu Chu gia đều phải đứng ra tiếp đãi nữ quyến, Lý thị và Triệu thị luôn ở cùng nhau. Triệu thị thận trọng có thể bổ khuyết lời lẽ cho Lý thị, hai người phối hợp với nhau khá ăn ý. Một mình Đổng thị vẫn ổn, thị chiêu đại mấy người khách quen. Tô Huyên thì khỏi phải nói.
Cao thị ngồi ngay bên cạnh Trúc Lan. Cao thị là nương tử của Lại Bộ Thị Lang tam phẩm, người tới hôm nay không ai cao hơn Cao thị. Cao thị hâm mộ trong lòng, có ai mà không mong muốn con gái có hôn sự tốt. Mặc dù con gái Chu gia gả cao, nhưng có ơn cứu mạng và ơn dưỡng dục ở đó, chỉ cần tiểu thư Chu gia không tự tìm đường chết thì Ninh gia sẽ nâng niu nàng.
Cao thị nói: - Hôm nay chuyện nhà muội nhận nuôi Trương Dung Xuyên thế nào đã được lan truyền khắp Thành rồi.
Trúc Lan cười đáp:
- Mọi người đúng là rất nhạy tin tức.
Cao thị cong cong khóe môi, nói:
- Cũng không phải là nhạy tin tức gì, chính phủ Ninh Quốc Công tự tung ra. Nghe nói, hôm nay Ninh Quốc Công mời rất nhiều người đi theo Hoàng thượng từ những buổi đầu.
Trúc Lan hiểu rõ trong lòng, những người đó đều đã từng gặp Ninh đại công tử - coi như chứng thực thân thế cho Dung Xuyên.
- Ta đã nhìn thấy bức hoạ của Ninh đại công tử, thật sự rất giống.
Cao thị chưa từng thấy, nói:
- Ta nghĩ chỉ là lời đồn, ấy vậy mà thật sự rất giống sao?
Trúc Lan gật đầu:
- Rất giống. Nếu như Dung Xuyên thay áo giáo vào, thì nó chính là Ninh đại công tử.
Cao thị hít hà, nghĩ thầm trong bụng: có khi nào là Ninh đại công tử đầu thai không nhỉ!
*****
Bên trong chính điện hoàng cung, Hoàng thượng và Thái tử đều có mặt. Ninh Tự dẫn Dung Xuyên vào trong điện, Ninh Tự và Dung Xuyên quỳ xuống chào hỏi. Điều này không có gì sai cả, Dung Xuyên là con, con trai quỳ gối trước gia đâu có gì sai.
Hoàng thượng duỗi tay kéo Dung Xuyên đứng dậy, luôn miệng: - Tốt, tốt!
Ninh Tự giật giật khóe môi, ông ấy bị bơ bởi vì trong lòng Hoàng thượng đang ghen tị với ông ấy.
Dung Xuyên nhìn Hoàng thượng, trộm nghĩ vì sao gặp được Hoàng thượng mà hắn chẳng hề sợ hãi, vì sao hắn có cảm tình với Thái tử, bây giờ tất cả đều đã có lời giải thích.
- Tạ ơn Hoàng thượng.
Hoàng thượng vui mừng, rốt cuộc sau này cũng không cần che giấu sự che chở dành cho con trai nữa. Cứ đổ hết mọi thứ lên đầu Ninh Thiệu, ai bảo mọi người đều biết năm xưa không có Ninh Thiệu sẽ không có ngài hôm nay.
- Sau này là người một nhà. Tới đây, trẫm cho con quà gặp mặt.
Dung Xuyên ngó thấy chiếc hộp trong tay Liễu công công, thấy cha gật đầu thật khẽ hắn mới duỗi tay nhận lấy:
- Tạ ơn Hoàng thượng.
Hoàng tượng nghe xưng hô vậy thì chua xót trong lòng, ngài nhấc chân lên giẫm chân Ninh Tự một cái. Ninh Tự bị đau nhưng lại không dám hé răng, Hoàng tượng đang ghen tị tốt nhất là đừng nên nạp mạng.
Hoàng thượng có chút chờ mong, nói:
- Mở ra xem thử đi!
Dung Xuyên chớp mắt rồi mở hộp ra, chiếc hộp này có vẻ nhẹ nhưng bên trong lại là giấy tờ nhà đất - đến tận mấy tờ.
- Ơ?
Hoàng thượng: - Thấy có thích không?
Dung Xuyên khựng lại, Hoàng thượng đối xử với hắn quá đỗi thân thiết. Trước kia gọi hắn vào cung, lần nào hắn cũng ăn không hết gói mang về. Hoàng thượng đã nói nên Dung Xuyên phải mở giấy tờ nhà đất ra xem, hắn không khỏi sửng sốt. Bốn cửa hàng ở Kinh Thành nằm ngay những đoạn đường đẹp, hai tờ cuối cùng: một tờ là thôn trang 120 mẫu ở Kinh Nam; một tờ còn lại là thôn trang 300 mẫu ở Giang Nam.
- Cái này quý quá, thần không thể nhận.
Hắn muốn gom góp tài sản cho nên biết rõ cửa hàng Kinh Thành hay thôn trang đều rất giá trị.
Thái tử đứng ở rất gần, liếc mắt một cái liền thấy thôn trang Kinh Nam. Thôn trang này sát bên thôn trang phụ hoàng ban thưởng cho y. Đồng thời y cũng thấy lòng mình nghẹn lại, phụ hoàng cho giấy tờ nhà đất sao không chịu nói với y một tiếng, biết vậy hôm qua y đã không lén đưa giấy tờ nhà đất đến Ninh hầu phủ. Giờ thì hay rồi, khi không gửi đến Ninh hầu phủ. Phụ hoàng quả thật vừa chơi cho y một vố, y không tin phụ hoàng không biết hành tung của y. Y thật sự không phải kiểu người làm việc tốt không để lại tên tuổi!