Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 794

Vườn hoa Chu phủ

Du thị vừa mới ngồi xuống, bỗng nhiên suýt chút nữa thì làm rơi chén nước trong tay. Tống thị giật mình, hỏi:

- Sao thế?

Du thị thấy ai cũng đang nhìn mình, ả ta rặn ra nụ cười sượng trân:

- À, hồi nãy hơi mất tập trung thành ra bất cẩn một chút.

Tống thị sống cùng Du thị nhiều năm, thị biết Du thị vẫn chưa nói thật. Nhưng mà chuyện này không liên quan gì đến thị cả, nếu Du thị không phải là em dâu thì còn lâu thị mới hỏi đến:

- Muội nhớ cẩn thận một chút.

Du thị đáp lại một tiếng, trong lòng lại nghĩ: bảo sao ả cứ thấy Chu Tuyết Hàm trông quen mặt thế! Ả sực nhớ ra, ả từng cướp lấy vải dệt trên tay Chu Tuyết Hàm lần ở cửa hàng bán vải. Lúc đó ả dùng thân phận chèn ép người khác, ả đang lo lắng không biết Chu Tuyết Hàm có đi mách lẻo hay không. Sau đó ả nghĩ, có thể Chu Tuyết Hàm không nhận ra ả.

Trong lòng Du thị khó chịu thôi rồi, sau này ả là người thường, mà Chu Tuyết Hàm là phu nhân Thế tử, ả chỉ có thể làm người cúi đầu.

Thật ra Tuyết Hàm nhận ra Du thị, trong lòng nhớ rõ Du thị không dễ chung sống. Cho dù tương lai gả vào Ninh gia cũng sẽ cố gắng không tiếp xúc nhiều với Du thị.

Tống thị đánh giá nhóm con dâu của Chu gia. Ngoại trừ Huyện chúa, ba người con dâu còn lại đều có xuất thân thấp hèn, nhưng thị không dám xem thường chút nào. Xem đi, tư thế ngồi của họ không có gì để bàn cãi. Đồng thời thị cũng cảm thấy hơi hơi hâm mộ Chu gia không có thiếp thất. Tuy con cháu của phủ Ninh Quốc Công đều là con của vợ cả, nhưng tướng công của thị vẫn có một hai nha hoàn thông phòng và thiếp thất. Tính ra số Du thị cũng may mắn, bởi vì sức khỏe tiểu thúc nhà chồng không tốt cho nên chỉ có một mình Du thị.

–   –

Đám người Minh Vân dẫn mấy bị công tử của phủ Ninh Quốc Công tới viện của Đại phòng. Tuổi tác của các công tử phủ Ninh Quốc Công không lớn: lớn nhất mới 8 tuổi, nhỏ nhất cũng chỉ 6 tuổi.

Cháu trai cả của Ninh gia - Ninh Chí Kỳ, có hai đứa con trai: đứa lớn là Ninh Chiêu, 8 tuổi; đứa bé là Ninh Dương, 6 tuổi. Ninh Chí Tường có một đứa con trai, Ninh Minh 7 tuổi. Đám trẻ Ninh gia đứa nào cũng là bảo bối, rất ít khi gặp người ngoài. Vì vậy khi tới Chu gia nhìn thấy rất nhiều bé trai, bọn chúng thật sự phấn khởi.

Minh Vân lớn tuổi nhất, hắn nhìn chắt trai cả của Ninh phủ - Ninh Chiêu, trong mắt chất chứa ý cười. Ninh Chiêu rất muốn đi chỗ khác chơi chung với đám Minh Đằng, nhưng nó còn nhớ rõ bản thân là chắt trai cả. Minh Vân chỉ nói mấy câu đã đủ nắm được tính tình của những vị khách nhí ở đây, thoạt nhìn Ninh Chiêu còn nhỏ, ấy vậy mà nói chuyện cũng không chê vào đâu được. Ninh Dương nhỏ nhất, có chút hoạt bát. Ninh Minh thì hơi kiêu ngạo, lúc nào cũng hếch cằm lên, nhìn một cái là biết được người nhà cưng chiều từ nhỏ đến lớn.

Minh Vân ngó Minh Đằng và Minh Thụy, đám trẻ nhà mình là khéo léo nhất. Mới có bao lâu mà đã moi được không ít thông tin, nếu như không phải Ninh Chiêu thường xuyên ho khan mấy tiếng thì bọn chúng càng hỏi ra nhiều thông tin hơn nữa.

Bên chỗ Ngọc Sương và Ngọc Lộ có hai tiểu thư Ninh gia đều là con của con trai cả của Thế tử - Ninh Chí Kỳ: Tỷ tỷ Ninh Đình, 10 tuổi; Muội muội Ninh Kiều là tỷ muội song sinh với Ninh Dương, 6 tuổi. Ninh Đình nghe nói Ngọc Lộ đã đính ước rồi, bèn hỏi:

- Ngọc Lộ đính ước với nhà ai vậy?

Ngọc Lộ không ngây thơ cho rằng Ninh Đình chỉ tò mò thôi, nàng ta dò la tin tức thì có. Ngọc Lộ cười nói:

- Uông gia.

Ninh Đình chớp mắt, hỏi tới:

- Uông gia của Kinh Thành ư?

Ngọc Lộ gật đầu: - Ừm.

Ninh Đình từng tham dự những bữa tiệc có người họ Uông, trong trí nhớ của nàng ta cũng có không ít người mang họ Uông - phẩm cấp cao nhất là Nhất phẩm. Nàng ta còn định hỏi thêm, nhưng đối diện với đôi mắt của Ngọc Lộ khiến câu hỏi bị mắc kẹt lại ở cổ họng. Nàng ta đỏ mặt, chắc chắn ý đồ của nàng ta đã bị nhìn thấu rồi.

*****

Chủ viện

Chu Thư Nhân và đám người Ninh Quốc Công đi tới thư phòng. Thư phòng Chu gia không chỉ là nơi làm việc đọc sách, mà bên trong thư phòng còn cất chứa rất nhiều sách. Ninh Quốc Công ngắm nhìn bốn năm kệ sách trong thư phòng, nghĩ đến thư phòng nhà mình chỉ có vỏn vẹn một cái kệ sách mà còn không nhét đầy sách được thì không khỏi trầm mặc.

Đám người Ninh Tự lượn lờ mấy vòng ở trước kệ sách. Sách trên kệ phân chia và sắp xếp theo thể loại, điều khiến Ninh Tự cảm thấy hứng thú hơn cả là trên kệ sách có một khu vực khá đặc biệt - trưng bày những quyển sách được đánh dấu theo niên đại.

- Chu đại nhân, mấy quyển này là gì thế?

Chu Thư Nhân giải thích:

- Mấy quyển này là những bài văn và bài giải đề thi do chính bọn nhỏ trong nhà viết qua từng năm, ghi dấu quá trình trưởng thành của bọn chúng. Chờ khi bọn chúng cưới vợ sinh con rồi trở về đây xem lại, không những có thêm kinh nghiệm dạy dỗ con cái, mà còn có thể suy ngẫm. Cho nên mới chỉnh lý lại rồi biên soạn thành sách.

Lúc này Ninh Tự mới phát hiện ra trên sách có tên, ông ấy tìm kiếm tên của Dung Xuyên. Dung Xuyên có vài quyển sách, và một quyển chuyên luyện chữ. Có thể nhìn thấy nét chữ tiến bộ rõ ràng qua từng năm.

Ninh Quốc Công cũng lấy sách qua lật xem, sau đó truyền cho cháu trai Ninh Chí Kỳ và Ninh Chí Tướng. Ninh Quốc Công cảm thán:

- Chu đại nhân rất tâm huyết với con cái, lão phu nể phục.

Ninh Tự nói tiếp:

- Thảo nào tuổi của Dung Xuyên và Xương Liêm chưa lớn mà lại có thể ưu tú như vậy, Chu đại nhân rất biết giáo dục con cái.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ: thì đúng là anh rất biết giáo dục con mà, Thái tử ở Hộ bộ còn thường xuyên tới hỏi ý kiến anh đấy. Nếu như không phải anh thật sự bận đến tối mặt tối mũi, thì Thái tử cũng đóng đô ở Hộ Bộ để học rồi. Mấy ngày nay câu hỏi càng ngày càng xảo quyệt, lần nào anh cũng phải nghĩ trả lời thế nào mới không làm cho Thái tử cứ tóm lấy anh mãi không buông. Tiếc là anh có che giấu đến đâu cũng không thoát được cái bẫy Thái tử đào ra, mệt trong người lắm!

Ninh Chí Tường xem cẩn thận hơn, mỗi một áng văn đều có lời bình. Lời bình hết sức sắc bén, chắc chắn là Chu đại nhân phê. Ninh Chí Tường trộm nghĩ: phải chi có thể giao con của hắn ta cho Chu đại nhân dẫn đường thì hay biết mấy, tiếc là cũng chỉ ước gì mà thôi.

Hắn ta còn chưa mơ mộng tới nỗi cho rằng có thể yêu cầu Chu Thư Nhân dạy con hắn ta. Chu Thư Nhân rất được Hoàng thượng coi trọng, lại là Hộ Bộ Thị Lang. Hắn ta chỉ là thường dân làm gì có máu mặt dữ vậy, ông nội cũng sẽ không vì Ninh Minh mà đi làm phiền Chu đại nhân.

Còn Ninh Chí Kỳ thì nghĩ tới chuyện cho con trai tới học viện để tiếp xúc với đời cháu Chu gia nhiều hơn, biết đâu có thể nắm bắt được vài phương pháp học.   

*****

Trúc Lan biết chắc các phủ đệ ở Kinh Thành sẽ đến hỏi thăm, cho nên cô sai Tống bà tử đi dặn dò người canh cổng là: có ai hỏi thăm cứ nói không cần giấu giếm. Chu gia không cản người tới hỏi thăm, vì vậy toàn bộ phủ ở Kinh Thành đều đã biết nguyên nhân.

Diêu hầu phủ

Diêu Văn Kỳ nghe xong tin báo còn hỏi lại một lần, nói:

- Hoá ra là vậy. Là con của Ninh Tư à?

Quản gia nói tiếp:

- Theo như tin tức lão nô hỏi được thì dáng dấp của Trương Dung Xuyên giống Ninh đại công tử đã qua đời y như đúc.

Diêu Văn Kỳ từng gặp Trương Dung Xuyên, tiếc là ông ta chưa từng gặp Ninh đại công tử. Diêu gia đầu quân Hoàng thượng sau khi Hoàng thượng đánh vào Kinh Thành, lúc đó Ninh đại công tử đã bỏ mạng từ đời nào rồi. Song, Diêu Văn Kỳ không cho rằng Ninh phủ nhận nhầm. Càng là gia tộc nằm ở tầng chóp thì càng coi trọng máu mủ. Chẳng qua, ông ta vẫn cần chờ người điều tra tin tức trở về mới được.

Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời phất tay cho người lui xuống. Hắn ta không quan tâm thân thế của Trương Dung Xuyên, hắn ta chỉ muốn biết xuất hiện mối quan hệ này thì Chu đại nhân có nghiêng về Thái tử hay không hoặc ngài ấy có đứng sau hậu thuẫn cho Thái tử hay không mà thôi.

Lần này phụ hoàng ban thưởng cho Chu Thư Nhân một thôn trang, hắn ta mới ý thức được địa vị của Chu Thư Nhân ở trong lòng phụ hoàng quan trọng hơn hắn ta tưởng tượng rất nhiều. Một khi Chu Thư Nhân thật sự theo phe Thái tử, Thái tử sẽ có ưu thế không nhỏ.

Phủ của các hoàng tử khác nhận được tin tức lập tức phái người phi ngựa rời khỏi Kinh Thành. Uông đại nhân cũng nhận được tin, ông ấy vuốt râu mấy lần. Những điểm yếu của Chu Thư Nhân đang được bổ sung, quan hệ thông gia với Uông gia không còn là mối quan hệ quan trọng nhất đối với Chu gia. Uông đại nhân thở dài, ông ấy không thể không công nhận: vận may của Chu Thư Nhân không lệch đi đâu được. Uông đại nhân bèn lấy giấy ra, viết thư gửi cho con trai cả.

Thái tử đang ở Hộ Bộ cũng hơi thất thần. Sau này đệ đệ phải gọi tiểu cữu là cha! Y lấy hộp ra, bên trong là giấy tờ nhà đất. Y gọi thị vệ tới, nói:

- Ngươi mang thứ này tới Ninh hầu phủ đi.

- Tuân mệnh.

Bình Luận (0)
Comment