Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 793

Đoàn người phủ Quốc Công đi ngang qua các phủ khác, nhà nào cũng phái quản gia hoặc tôi tớ chạy ra ngoài cửa thám thính để biết phủ Quốc Công định đi đâu.

Ở Diêu Hầu Phủ, Diêu Văn Kỳ cau màu. Ông ta đích thân đi ra cửa phủ hóng chuyện. Lúc đi tới cửa, gặp được con trai cả Diêu Triết Dư, ông ta hờ hững nói:

- Ngươi cũng tự mình ra đây thăm dò à?

Từ lúc hồi kinh tới nay, Diêu Triết Dư vẫn luôn làm việc ở Binh Bộ. Chỉ có phụ thân tìm hắn ta, chứ hắn ta sẽ không chủ động đi tìm phụ thân. Hắn ta trở lại Kinh Thành bấy lâu, đây là lần thứ năm thấy mặt phụ thân.

- Đúng vậy.

Diêu Văn Kỳ nắm chặt mấy ngón tay trong lòng bàn tay. Mỗi lần chạm mặt đứa con trai cả, ông ta đều cảm thấy hối hận. Hối hận bởi vì trước kia nghe lời phụ thân, mà không xử lý đứa con trai cả này luôn một thể.

Cửa bên Diêu Hầu Phủ mở ra, xe ngựa của phủ Quốc Công đã đi qua rồi, chỉ còn nhìn thấy tôi tớ khiêng rương theo sau. Mặc dù không biết trong rương là gì, nhưng nhìn bước chân nặng nề của tôi tớ cũng có thể đoán được đồ vật trong rương rất có trọng lượng.

Diêu Văn Kỳ híp mắt, Ninh Tự chưa từng giấu diếm chuyện ông ấy đối xử tốt với Trương Dung Xuyên. Bây giờ bọn họ đi đến Chu gia, ông ta cũng đã cho người đi điều tra Trương Dung Xuyên nhưng lúc này người đi điều tra vẫn chưa trở về. Ông ta không tin chuyện nhận nuôi đâu, phủ Quốc Công sẽ không làm chuyện nhận nuôi vô bổ. Thế thì, vấn đề nằm ở trên người Trương Dung Xuyên.

Diêu Triết Dư xoay người trở vào. Phụ thân không muốn nhìn thấy mặt hắn ta, bộ hắn ta thích nhìn thấy mặt phụ thân chắc!

Trong Kinh Thành hiện tại, ngoại trừ Tam hoàng tử thì các vị hoàng tử còn lại đều đã rời khỏi Kinh Thành. Trương Cảnh Thời đang ở thành Đông giám sát việc phá hủy phủ đệ, nhận được tin tức bèn nói:

- Các ngươi cứ theo dõi sát sao cho ta là được, có bất kỳ tin gì mới thì gửi về đây lập tức.

- Tuân mệnh.

*****

Trong cung, Hoàng hậu ngồi ở tẩm cung, nghe thấy có tiếng bước chân liền ngẩng đầu lên:

- Sao Hoàng thượng lại đến đây?

Hoàng thượng ngồi xuống bên cạnh, đáp:

- Trẫm tới bầu bạn với nàng.

Nói trong lòng Hoàng hậu không cảm động là nói dối, thế nhưng cho dù có cảm động đến đâu cũng chẳng sánh bằng mấy đứa con trai. Bà ấy đã không còn trẻ trung gì, bà ấy là mẹ, nhất là sao khi con trai bị đổi, không có lúc nào bà ấy không tự trách mình. Mỗi lần nhớ đến, bà ấy luôn nghĩ, nếu bà ấy lợi hại hơn thì phải chăng bà ấy đã có thể che chở cho con trai mình?

Bà ấy đã từng trải qua cảm giác mất đi con trai, cho nên không muốn nếm trải thêm một lần nào nữa. Vì vậy, càng tới thời khắc mấu chốt bà ấy lại càng bình thản.

Hoàng thượng cầm tay Hoàng hậu, Hoàng hậu rất chăm chút cho bản thân, vả lại bà ấy cũng nhỏ tuổi hơn ngài, đâm ra trông ngài khá già.

- Trẫm sẽ nghỉ tạm ở tẩm cung khác trong mấy ngày này, nàng có thể…

Hoàng hậu dùng tay chặn miệng Hoàng thượng. Bà ấy rất hiểu Hoàng thượng, mặc dù con trai không hề nói với bà ấy, nhưng bà ấy vẫn biết được đây là cái bẫy.

- Ta hiểu.

Hoàng thượng nắm chặt tay Hoàng hậu, ngài chăm chú nhìn vào mắt Hoàng hậu. Cho dù mối quan hệ với Hoàng hậu đã được hàn gắn, nhưng giữa bọn họ vẫn còn vết nứt. Ngài hơi siết chặt một chút, như giờ là tốt lắm rồi. Ngài cười và nói:

- Ngay mai Ninh Tự sẽ dẫn Dung Xuyên vào cung.

Trong mắt Hoàng hậu tràn ngập mong đợi, đáp:

- Vâng.

*****

Chu phủ

Chu Thư Nhân và Trúc Lan nhận được tin tức trước đó nên ra chờ sẵn ở cửa, từ xa đã nhìn thấy đoàn xe ngựa của phủ Ninh Quốc Công. Xe ngựa nhanh chóng ngừng lại trước cửa, Ninh Quốc Công và phu nhân Ninh Quốc Công bước xuống xe ngựa.   

Chu Thư Nhân và Trúc Lan bước lên phía trước chào hỏi:

- Kính chào Ninh Quốc Công cùng phu nhân Quốc Công.

Ninh Quốc Công cười nói:

- Sau này là người một nhà với nhau, Chu đại nhân không cần khách sáo.

Phu nhân Quốc Công kéo tay Trúc Lan, nói:

- Ta vẫn luôn muốn gặp ngươi, chẳng qua chưa có cơ hội.

Hôm nay gặp được mới biết không khác biệt lắm trong tưởng tượng của mình. Có thể bảo vệ hậu viện Chu gia êm ấm, lại vừa có thể dạy dỗ con cái nên người, Dương thị chắc hẳn là người giống Chu đại nhân.

Trúc Lan mỉm cười tiếp lời:

- Sau này ta hứa sẽ thường xuyên tới thăm lão phu nhân.

Phu nhân Quốc Công bật cười thành tiếng:

- Ta rất thích nghe lời này.

Chủ nhân của phủ Quốc Công đều đã có mặt. Mặc dù kéo cả phủ đến, nhưng người cũng không đông lắm. Trước tiên là phải tiến hành nhận nhau, nên mọi người tập trung ở tiền viện.

Khi tất cả quà cáp được khiêng hết vào tiền viện, Ninh Quốc Công mới cất giọng nói:

- Chu gia có ơn lớn với Ninh gia, không những cứu mạng Dung Xuyên, mà còn dạy dỗ Dung Xuyên rất tốt. Ninh gia không có gì để báo đáp, đây đều là vật ngoài thân, xin hãy nhận lấy!

Trúc Lan nhìn mấy cái rương đã mở ra sẵn trong sân, cô không ngại nhiều vật ngoài thân đâu à! Châu báu trong rương chói loá khiến đầu óc cô choáng váng, cả mấy cái rương vàng nữa. Những chiếc rương còn lại chứ sách, tranh chữ, đồ cổ, đồ trang trí,...

Trúc Lan buồn bực, của cải mà cô vất vả dành dụm còn không sánh bằng quà tặng cảm ơn lần này. Của cải của nhà quý tộc hàng đầu phải thế!

Chu Thư Nhân nói:

- Quà cảm ơn của Quốc Công quý quá, cả nhà hạ quan thật sự coi Dung Xuyên như con cháu trong nhà chứ không phải vì mấy món đồ ngoài thân này. Kính mong Quốc Công lấy lại quà cảm ơn đi!

Ninh Quốc Công cười nói:

- Lão phu thấy được sự chân thành của Chu đại nhân, nhưng đây là tấm lòng của Ninh gia. Chu đại nhân mà không nhận cho thì lão phu cũng không có mặt mũi nào nhận lại cháu trai.

Chu Thư Nhân chần chừ: - Nhưng mà…

Ninh Quốc Công nói tiếp:

- Chu đại nhân cũng không muốn Dung Xuyên không thể trở về nhà mình đúng không? Vì vậy xin hãy nhận lấy.

Vẻ mặt của Chu Thư Nhân rất chừng mực, lộ ra một chút khó xử, nhưng có vẻ như anh đang suy nghĩ cho Ninh gia nhiều hơn.

- Quốc Công đã nói như vậy, Chu gia tiếp tục kỳ kèo thì không đúng lắm. Chu gia xin nhận lấy quà cảm ơn.

Trúc Lan cười thầm trong bụng. Kỹ thuật diễn xuất của Chu Thư Nhân đúng là càng ngày càng đỉnh, giọng điệu và thái độ đắn đo hết sức đúng chỗ.

–   –

Trúc Lan và Chu Thư Nhân không mất kiểm soát trước tiền tài khiến Ninh gia đánh giá bọn họ khá cao. Bởi lẽ, Chu gia xuất thân nhà nông, mặc dù cuộc sống không đến nỗi nào nhưng khi đối mặt với một khoản vàng bạc kếch xù thì cho dù là người Kinh Thành cũng rất ít ai có thể kiềm chế được. Tiếp tục nhìn sang mấy người con dâu Chu gia, trong ánh mắt có ngạc nhiên nhưng chẳng hề có tham lam. Nề nếp Chu gia tốt thật!

Phu nhân Quốc Công âm thầm hài lòng, gia đình nề nếp như vậy mới có thể dạy ra được một Dung Xuyên xuất chúng giống như hiện tại. Phu nhân Ninh Quốc Công cười nói:

- Nha đầu Tuyết Hàm, mau tới đây nào!

Tuyết Hàm cảm nhận được ánh mắt của mọi người đều đang tập trung ở trên người mình, trong lòng âm thầm cổ vũ bản thân: không sợ. Nàng nhớ lại lời của mẹ, không có việc gì phải sợ, rồi mới mỉm cười bước lên phía trước chào hỏi:

- Kính chào phu nhân Quốc Công.

Phu nhân Quốc Công nắm tay Tuyết Hàm, nói với Trúc Lan:

- Con bé này và Dung Xuyên là do ông trời sắp đặt, ta vừa nhìn một cái là thích con bé này ngay.

Trong lòng Trúc Lan hiểu rõ, phu nhân Quốc Công tỏ ra yêu thích Tuyết Hàm trước mặt mọi người là bởi bà cụ muốn nói cho tất cả những người Ninh gia biết rằng không được làm khó Tuyết Hàm.

- Tuyết Hàm được phu nhân Quốc Công thích là phước phần của nó.

Phu nhân Quốc Công vui vẻ trong lòng, nói:

- Ai cũng có phước, ai cũng có phước.

Dung Xuyên thấy bà nội thích Tuyết Hàm, trái tim mới trở về vị trí vốn có.

Phu nhân Quốc Công để ý thấy động thái nhỏ này của Dung Xuyên, trong mắt tràn ngập ý cười. Còn chưa cười về nhà mà đã che chở vậy rồi, tình cảm thanh mai trúc mã mới tốt làm sao! Phu nhân Quốc Công nghĩ tới bản thân và tướng công cũng là thanh mai trúc mã, vốn dĩ bởi vì Dung Xuyên cho nên bà cụ mới yêu thích Tuyết Hàm, thì bây giờ lại thêm vào mấy phần chân thành.

Tiền viện có quá nhiều người, quà cáp đã nhận, Dung Xuyên nhận lại Ninh gia, đám người Lý thị dẫn Tống thị và Du thị ra vườn chiêu đãi. Xương Liêm phụ trách tiếp Ninh Chí Kỳ - Ninh Chí Tường, còn đám cháu chắt phủ Ninh Quốc Công thì đã có đám Minh Vân lo rồi. Phủ Ninh Quốc Công có hai tiểu thư, là con gái của Ninh Chí Kỳ hết, giao cho Ngọc Sương và Ngọc Lộ.

Khá nhiều người đi ra ngoài, cuối cùng tiền viện cũng không còn chật chội nữa. Chu Thư Nhân và Ninh Quốc Công tán gẫu, thi thoảng Ninh Tự và Ninh thế tử lại chen vào nói vài câu. Bọn họ chỉ nói về quá trình trưởng thành của Dung Xuyên, chứ không thảo luận chuyện gì có liên quan đến chính sự.

Trúc Lan và phu nhân Quốc Công thì không chỉ nói xoay quanh Dung Xuyên, hai người còn nói rất nhiều về đám Minh Vân. Trúc Lan hiểu rõ, Minh Vân xuất chúng đến độ phủ Quốc Công rất để ý cho nên bọn họ hy vọng Minh Vân có thể đi chơi với mấy vị công tử phủ Quốc Công nhiều hơn.

Đỗ thị không nói chen vào được câu nào, bà ta nghĩ tới quà cảm ơn vừa tặng đi. Số quà cảm ơn đó trích từ tài sản của phủ Quốc Công, lần này thật sự thiệt hại nặng nề.

Bình Luận (0)
Comment