Thôn Chu gia
Xương Trí đang chép lại mấy quyển sách, sau đó bảo tên đầy tớ mang đến trường tộc. Hắn ra khỏi nhà hoạt động gân cốt, bỗng hỏi:
- Tam tỷ, tỷ đang làm gì thế?
Tuyết Mai mời Xương Trí ngồi, cười nói:
- Mấy đứa cháu của đệ rất thích ăn hạt óc chó, đây là óc chó cha chồng của chị mới hái trên núi. Vẫn chưa phơi đủ nắng, tỷ đang trải ra phơi tiếp.
Xương Trí duỗi tay trải phụ, nói:
- Óc chó nhỏ quá.
- Đúng vậy, không có bự bằng óc chó cha mẹ gửi về.
Xương Trí vừa phụ trải hạt vừa hỏi:
- Tỷ tỷ, Khương Mâu lại đến Giang gia rồi à?
Tuyết Mai đứng dậy phủi bớt bụi bẩn trên người, đáp:
- Ừ, nó và Mộc Lam của Giang gia chơi khá thân.
Xương Trí nhàn nhạt nói:
- Đệ từng kiểm tra Giang Mộc Thần lúc ở trường tộc, đứa nhỏ đó không tệ. Trải qua rất nhiều biến cố mà vẫn có thể bình tâm học hành, tâm tính không đến nỗi nào.
Tuyết Mai hiểu được ý của đệ đệ, tiếp lời:
- Tiểu tử, bây giờ nói chuyện cũng biết vòng vo cơ đấy!
Xương Trí cười nói:
- Còn không phải là do đệ sợ tỷ tỷ có ý nghĩ gì sao? Tỷ tỷ ưng Giang Mộc Thần à?
Tuyết Mai nói nhỏ:
- Hồi trước ta không có suy nghĩ gì, sau này tỷ phu của đệ nói rằng Mộc Thần không tệ. Nghe quá nhiều lần, ta cũng để bụng. Nhưng mà hai đứa nó vẫn còn nhỏ, Mâu Mâu cũng không qua đó quá thường, ta có cân nhắc trong lòng.
- Tỷ hiểu là được.
Xương Trí có mỗi một đứa cháu gái bên ngoại, cho nên hắn rất để ý. Nhất là đứa cháu gái này còn cực kỳ ngoan ngoãn. Sinh ra là phận nữ nhi vốn không dễ dàng, hắn hy vọng cháu gái có thể tìm được một mối hôn sự tốt và một người đàn ông thật lòng đối đãi với nó.
Tuyết Mai vui vẻ mỉm cười. Từ nhỏ đến lớn, Xương Trí không hề để bụng chuyện gì, lần này gặp lại Xương Trí thật sự đã trưởng thành rồi.
– –
Kinh Thành
Hộ Bộ, Chu Thư Nhân uống một chén trà. Thái tử không nói gì nữa, y vẫn cúi đầu nhìn vào quyển sách trong tay. Chờ y xem xong, mới cất giọng nói:
- Chu đại nhân, có muốn xem không?
Mắt Chu Thư Nhân không có mù, đây không phải là sổ sách của Hộ Bộ, mà là sổ sách thẩm định lên chức của Lại Bộ.
- Thần không dám quá giới hạn.
Thái tử mở trang có Ngô Minh ra, nói:
- Năm nay Ngô Minh được thăng chức, nhưng trong này ghi chép rất sơ sài, chỉ có vài nét bút thôi.
Chu Thư Nhân không quá bất ngờ. Đối với những người cầm quyền, họ muốn kiểm soát mọi thứ trong tay cho nên tất nhiên Thái tử sẽ đi điều tra rõ ràng. Anh cố kiếm chế cảm xúc, nói:
- Đứa nhỏ Ngô Minh này cũng vất vả. Huynh trưởng như cha, bên dưới vẫn còn hai đệ đệ và một muội muội. Cha mẹ qua đời lúc chúng còn nhỏ cho nên thanh danh không hay cho lắm, nó cũng lo lắng cho các đệ đệ và muội muội muốn chết.
Thái tử ậm ừ một tiếng, nói:
- Ngô Minh rất có trách nhiệm, đáng tiếc năm xưa để Trang Nguyên ở lại Biện Châu. Phải rồi Chu đại nhân, nếu như ngài đến Giang Hoài, ngài sẽ bắt tay vào điều tra từ chỗ nào?
Chu Thư Nhân có thể chửi Thái tử không? Thái tử lấy Ngô Minh ra để ép anh phải nói chuyện, coi thủ đoạn của y kìa! Anh cố nén cơn khó chịu trong lòng, đây là cơ hội hiếm có khó tìm, lại có thể khiến Thái tử hoàn toàn ghi nhớ Ngô Minh, cho nên anh bắt đầu nói:
- Nếu như thần đi Giang Hoài, thần sẽ cho người tiếp xúc với người thân của tôi tớ ở các phủ đệ trước, nhất là người thân của những tôi tớ trong tay có chút quyền hành.
Thái tử nhướng mày hỏi lại:
- Người thân của tôi tớ ư?
Chu Thư Nhân nói:
- Các phủ có thể khống chế tốt tôi tớ trong phủ, nhưng muốn kiểm soát cả người thân của những tôi tớ này thì không dễ gì, khó lòng tránh khỏi việc bị lộ tin tức. Nhất là nữ quyến, trong lúc nữ quyến trò chuyện kiểu gì cũng sẽ khoe khoang hoặc là hóng hớt. Đừng thấy những tin tức như vậy vặt vãnh mà lầm, chúng thường chứa đựng rất nhiều manh mối. Thần sẽ sàng lọc lại tin tức trước, sau đó mới tiến hành bước điều tra kế tiếp.
Thái tử cong môi cười, nói:
- Bước điều tra kế tiếp sẽ như thế nào?
Chu Thư Nhân tằng hắng, nói:
- Thần sẽ theo dõi Tri phủ Giang Hoài sát sao, Tri phủ một châu, mà còn là Tri phủ thượng châu, thì ngài ấy là người hiểu nhất tình hình trong toàn bộ châu. Cho người không liên quan đến ngài ấy, chắc chắn ngài ấy vẫn biết gì đó.
Nói theo kinh nghiệm đã từng giữ chức tri phủ của mình, anh biết rõ rằng chỉ cần tri phủ muốn biết thì rất dễ dàng. Nhất là bên trong địa phận bổn châu, muốn qua mặt được tri phủ là khó.
Thái tử cảm thấy Chu Thư Nhân còn chưa nói hết, thế nhưng nhiêu đây đủ rồi.
Chu Thư Nhân trở về phòng mình, chỉ cần cách làm của anh có tác dụng thì sang năm có lẽ Ngô Minh có thể xê dịch một chút.
*****
Phủ Ninh Quốc Công
Đỗ thị và hai cô con dâu ra khỏi chủ viện, cảm xúc của Đỗ thị đang tuột dốc. Mẹ chồng không phớt lờ thị, nhưng thị cũng chẳng có tinh thần gì. Đỗ thị phất tay, nói:
- Các con cũng trở về viện của mình đi thôi, không cần phải đi theo ta.
Tống thị cảm thấy bình thường, bà nội luôn miệng nói Trương Dung Xuyên “ngoan ngoãn, tốt tốt", thị cũng chỉ nghe rồi không để ý đến nữa. Tướng công là con trai cả của Thế tử phủ Quốc Công, sau này người kế thừa phủ Quốc Công chẳng ai khác ngoài tướng công. Lão phu nhân thiên vị ai không quan trọng, mất mát là vốn liếng riêng của lão phu nhân mà. Tóm lại cả nhà bọn họ sẽ kế thừa phủ Quốc Công, đây mới là chuyện quan trọng.
Sắc mặt Du thị héo úa, trong lòng lo lắng khôn nguôi. Trước kia còn có thể dựa vào việc sức khỏe tướng công không tốt cho nên người lớn trong phủ khá khoan dung với Nhị phòng. Bây giờ Trương Dung Xuyên trở thành thịt trên đầu quả tim của bà nội, Nhị phòng chẳng là cái thá gì ở phủ Quốc Công cả. Du thị cúi đầu, ả ta có thể tưởng tượng ra được: tới khi thân phận của Trương Dung Xuyên hoàn toàn lộ ra, tôi tớ trong phủ biết tin, chắc chắn sẽ không còn xum xoe Nhị phòng nữa. Nguyên nhân hết sức đơn giản, Nhị phòng đã hết hy vọng làm con nuôi của Ninh hầu gia rồi!
*****
Chủ viện
Phu nhân Quốc công nói chuyện với chồng:
- Năm đó là vì bắt buộc phải khiêm tốn, sức khỏe Ninh Huy lại không được tốt, cố ý chọn Đỗ thị gia thế không cao. Cả tộc Đỗ thị xuống dốc, cho nên tầm nhìn không tới đâu cả. Về phần hai đứa cháu dâu, Tống thị do chính chúng ta lựa chọn, còn Du thị thì thôi!
Quốc Công vỗ tay thê tử, nói:
- Bà đừng nghĩ nữa.
Phu nhân Quốc Công: - Ta chỉ lo lắng Dung Xuyên bị ức h**p thôi.
Quốc Công cười nói:
- Có chúng ta trông chừng mà, vả lại còn có Ninh Huy và Ninh Tự ở đây, bọn chúng đều biết thân phận thật sự của Dung Xuyên.
Phu nhân quốc công cười đáp:
- Ông nói rất đúng.
*****
Chu phủ
Trúc Lan cầm thư vừa mới nhận được. Đúng là trùng hợp! Dạo này hay đề cập đến Triệu Bột, thế là thư của Triệu Bột liền tới. Trúc Lan mở lá thư ra, bên trong viết rất nhiều chuyện quan trọng. Chu Thư Nhân vào kinh mang lại ảnh hưởng không nhỏ đối với Triệu Bột, mặc dù Triệu Bột không nói chi tiết, nhưng trong thư biểu lộ khá rõ: nhờ có Chu Thư Nhân mà thời gian qua Triệu Bột cũng khá xuôi chèo mát mái. Có chuyện suôn sẻ, tất nhiên cũng có chuyện không suôn sẻ. Quả nhiên, Triệu Bột bị người khác gây khó dễ.
Ăn xong bữa tối, Trúc Lan lấy thư ra:
- Anh đọc thư đi.
Chu Thư Nhân mở thư ra xem, nói:
- Không khác suy đoán của anh là bao. Nếu như không có Ngô Minh, chắc chắn anh sẽ giới thiệu Triệu Bột với Thái tử. Bây giờ chỉ cần Triệu Bột không dính vào là tốt rồi.
Trúc Lan nói:
- Cũng phải cẩn thận đừng để chịu trận cho người khác đó.
Chu Thư Nhân đặt lá thư xuống, nói:
- Bây giờ không thể bứt dây động rừng, anh cũng không thể viết thư trả lời, chỉ mong Triệu Bột có thể cảnh giác một chút.
- Ừm.
*****
Tứ phòng
Xương Liêm đang bế con gái, con gái đáng yêu quá chừng.
- Mấy ngày nay hình như con gái của cha lại cao lên một chút rồi.
Đổng Sở Sở buông kim chỉ xuống, nói:
- Đúng là cao lên không ít, quần áo chật hết. Phải rồi, hôm nay mẹ có nói thân thế của Dung Xuyên. Chàng nghĩ xem chúng ta nên cho tiểu muội thêm của hồi môn gì mới ổn đây?
Thị đã nghĩ cả buổi trưa, lôi hết của hồi môn của mình ra. Đáng tiếc, của hồi môn của thị không có bao nhiêu thứ coi được.
Xương Liêm nói:
- Cho nhiều bạc đi, đồ tốt của nhà chúng ta quá ít.
Đổng thị cười nói:
- Vậy được, nghe chàng.
Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó đã đến ngày Chu Thư Nhân được nghỉ. Sáng sớm, chủ tử trong phủ Quốc Công đều lên xe ngựa. Phía sau còn có xe ngựa chở tôi tớ và quà cáp, đoàn xe hùng hậu làm sao. Động thái của phủ Quốc Công nhanh chóng truyền khắp thành Tây!