Lý thị cười gượng, nói:
- Con dâu quán xuyến trong nhà, sợ làm mất mặt nhà mình cho nên sẽ cố ghi nhớ tất cả những ai có tới lui với nhà mình.
Trước kia nghe xong cũng sẽ không để trong lòng nhiều lắm, bây giờ lại nhớ rất rõ. Thị luôn lo lắng bản thân sẽ làm mất mặt Chu gia.
Triệu thị hoàn hồn, cuối cùng cũng hiểu vì sao phủ Ninh Quốc Công muốn mời Chu gia - hoá ra lý do là đây.
- Mẹ, đây là duyên phận của máu mủ đó, cho dù thất lạc cũng sẽ gặp nhau. Đúng là thần kỳ!
Đổng thị lấy lại tinh thần, nói:
- Thảo nào Ninh hầu gia lại đối xử với Dung Xuyên cực kỳ tốt.
Đổng thị vẫn luôn thắc mắc, rốt cuộc bây giờ cũng giải thích được thắc mắc rồi.
Đầu óc Tô Huyên bao quát, thị suy nghĩ sâu xa hơn:
- Mẹ, vậy hôn ước của Tuyết Hàm và Dung Xuyên thì sao?
Thật sự không phải là thị nghĩ nhiều, mà là bởi vì khoảng cách giữa Chu gia và Ninh gia quá xa cho nên thị rất lo lắng hôn sự không thành.
Trúc Lan thấy ai cũng đang nhìn cô với vẻ căng thẳng, cười nói:
- Thôn trang mới mua là để làm của hồi môn cho Tuyết Hàm đấy, chuyện này không ảnh hưởng đến hôn ước.
Tô Huyên mới thấy yên tâm, không ảnh hưởng là tốt rồi. Sau đó thị không khỏi vui mừng, khuyết điểm của Chu gia là không có gốc rễ thâm sâu, bây giờ vừa có ơn với Ninh gia lại vừa có mối quan hệ thông gia. Sau này chỉ cần Chu gia vừng chắc, ở đất Kinh Thành sẽ không có ai có thể làm khó bọn họ.
- Dạ mẹ, đây là chuyện đáng ăn mừng.
Thị nên nghĩ xem nên cho tiểu cô của hồi môn gì, chắc chắn là phải cho nhiều một chút, dù sao thị cũng không thiếu bạc. Sau này tiểu cô là phu nhân Hầu gia, rất tốt cho con gái thị. Thị có danh hào Huyện chúa nhưng con lâu mới sánh bằng. Đúng rồi, thêm ít trang sức quý báu nữa đi!
Lý thị và Triệu thị sửng sốt, cảm thấy tiếc nuối vì không thể đến thôn trang tránh nóng. Có điều bọn họ cũng hiểu, tiểu cô gả cao cho nên của hồi môn đàng hoàng mới được. Lý thị và Triệu hơi lo, từ lúc cha chồng làm quan đến nay, bọn họ từng nghe con gái gả cao sống rất khốn khổ ở bên nhà chồng. Nhất là những nhà cho của hồi môn không nhiều, cuộc sống càng thảm. Cho nên, của hồi môn nhất định bắt buộc phải nhiều.
Trúc Lan thật sự không biết mấy cô con dâu đã nghĩ tới chuyện thêm của hồi môn cho Tuyết Hàm, cô dặn:
- Sau này không cần tỏ ra khách sáo quá với Dung Xuyên, dù sao nó cũng lớn lên ở nhà chúng ta.
Tình cảm cần được gìn giữ, cô không mong muốn tỏ ra xa cách để rồi cuối cùng mất đi tình cảm. Hiện tại không tranh thủ dịp này tạo ấn tượng tốt, sau này có muốn cũng muộn.
*****
Hoàng cung
Hôm nay hạ triều hơi muộn, lúc ở trên triều Chu Thư Nhân cực kỳ im lặng. Cho dù có không ít ánh mắt nhìn lén anh, nhưng thực chất không liên quan đến anh cho lắm. Chẳng qua anh chỉ phát hiện ra người mà thôi!
Tan tầm, Chu Thư Nhanh đi nhanh về phía trước ấy vậy mà vẫn bị người khác đuổi kịp. Chu Thư Nhân khá là kinh ngạc:
- Ngũ hoàng tử? Ngài không đi gặp Hoàng thượng sao?
Vừa mới được giao nhiệm vụ, không đi hỏi Hoàng thượng một chút à?
Tối qua Trương Cảnh Hoành đã nhận được khẩu dụ của Hoàng thượng, y là mồi nhử, còn công việc được giao chỉ là sẵn tiện mà thôi.
- Chu đại nhân, ta có chuyện muốn hỏi ý kiến đại nhân.
Mặc dù công việc là phụ, nhưng y vẫn muốn lập công. Lập công nhiều có sao đâu, âu cũng chỉ vì muốn có cuộc sống tốt hơn. Thân phận Ngũ hoàng tử giả không còn thì y có thể làm quan, y sợ trở thành người thường sẽ bị trả thù.
Bây giờ Chu Thư Nhân thấy Trương Cảnh Hoành khá thuận mắt mình, anh nói:
- Ngũ hoàng tử muốn hỏi thần điều gì?
Trương Cảnh Hoành thấy phía sau có không ít quan viên, lúc đi ngang qua rất nhiều người còn thả bước thật chậm rồi dựng lỗ tai lên nghe.
- Nơi này không thích hợp để hỏi chuyện.
Chu Thư Nhân nhớ ra Thái tử còn ở Hộ Bộ, anh nhìn Trương Cảnh Hoành với vẻ ý nhị:
- Ngũ hoàng tử có muốn về Hộ Bộ với thần không?
Trương Cảnh Hoành nghĩ đến Thái tử, y cũng muốn gặp Thái tử, giờ là cơ hội rất tốt.
- Được đó.
Lại Bộ Thượng Thư híp mắt, lão tủm tỉm cười rồi nói với Binh Bộ Thượng Thư:
- Chu đại nhân của Hộ Bộ không đơn giản chút nào!
Lý Chiêu bĩu môi:
- Nói cứ như ông đơn giản lắm vậy.
Lại Bộ Thượng Thư mới là người không đơn giản nhất!
Lại Bộ Thượng Thư thầm trợn mắt lên, nói:
- Như nhau cả thôi.
*****
Hoàng cung
Hoàng thượng nhìn Tứ hoàng tử, đứa con này thừa kế tính nhẫn nại từ ngài nhưng lại không học được cách rộng lượng và bao dung của ngài.
- Lần này đi Giang Hoài, con nhớ cẩn thận một chút.
Ngài không có nhiều con trai, dù ngài hết lòng với Thái tử nhưng những đứa con khác vẫn có vị trí nhất định ở trong lòng ngài. Hành trình đi Giang Hoài lần này nguy hiểm, ngài là cha không thể không dặn dò vài câu.
Trong khoảnh khắc đó, Trương Cảnh Tích có chút cảm động. Hắn ta lập tức nói ra mục đích:
- Dạ bẩm phụ hoàng, cội nguồn Tề gia ở đất Giang Hoài tương đối thâm sâu khiến nhi thần hơi đắn đo.
Hoàng thượng nhìn thấu tâm tư của Tứ hoàng tử rồi, hắn ta đang thử thăm dò mức độ bao dung của ngài đối với tộc Tề thị đây mà. Về phần đắn đo… Tứ hoàng tử sẽ không bao giờ đắn đo. Đây là cơ hội rất tốt để trực tiếp đả kích Tam hoàng tử.
- Lão Tứ, trẫm chỉ muốn tìm cho ra người đứng đằng sau giật dây tất cả. Con có hiểu không?
Trương Cảnh Tích hiểu rõ, đáp:
- Nhi thần đã hiểu.
Hoàng thượng “ừ”, nói:
- Lui ra ngoài đi!
Trương Cảnh Tích đứng dậy rời khỏi chính điện, mới sực nhớ ra Trương Cảnh Hoành cũng sẽ cùng đi Giang Hoài. Thế nhưng Trương Cảnh Hoành không có theo tới chính điện, xem ra không ảnh hưởng gì đến chuyện của hắn ta.
– –
Hộ Bộ
Chu Thư Nhân và Trương Cảnh Hoành đi gặp Thái tử trước. Thái tử thấy có Trương Cảnh Hoành thì nhướng mày nói:
- Ngươi đúng là càng ngày càng thông minh đấy.
Trương Cảnh Hoành tằng hắng một tiếng, nói:
- Hoàng đệ được giao nhiệm vụ, cho nên cố tình tới đây học hỏi Chu đại nhân.
Tâm trạng Thái tử khá tốt, y đã điều tra được một số thứ, thấy Trương Cảnh Hoành thuận mắt y bèn cất giọng:
- Lát nữa quay lại gặp ta.
Trương Cảnh Hoành: - Thưa vâng!
Chu Thư Nhân dẫn Ngũ hoàng tử đi ra, nói:
- Ngũ hoàng tử, xin mời ngài nói.
Trương Cảnh Hành có rất nhiều chuyện muốn hỏi:
- Chu đại nhân, Hộ Bộ là nơi đầu tiên phát hiện ra thuế muối có vấn đề, cho nên bổn hoàng tử muốn hỏi thăm đại nhân. Nếu như đại nhân đến Giang Hoài, ngài sẽ để ý đến cái gì? Và nên xuống tay điều tra từ đâu?
Chu Thư Nhân: - … Hả?
Anh tưởng hỏi chuyện sổ sách, nào ngờ anh chàng này muốn gian lận.
Trương Cảnh Hoành cười nói:
- Chu đại nhân có đôi mắt sáng suốt, bổn điện hạ vô cùng nể phục. Tiếc là bổn điện hạ không có đôi mắt thông thấu như ngài, cho nên chỉ có thể hỏi ý kiến của đại nhân thôi.
Chu Thư Nhân cạn lời nhìn trời, nịnh anh mà cũng không nên thân! Anh thật sự không muốn nói nhiều, bởi vì anh tự đưa mình vào tròng đã là thê thảm lắm rồi.
- Điện hạ cứ đùa. Thần ở Kinh Thành, không biết nhiều về Giang Hoài. Điện hạ hỏi sai người rồi.
Thật ra anh và Triệu Bột vẫn luôn thư từ qua lại, cho nên ít nhiều cũng có một chút hiểu biết về vùng Giang Hoài. Đồng thời, anh từng phân tích tình hình dựa trên thư của Triệu Bột, nhưng không thể nói ra được. Anh không biết, anh chẳng biết gì!
Trương Cảnh Hoành đăm chiêu nhìn Chu đại nhân. Y nhìn thấy sự thành khẩn trong ánh mắt của Chu đại nhân, trong lòng không khỏi buồn bực. Cáo già rất có kỹ thuật diễn xuất, còn lâu y mới tin là Chu Thư Nhân không phát hiện ra điều gì. Vị này là người tài ba có thể nhìn ra vấn đề chỉ từ con số, lợi hại không gì sánh bằng. Y biết Chu đại nhân được thưởng, cũng biết vì sao được thưởng. Nếu như không phải vướng mắc thân phận, y thật sự muốn quỳ xuống nhận Chu phủ làm thầy.
Chu Thư Nhân bình tĩnh nói lời xin lỗi:
- Khiến điện hạ thất vọng rồi.
Trương Cảnh Hoành cười nói:
- Chu đại nhân, có thể dạy bổn điện hạ xem sổ sách không?
Chu Thư Nhân nhìn Trương Cảnh Hoành, cái này thì được.
- Mời điện hạ đi bên này.
Thái tử đã biết hai người bọn họ thảo luận về vấn đề gì, y chỉ khẽ cười một tiếng:
- Ngươi nói thử xem, Chu Thư Nhân sẽ để ý đến điều gì?
Thị vệ cúi đầu, đáp:
- Thuộc hạ không biết.
Thái tử híp mắt. Quan lại Giang Hoài bao che cho nhau suốt nhiều năm qua, bây giờ có thể tra được manh mối, mà còn là tra được thông qua sổ sách. Thế nhưng nhiêu đó chưa đủ, y càng không dám rút dây động rừng. Y nên tâm sự nhiều hơn với Chu đại nhân mới phải.
Vì vậy, Chu Thư Nhân mới tiễn Ngũ hoàng tử đi, ngồi chưa nóng đít đã bị mời qua.
Chu Thư Nhân kiểu: “...”
Lần này bị Ngũ hoàng tử hại rồi!