Buổi chiều Chu Thư Nhân về, hỏi:
- Sao anh cảm thấy nha hoàn và đầy tớ trong nhà ít đi trông thấy thế nhỉ?
- Không phải ảo giác. Còn không phải là bởi vì hôm nay giấy tờ nhà đất thôn trang được đưa tới hay sao, em chọn một vài nhà hoàn và đầy tớ qua đó trước để dọn dẹp cho nên người trong nhà thật sự giảm bớt.
Chu Thư Nhân suy nghĩ về chuyện ban thưởng, nói:
- Bên phủ Thái tử đã đưa giấy tờ nhà đất tới đây à?
Trúc Lan nhớ lại miêu tả của Vương quản gia, nụ cười càng trở nên xán lạn:
- Đưa tới hồi sáng, Vương quản gia đã đi coi rồi. Diện tích thôn trang rất lớn, kiến trúc trang nhã, đông ấm hè mát. Có tới vài suối nước nóng lận, vào đông có thể đến đó ngâm mình trong suối nước nóng.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ: trang nhã thật sự rất giống tính cách của Thái tử.
- Phải cho người trông chừng thôn trang này thật kỹ, đừng để nó bị phá hoại.
- Anh yên tâm đi!
Ăn cơm tối xong, Xương Liêm vội vàng chia sẻ tin vui với cha:
- Cha, hôm nay con trai vào cung được Hoàng thượng ban thưởng ạ.
Chu Thư Nhân chỉ “ừ" một tiếng, rồi tiếp tục nhìn Xương Liêm.
Xương Liêm là người biết xem sắc mặt người khác, hắn vội nói tiếp:
- Con trai cũng được thơm lây từ cha ạ, không có cha thì hôm nay con trai làm sao được thưởng. Cha, con kính cha một chén rượu!
Khoé môi Chu Thư Nhân cong lên, nói:
- Tuyệt đối không được tự kiêu.
Xương Liêm khiêm tốn nghe dạy, đáp:
- Con trai sẽ ghi nhớ lời cha dạy, chuyện gì cũng sẽ cẩn thận từ tốn.
Chu Thư Nhân rất hài lòng, nói tiếp:
- Ừm, ngươi cũng rất giỏi. Hôm qua Hoàng thượng còn thuận miệng nhắc đến ngươi đó.
Xương Liêm kích động:
- Nhắc tới con trai vì chuyện gì thế?
Chu Thư Nhân nhếch khóe môi cười:
- Nể mặt cha ngươi là ta, ngài nói ngươi cũng không tệ.
Xương Liêm giật giật khóe môi, nói:
- Con trai được thơm lây từ cha ạ.
Trúc Lan cố nhịn cười, Chu Thư Nhân cố tình trêu chọc Xương Liêm đây mà. Tầm mắt của cô rơi vào vị trí còn trống - đó là chỗ ngồi của Dung Xuyên, hôm nay Dung Xuyên không có ăn cơm ở nhà.
– –
Phủ Ninh Quốc Công
Dung Xuyên đứng ở trước cửa phủ Ninh Quốc Công, nói:
- Hôm nay ăn cơm ở phủ Ninh Quốc Công ư? Con… c0n còn chưa chuẩn bị tinh thần.
Chuyện này quá mức đột ngột. Bất ngờ chỗ nào, sợ hãi thì có!
Ninh Tự xoa đầu Dung Xuyên. Bây giờ Dung Xuyên là con trai của ông ấy, mấy ngày vừa qua ông ấy thử sức làm cha cảm thấy rất tuyệt. Ngoài miệng ông ấy nói rằng mình không thèm quan tâm chuyện con nối dõi, thế nhưng không thể gạt được lòng mình: ông ấy vẫn luôn để bụng.
- Ông ngoại… ông nội của con cứ luôn miệng nói về con suốt mấy ngày qua, cha không chịu nổi ông nội của con cứ càm ràm mãi, cho nên hôm nay dẫn con về đây ăn một bữa cơm.
Xém xíu là nói lỡ lời!
Dung Xuyên không để ý lắm, suy nghĩ đều đang tập trung vào “ông nội" rồi. Hắn nhớ lại lần trước đến đây nhìn thấy Ninh Quốc Công, tuổi già biểu hiện rất rõ, rồi chợt nghĩ ra sức khoẻ của Ninh Quốc Công không tốt.
- Là lỗi của con, lẽ ra con phải chủ động đi gặp ông nội mới đúng.
Ninh Tự cười nói:
- Con đâu có làm gì sai, đây là lẽ thường. Đi thôi!
Bên trong phủ Ninh Quốc Công, Ninh Quốc Công nghe quản gia nói người đã đến cửa chủ viện rồi, bèn đứng ngay dậy muốn đi ra đón. Sau đó lão lại ngồi xuống, lão không muốn làm đứa nhỏ hoảng sợ. Còn phu nhân Quốc Công thì không suy nghĩ quá nhiều, đứng dậy ra ngoài đón luôn. Bà chỉ nhìn thấy bức hoạ, chứ chưa được gặp người thật làn nào!
Phu nhân Ninh Quốc Công nhìn thấy Dung Xuyên, nước mắt tuôn trào:
- Giống… quá giống! Thiệu Nhi của ta đã trở về rồi!
Dung Xuyên có chút bối rối, hắn nghe cha nói trông hắn rất giống Đại bá. Nom thái độ của bà nội, xem ra đâu chỉ là giống. Nhất thời hắn không biết nên nói gì, chỉ có thể mặc cho bà nội ôm mình.
Ninh Quốc Công cũng không ngồi yên, vội vàng chạy ra xem thê tử thế nào rồi. Lão nghe từng tiếng Thiệu Nhi mà hai mắt đỏ hoe theo. Ninh Tự thấy vậy lập tức đau đầu, ông ấy biết ngay sẽ như thế này. Ông ấy cẩn thận đỡ mẹ, bà không chịu buông tay ra, lực tay không nhẹ.
- Mẹ, chúng ta vào nhà rồi nói.
Phu nhân Ninh Quốc Công khóc không dừng được, hoàn toàn không để ý con trai út đang nói gì. Bà cảm thấy Thiệu Nhi chính là Dung Xuyên, chắc chắn Thiệu Nhi nhớ thương cha mẹ cho nên mới đầu thai lên. Bà đau lòng như thể có con dao nhỏ cứa từng nhát vào lòng.
- Ôi! Thiệu Nhi của ta!
Dung Xuyên nghe từng tiếng khóc, trong lòng cực kỳ khó chịu. Hắn ôm lấy bà nội và vỗ về sau lưng, nói:
- Bà nội đừng khóc, Đại bá trên trời linh thiêng cũng không muốn nhìn thấy bà nội đau buồn đâu. Cháu sẽ gánh vác một phần trách nhiệm của Đại bá, hiếu thảo với ông bà nội. Bà nội đừng buồn nữa mà!
Vốn dĩ Ninh Quốc Công đang cố nén nước mắt, nghe được lời này nước mắt nước mũi cũng phải tèm lem. Đứa nhỏ này quá ân cần, ngần ấy năm trời cuối cùng Hoàng thượng cũng làm được một chuyện khiến phủ Quốc Công có thể bán mạng cho ngài.
- Tốt, đứa nhỏ ngoan!
Kết thúc của chuyện này là lão phu nhân khóc tới kiệt sức… ờm, không cần ăn cơm trưa nữa mà trực tiếp gọi thái y. Lão phu nhân nằm, nhưng tay vẫn nắm chặt tay cháu trai.
Dung Xuyên trấn an:
- Hôm nay cháu sẽ không đi đâu cả, ở đây với bà nội ạ.
Cuối cùng phu nhân Ninh Quốc Công mới chịu nở nụ cười, nói:
- Được, được. Đứa nhỏ ngoan này!
Ninh Huy và thê tử đứng ở phía sau, Đỗ thị không khỏi cảm thấy chua xót. Bà ta xót xa cho hai đứa con trai của mình, mẹ chồng chưa từng quá mức thân thiết với những đứa trẻ Nhị phòng nhưng dù sao cũng rất công bằng. Bây giờ Dung Xuyên xuất hiện, mẹ chồng thay đổi. Cứ như ước gì có thể đào tim móc phổi mà đối đãi tốt với Trương Dung Xuyên. Đỗ thị lại nhìn sang chỗ cha chồng, ánh mắt cha chồng còn chưa rời khỏi Dung Xuyên lần nào.
*****
Chu phủ
Chu Thư Nhân đã viết xong thư gửi cho Ngô Minh, rồi giải đáp mấy chỗ không hiểu cho đám cháu trai. Anh còn dạy bù cho Chu Xương Liêm, sau đó mới chậm rãi trở về chủ viện.
Trúc Lan hỏi:
- Sao đột nhiên anh lại viết thư cho Ngô Minh?
Chu Thư Nhân thuật lại những lời mà anh đã nói với Thái tử:
- Anh nghĩ anh nên nghĩ cách để Ngô Minh được vào kinh sớm hơn. Cho dù không vào Kinh Thành, ở vùng lân cận Kinh Thành cũng được.
Trúc Lan suy nghĩ một lúc, nói:
- Vậy thì có phải quá sớm rồi không?
- Không sớm, bây giờ là lúc thích hợp.
Trúc Lan: - Anh có tính toán trong lòng là được.
Chu Thư Nhân ngồi xuống nhìn thấy sổ sách trên bàn, bây giờ cứ nhìn thấy sổ sách là anh lại đau đầu. Anh nhìn sang chỗ khác, nói:
- Em đang tính cái gì vậy?
Trúc Lan ý nhị nói:
- Em đang tính coi năm nay trong nhà có thể kiếm được bao nhiêu bạc. Em đoán có lẽ chuyện cưới gả của con gái chúng ta sẽ không kéo dài bao lâu nữa đâu.
Trong lòng Chu Thư Nhân cũng hiểu rất rõ, đáp:
- Lúc đó nếu như có thể, hãy cho nhiều bạc để dành một chút.
- Ừm.
Chu Thư Nhân nhớ ra Dung Xuyên lại không về nhà, anh nói:
- Thêm mấy ngày nữa là ngày anh được nghỉ phép. Ngày mai em hãy nói thân phận của Dung Xuyên cho mấy đứa con dâu biết đi.
Trúc Lan nói:
- Anh không nhắc thì em cũng có ý định ngày mai nói với đám con dâu.
*****
Phủ Ninh Quốc Công
Dung Xuyên ăn bữa cơm trưa đơn giản, thấy Ninh Tự có vẻ mệt mỏi thì nói:
- Cha, cha cũng trở về nghỉ ngơi chút đi. Ở đây có con trông chừng được rồi.
Đầu óc Ninh Tự bỗng nhiên đóng băng, hồi lâu mới hoàn hồn lại:
- Con mới gọi ta là gì?
Dung Xuyên cảm thấy bản thân đã làm giá quá, cười nói: - Cha ạ!
Thấy bà nội đau đớn vật vã, hắn cũng nghĩ thông suốt tất cả mọi chuyện rồi.
Ninh Tự nhoẻn miệng mỉm cười vô tri:
- Cha, cha có nghe không? Dung Xuyên chịu gọi con là cha rồi!
Ninh Quốc Công tươi phơi phới, nói:
- Nghe rồi, coi ngươi vui chưa kìa!
Ninh Tự lúng túng tay chân, đáp:
- Không vui sao được, nó là con trai của con mà!
Dung Xuyên gọi ông ấy là cha, nghĩa là thật sự coi ông ấy là cha. Cuối cùng ông ấy cũng chờ được ngày này rồi! Ái chà, Hoàng thượng còn chưa được nghe Dung Xuyên gọi mình là cha đâu đấy! Hôm nay ông ấy vui ơi là vui!
Trong mắt Dung Xuyên tràn ngập ấm áp. Đây là nhà hắn, tất cả mọi người đều trông ngóng hắn, hắn không phải người ngoài.
*****
Sáng sớm hôm sau, dùng bữa sáng xong, Trúc Lan không cho con dâu và các cháu trai rời đi. Về phần Chu Thư Nhân, anh đã lên triều từ sớm. Bây giờ Lý thị rất có khí thế con dâu cả, hôm qua chọn người ở trông thị rất ngầu:
- Mẹ, mẹ có chuyện gì muốn dặn dò sao?
Trúc Lan tóm tắt thân thế của Dung Xuyên, rồi nói:
- Chuyện mẹ muốn nói chính là chuyện này. Chờ Hộ Bộ được nghỉ phép, Dung Xuyên sẽ nhận lại người thân.
Tin tức chấn động tới mức mấy cô con dâu Chu gia đều sững người, đến cả đám Minh Vân cũng ngẩn ra. Rõ ràng ai ai cũng bị sốc nặng.
Lý thị sửng sốt:
- Dung Xuyên là con của Ninh hầu gia ạ? Trời đất quỷ thần thiên địa ơi, thế thì chẳng phải là biểu đệ của Thái tử sao? Người nhà hoàng thất đó!
Trúc Lan vui vẻ:
- Bây giờ con cũng biết được khá nhiều chuyện rồi nhỉ!