Chu Thư Nhân sực nhớ ra mở mình còn chưa nói cho vợ biết chuyện thôn trang, anh nói:
- Hôm nay anh đã lập công, Hoàng thượng ban thưởng cho anh một thôn trang, là thôn trang rộng 80 mẫu đất ở Kinh Nam. Thôn trang đó vốn là của Thái tử, trước khi trở về anh còn trộm hỏi thăm từ chỗ Thái tử mới biết thôn trang có suối nước nóng.
Câu cuối cùng Thái tử dặn anh nhớ ngâm suối nước nóng nhiều để giữ gìn sức khoẻ, anh dứt khoát cho qua.
Trúc Lan mừng rỡ hỏi lại:
- Thật không?
- Thật đó, thật hơn cả vàng.
Trúc Lan không nén được niềm vui sướng, cô nói:
- Em nói cho anh biết, hôm nay em đi xem hai thôn trang kia em rất hài lòng. Em cứ nghĩ về chúng mãi thôi, bây giờ có thôn trang rồi, mà còn là thôn trang của Thái tử, vậy thì chắc chắn sẽ xịn.
Chu Thư Nhân thấy bà xã vui vẻ, anh nghĩ có khó cũng đáng.
- Mùa đông năm nay chúng ta tới thôn trang ở một thời gian đi.
Trúc Lan vừa định gật đầu, bỗng khựng lại hỏi:
- Anh xin nghỉ được à?
Chu Thư Nhân khẽ hừ:
- Được, chắc chắn là được.
*****
Trong cung, Hoàng thượng và Thái tử cùng ăn bữa tối, sau đó hai người cùng nhau chơi cờ. Hoàng thượng nói:
- Con nghĩ nên cử ai đi Giang Hoài?
Thái tử híp mắt, nói:
- Chu đại nhân ạ! Ngài ấy có một đôi mắt nhìn thấu mọi chuyện, nhưng mà nhi thần không nỡ.
Nhỡ đâu thua cược, y mới là người nên khóc. Y còn ước gì Chu Thư Nhân sống lâu trăm tuổi, ít nhất phải chờ tới lúc y đăng cơ và khống chế triều chính trong tay.
Hoàng thượng cũng biết Chu Thư Nhân là người thích hợp nhất, nhưng ngài còn không nỡ hơn cả Thái tử. Ngài có tuổi rồi, cần một trợ thủ đắc lực. Chu Thư Nhân không thường lên tiếng, có điều mỗi lần lên tiếng đều có thể giải quyết những vấn đề lớn. Tính tới lúc này Chu Thư Nhân vào kinh chưa được bao lâu, mà đã giải quyết xong vấn đề bạc cho Hộ Bộ, đề ra kế sách thu mua lương thực, và tiếp tục phát hiện thuế muối có vấn đề. Chu Thư Nhân giúp ngài quá nhiều, bằng không chắc chắn ngài vẫn còn đang lo lắng chuyện bạc và lương thực, chứ không phải có thể an tâm bày binh bố trận giống như bây giờ.
- Trong đầu con còn nghĩ ra được ai thích hợp nữa không?
Thái tử hạ quân cờ xuống, Hoàng thượng cúi đầu nhìn thấy mình vừa mất đi rất nhiều quân cờ. Ngài híp mắt lại, ngài đánh cờ với con trai ngần ấy năm trời, tiểu tử này vẫn luôn thủ. Đây là lần đầu tiên chủ động tấn công.
Thái tử cười nói:
- Nhi thần cảm thấy Tứ đệ và Ngũ đệ là thích hợp nhất.
Hoàng thượng khẽ cười, quả nhiên đứa con trai do chính ngài dạy dỗ khiến ngài hài lòng nhất. Suy nghĩ của Thái tử rất giống ngài: hiện tại Lão Tứ không có việc gì, giờ thì có rồi. Mặc dù thuế muối khá khó giải quyết, nhưng vì không muốn bị lép vế trước Lão Nhị và Lão Tam, nên chắc chúng sẽ dốc lòng. Bên cạnh đó, nhà ngoại của Lão Tam là Tề gia lập nghiệp ở Giang Hoài - cội nguồn của tộc Tề thị. Lão Tam và Lão Tứ ngang tài ngang sức, trong số mấy đứa con trai thì Lão Tứ là đứa tàn nhẫn nhất. Về phần Trương Cảnh Hoàng, chỉ khi cho y rời khỏi Kinh Thành mới có thể khiến người đang ẩn nấp liên lạc với y mà không kiêng dè.
Hoàng thượng nhìn con trai cả, thở dài:
- Trẫm thật sự đã già rồi.
Thái tử hoảng sợ, suýt nữa thì quỳ thụp xuống đất, may nhờ phụ hoàng đỡ y một cái.
Hoàng thượng bật cười ha ha. Ngài thật sự không để bụng chuyện mình đã có tuổi, ngài chỉ muốn rửa sạch triều đình rồi mới giao lại cho Thái tử. Những năm đầu tiên, ngài phải lao tâm lao lực, mới được nhẹ gánh một chút mấy năm gần đây mà thôi.
- Được rồi, chơi xong ván cờ này con cũng trở về đi.
Thái tử cẩn thận phân tích giọng điệu của phụ hoàng, giọng điệu bình thường. Y thở phào nhẹ nhõm, không phải đang hù dọa y là được rồi.
*****
Buổi sáng hôm sau, Trúc Lan nhanh chóng nhận được giấy tờ nhà đất và cả khế đất của thôn trang do Thái tử gửi đến. Trúc Lan rất muốn đi đến thôn trang Kinh Nam xem thử, nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống. Vì thể diện của Chu gia, Trúc Lan không đi mà phái Tống bà tử và Vương quản gia đi tiếp quản trước.
Bây giờ có nhiều thôn trang, nhà họ phải mua thêm tôi tớ rồi. Cô gọi Lý thị tới, nói:
- Lát nữa có người buôn bán người ở tới đây, con và nhà Lão Nhị cùng nhau chọn người đi.
Trúc Lan dự định để nô bộc cũ của Chu phủ đến mấy thôn trang, sau đó mua nha hoàn và đầy tớ bổ sung vào những vị trí bị bỏ trống ở Chu phủ.
Lý thị từng xem mẹ chồng mua người mấy lần, vẫn luôn ghi nhớ lời mẹ chồng nói. Thị cũng quán xuyến trong ngoài được một thời gian, coi như tôi luyện không ít, thị hoàn toàn có thể đưa ra quyết định.
- Dạ mẹ, để con đi báo đệ muội.
- Ừm.
*****
Tâm trạng Thái tử không tệ, y ngồi xuống ăn cơm trưa mới chợt nhận ra:
- Khâu đại nhân đi đâu rồi?
Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, nói:
- Hôm nay Khâu đại nhân xin nghỉ ạ.
Thái tử biết khá nhiều về Khâu Duyên: người này cũng có bản lĩnh, nếu không làm gì bò lên được chức Hộ Bộ Thị Lang. Ưu điểm là biết an phận, ngoài ra không còn điểm nào nổi bật - nhất là sau khi Chu Thư Nhân đến Hộ Bộ. Y không biết nên đánh giá Khâu Duyên thế nào, nhưng nên như vậy, bởi triều định cần những người an phận.
Thái tử cất giọng nói:
- Cô vẫn nhớ rõ, năm đó Chu đại nhân có nhận Trạng nguyên làm con nuôi hả?
Chu Thư Nhân lẳng lặng hạ chung trà xuống, đáp:
- Dạ phải, nhận làm con nuôi vào năm đó luôn.
- Cô cũng nhớ rõ, hình như tên là Ngô Minh hả?
- Dạ phải.
Thái tử biết đến Ngô Minh thông qua Chu Thư Nhân. Năm đó Ngô Minh thật sự khiến phụ hoàng chán nản, bây giờ có thể lên chức một phần là do Ngô Minh lập công. Tuy nhiên, phần lớn là do phụ hoàng nể mặt Chu Thư Nhân.
Thái tử cười nói:
- Người được Chu đại nhân tán thưởng thì chắc chắn là người có bản lĩnh.
Trong lòng Chu Thư Nhân hiểu rõ: người có bản lĩnh cũng cần cấp trên để ý, nhất là trong nước có quá nhiều quan viên trên dưới. Chỉ có khiến Thái tử và Hoàng thượng nhớ kỹ tên mình, mới có thể đi thuận lợi một chút. Anh cũng nhờ vậy mà có hôm nay. Anh nói:
- Thần rất khâm phục đứa nhỏ Ngô Minh này, năm đó thần thật sự không sánh bằng nó.
Đây là sự thật. Ngô Minh là trùm cuối thiên tài hàng thật giá thật. Năm xưa anh không sánh bằng Ngô Minh, nhưng hiện tại anh đã uyên bác và thành thục hơn Ngô Minh rồi.
Thái tử nhận ra Chu Thư Nhân nói rất nghiêm túc. Vốn dĩ chỉ muốn gợi chuyện, giờ lại nghiêm túc phần nào. Về bản lĩnh của Chu Thư Nhân, y càng tìm hiểu càng muốn khai thác. Ngô Minh năm đó vẫn còn nhỏ tuổi mà đã thi đỗ Trạng Nguyên, lại có thể khiến Chu Thư Nhân tự nhận không bằng, đủ thấy Ngô Minh thật sự có tài. Trở về nhất định phải điều tra người này cẩn thận mới được.
Chu Thư Nhân tiếp tục ăn cơm, anh nói nhiêu là đủ rồi, nói nhiều nữa lại mất hay. Trong lòng thầm nhủ: hèn chi người ta bảo phải có quan hệ. Nhìn đi, Thái tử và Hoàng thượng có để bụng lời anh nói đấy.
Tâm trạng của Chu Thư Nhân khá tốt. Ngô Minh cần thêm vài năm để bò lên cao, lúc anh già đi vừa hay Ngô Minh đang ở trên đỉnh. Về phần Xương Liêm, lòng anh hiểu rõ: Xương Liêm học anh mọi thứ cũng đã định sẵn Xương Liêm không thể bò lên tới đỉnh, mà Ngô Minh thì có. Sau khi về nhà, anh phải viết thư cho Ngô Minh. Anh cần thuật lại mọi chuyện hôm nay, đây là ân tình, ân tình cả đấy! Anh không ngại nhiều ân tình đâu.
– –
Phủ Ninh Quốc Công
Du thị uống thuốc, Ninh Chí Tường ngồi bên cạnh nói:
- Ta nói nàng rồi, nàng dẹp bỏ suy nghĩ đó đi.
Du thị cầm khăn chùi nước mắt, đáp:
- Ta có thể không suy nghĩ sao? Sau này Đại ca kế thừa Hầu phủ, chỉ có chúng ta là chẳng có gì cả. Tương lai còn phải dựa dẫm Đại ca và Trương Dung Xuyên.
Ninh Chí Tường cảm thấy tức ngực, nói:
- Nàng đừng lo quá, cha mẹ sẽ sắp xếp cho chúng ta.
Du thị bực bội trong lòng, bởi lẽ thứ ả ta mưu cầu là quyền thế. Ả đã quen thói kiêu căng ngạo mạn rồi, Đại ca mà kế thừa phủ Quốc Công thì cả nhà ả ta phải dọn ra ngoài, ả ta không muốn bị người ta coi thường.
Ninh Chí Tường đứng dậy, hắn ta nói là Du thị không chịu hiểu gì cả. Hắn ta thở dài, cho bằng ra ngoài dạy dỗ con trai nhiều hơn. Con trai thông minh hơn mấy đứa trẻ nhà Đại ca, đây là hy vọng của cả nhà bọn họ. Hắn ta đã nghĩ kỹ rồi, Dung Xuyên là Thám Hoa, chờ sau khi nhận lại Dung Xuyên, hắn ta sẽ hỏi ý kiến cha và tiểu thúc để Dung Xuyên dạy con hắn ta. Hắn ta nghĩ chắc cha và tiểu thúc sẽ đồng ý thôi.