Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 788

Buổi chiều, Trúc Lan về phủ không gọi tất cả con dâu cùng tới mà là đi tìm từng người. Gọi tới cùng lúc, cô sợ sẽ khiến mấy cô con dâu khó xử. Bởi lẽ tiền bạc trong tay vợ của ba đứa con trai lớn không thể sánh bằng Huyện chúa.

Trúc Lan gặp riêng từng người, bắt đầu là vợ của Lão Đại:

- Chuyện là như vậy, hiện tại mẹ không có nhiều bạc, cho nên muốn mượn mỗi nhà một ít. Hai tháng sau mẹ sẽ trả lại cho các con.

Lý thị suy nghĩ rất nhiều khả năng, thế nhưng không thể ngờ rằng mẹ chồng muốn mượn bạc của nhà mình. Trong tay Đại phòng không có bao nhiêu bạc, số bạc hiện có là tiền lợi từ cửa hàng bán điểm tâm.

- Mẹ, Đại phòng mua cửa hàng theo mẹ, bây giờ trong nhà chỉ còn khoảng chừng 800 lượng bạc. Mẹ, số bạc này coi như lòng hiếu thảo của Đại phòng chúng con. Chẳng qua bạc của chúng con không nhiều, không thể giúp được gì cả.

Trúc Lan cũng không nghĩ rằng Đại phòng có nhiều, bạc của Đại phòng tiêu vào chỗ nào thì cô là người rõ nhất. Cô mở lời với Lý thị, không phải là để thử lòng hiếu thảo. Cô chỉ hy vọng các phòng càng đoàn kết hơn, nhà nào cũng bỏ bạc ra, bao nhiêu cũng là tấm lòng. Cô cũng mong muốn con gái biết được, sau này có thể giúp đỡ các ca ca nhiều hơn. Người mẹ như nàng hết lòng chẳng khác nào mẹ ruột cả.

Trúc Lan cười nói:

- Mẹ biết các con hiếu thảo, mẹ nói mượn là mượn!

Ngần ấy năm qua, Lý thị cũng đủ hiểu mẹ chồng mình: mẹ chồng sẽ không dễ dàng thay đổi ý định.

Trúc Lan chờ Lý thị đi, tiếp tục gọi Triệu thị tới. Điều khiến Trúc Lan không ngờ tới là sau khi Triệu thị nghe xong lý do liền trực tiếp giao hết toàn bộ tài sản của Nhị phòng.

- Mẹ, lúc tướng công đi đã cầm theo một mớ bạc, con dâu lại còn mua trang sức cho Ngọc Sương, cho nên bây giờ trong tay chỉ còn khoảng chừng hai ngàn lượng bạc mà thôi. Bây giờ con dâu trở về lấy bạc rồi mang đến cho mẹ ngay. Mẹ, mượn cái gì mà mượn! Mẹ từng nói rằng chúng ta là người một nhà, cha mẹ lo toan cho cả nhà rồi, số bạc này coi như Nhị phòng chúng con biếu cha mẹ.

Trúc Lan nhìn vào đôi mắt Triệu thị. Cô biết Triệu thị đã thay đổi rồi, trước kia Triệu thị không có cách nào giấu đi ưu sầu ẩn trong đôi mắt, bây giờ ánh mắt Triệu thị trở nên bình thản, những lời thị nói là lời thật lòng.

- Mẹ nhận tấm lòng của các con, mẹ vẫn còn tiền, chẳng qua nhất thời không thể xoay được khoản bạc lớn thôi.

Sau đó tới phiên Đổng thị, Đổng thị cũng nói những lời tương tự. Có điều của cải Tứ phòng không nhiều, tiền của trong tay đều dùng để mua nhà đất cả rồi cho nên trong nhà thật sự không còn bao nhiêu bạc. Cuối cùng Tô Huyên là người lấy ra khoản bạc lớn nhất.   

Trúc Lan gom đủ số bạc, bảo Vương quản gia giao cho Đặng tú tài. Sang tên thôn trang sớm một chút, Trúc Lan mới có thể yên tâm.

*****

Quán trà thành Đông

Tam hoàng tử và Tứ hoàng tử ngồi đối diện nhau, không ai nói gì với ai bởi vì cả hai đều đang chờ đợi tin tức. Thái tử tiến cung, còn dẫn theo Chu đại nhân. Theo như tin tức trong cung truyền ra, bọn họ mang cả sổ sách vào cung.

Tam hoàng tử hơi sốt ruột, tiến cung đã mấy canh giờ mà Thái tử và Chu đại nhân còn chưa xuất cung. Tứ hoàng tử cũng thấy lòng mình nặng trĩu. Rất nhiều năm rồi, hiếm lắm mới được một dịp phụ hoàng không quan tâm đến Thái tử, làm ơn đừng để Thái tử phát hiện ra chuyện gì mới. Thái tử mà trở mình thì bọn họ có muốn lộng hành cũng phải kiêng dè.

–   –

Trong cung, Chu Thu Nhân rất nghiêm túc vẽ gì đó. Để thể hiện mọi thứ rõ ràng và trực quan nhất, biểu đồ là thích hợp nhất. Anh thật sự không muốn đối chiếu từng con số một, đau hết cả đầu. Chu Thư Nhân thầm mắng Diêm Vận Ti trong lòng, cũng muốn vả cho mình một bạt tai. Nhắc tới dân số làm gì, giờ thì hay rồi, anh phải điều tra dân số để bẩm báo lại Hoàng thượng, quả là tự bê đá đập chân mình.

Liễu công công nhận lấy nước trà từ một tiểu thái giám, nói:

- Chu đại nhân, nảy giờ ngài không uống nước rồi, uống một miếng trà đi.

Chu Thư Nhân không dám để Liễu công công hầu hạ, Liễu công công là người hầu hạ bên cạnh Hoàng thượng mà. Bây giờ Hoàng thượng đang trong giai đoạn đa nghi nhất, anh phải cẩn thận mới được. Anh vội nhận lấy, nói:

- Làm phiền Liễu công công quá!

Thật ra Liễu công công tới cũng vì có nhiệm vụ thôi. Liễu công công nhìn bản vẽ trên bàn, không khỏi ngẩn ngơ. Đây là gì vậy?

Chu Thư Nhân uống trà xong thì tiếp tục công việc. Anh sắp hoàn thành công việc, cuối cùng cũng có thể rời khỏi cung.

Hoàng thượng và Thái tử đang bận xem tấu chương, Thái tử không ở trong cung cho nên tất cả những công việc này đều do Hoàng thượng xử lý. Mấy ngày nay dồn lại không ít tấu chương, cả hai bận mãi không xong. Hoàng thượng lắc cổ, nói:

- Chu Thư Nhân tính toán xong chưa?

Liễu công công: - Dạ bẩm Hoàng thượng, Chu đại nhân vẫn chưa tính xong.

Hoàng thượng khẽ “ừ” một tiếng, tiếp tục xem tấu chương. Thời gian chầm chậm trôi qua, lại thêm nửa chung trà nhỏ nữa, Chu Thư Nhân mới mang hai bản vẽ tới. Anh không nói lời thừa thãi, trực tiếp giải thích:

- Dạ bẩm Hoàng thượng, đây là biểu đồ tăng tiến thần vừa vẽ xong. Đường màu đỏ là người chết, đường màu đen là dân số tăng lên. Bởi vì hộ tịch vẫn còn sai sót, cho nên số người đã chết không chính xác lắm. Nhưng mà nhiêu đây đủ rồi, có thể thấy được sự chuyển biến nhân khẩu trong mấy năm qua một cách rõ ràng ạ.

Hoàng thượng đi đến trước bản vẽ đang được mấy tiểu thái giám căng ra. Biểu đồ tăng tiến này dễ hiểu hơn con số nhiều, vả lại trên dòng kẻ cũng có số liệu đánh dấu. Hoàng thượng có thể nhìn thấy rõ ràng, ngài không cần phải vừa xem vừa ghi nhớ con số trong lòng giống như trước kia. Có nhiều con số ngài không nhớ nổi! Hoàng thượng tán thưởng:

- Ái khanh thật sự rất giỏi giang!

Chu Thư Nhân thầm nghĩ: cái này thật sự không phải giỏi giang gì cả. Đây là bản đồ biểu hiện xu hướng, có thể dễ dàng bắt gặp ở thời hiện đại.

Thái tử cảm thấy Chu đại nhân chẳng khác gì kho báu cả, thỉnh thoảng lại khiến người ta hết sức ngạc nhiên. Y nghĩ thầm trong bụng, trở về Hộ Bộ nhất định phải bồi dưỡng sức khoẻ của Chu đại nhân đàng hoàng mới được. Còn Hoàng thượng thì đang nghĩ: không uống công ngài thưởng một thôn trang. Ngài suy xét đến tài năng của Chu Thư Nhân, cuối cùng thở dài. Thôi cứ ở lại Hộ Bộ đi, Hộ Bộ rất cần Chu đại nhân. Tiêu Thanh đã ở Hộ Bộ lâu lắm rồi, bởi vì trước kia không có người nào và ngài cũng tín nhiệm Tiêu Thanh cho nên Tiêu Thanh mới giữ chức Hộ Bộ Thượng Thư mãi.

*****

Buổi tối, Chu Thư Nhân cầm điểm tâm được Hoàng thượng ban thưởng về nhà. Trúc Lan giúp Chu Thư Nhân thay quan phục ra, hỏi:

- Anh mới nói là anh ở trong cung cả ngày giờ mới được ra đó hả?

Chu Thư Nhân mệt lắm, anh tưởng báo cáo xong là có thể về rồi. Nào ngờ, Hoàng thượng bảo Thái tử hãy học hỏi anh, nên anh phải làm thầy giáo một buổi tới giờ mới được xuất cung.

- Tối nay Khâu đại nhân ngủ không ngon rồi.

Trúc Lan khẽ cười:

- Em thấy tối nay có rất nhiều không được ngon giấc mới đúng.

Chu Thư Nhân nói nhỏ:

- Gốc rễ ẩn sâu ở vùng Giang Hoài, mặc dù Hoàng thượng không nói cụ thể, nhưng anh đoán rằng ngài sắp có động thái lớn nữa rồi.

Trúc Lan hỏi: - Xảy ra chuyện gì ư?

Chu Thư Nhân nói ra phát hiện của mình, Trúc Lan vỗ bả vai anh. Người này còn nằm mơ thấy được cáo lão về quê dưỡng già sớm cơ đấy, nguyện vọng này chắc ăn không thể thực hiện.

Chu Thư Nhân: “...”

Anh có cảm giác vờ mình không phải đang an ủi mình!

Trúc Lan nhíu mày, nói:

- Tự nhiên Triệu Bột mượn tiền chúng ta, anh có còn nhớ không? Triệu Bột không nói lý do, chắc chắn là đã xảy ra chuyện rồi. Giống như anh nói, vùng Giang Hoài vẫn luôn có vấn đề. Sau khi Triệu Bột thăng quan lập tức xảy ra chuyện, sao em cứ có cảm giác Triệu Bột đâm đầu vào sào huyệt của bọn cướp thế nhỉ!

Chu Thư Nhân thì thầm:

- Anh vẫn luôn biết kiểu gì cũng có tham ô thuế muôi, nhưng ai có mà dè hơn mười năm trời không tìm ra được ngọn nguồn. Trước kia không biết thì thôi, hôm nay phát hiện ra không khỏi cảm thấy ớn lạnh cả người. Triệu Bột thật sự đã sa vào sào huyệt của bọn cướp rồi, nhưng mà… vì anh ta mượn bạc nên anh dám chắc là có người cho anh ta một con đường lui. Còn nếu như anh ta thật sự thông đồng làm bậy, thì anh ta đã không mượn bạc, thỏa hiệp là xong.

Trúc Lan tiếp tục cau mày, nói:

- Mong là anh ta đừng bị cuốn vào.

Chu Thư Nhân cũng mong như vậy. Triệu Bột là người bạn đầu tiên của anh ở cổ đại này, bọn họ vẫn luôn giữ gìn mối quan hệ bạn bè thân thiết.

Chu Thư Nhân nói tiếp:

- Các thế lực ở vùng Giang Hoài vẫn luôn rất phức tạp, có rất nhiều gia tộc ở Kinh Thành có chút thế lực ở Giang Hoài, rối ren không thua kém gì Kinh Thành cho nên muốn truy ra được ngọn nguồn không dễ. Nhưng phát hiện lần này khá quan trọng, sổ sách làm chừng ấy năm không có thay đổi quá nhiều, lần theo cũng có thể tìm ra chút ít manh mối.

Trúc Lan lắng nghe, rồi nhìn Chu Thư Nhân với vẻ mặt kỳ lạ. Chu Thư Nhân bị nhìn như vậy thì thấy không được tự nhiên, bèn hỏi:

- Bà xã, sao em lại nhìn anh như vậy?

Trúc Lan bật cười:

- Anh có để ý hay không, anh làm được tới chức này, trong quá trình đó đã giúp Hoàng thượng phát hiện ra không ít tai họa ngầm. Tân Châu này, Giang Hoài này, đều đã ẩn núp nhiều năm. Sao em cảm thấy anh vẫn luôn củng cố may mắn cho hoàng thất thế nhỉ?

Cô có thể tưởng tượng ra, nếu không nhờ Chu Thư Nhân phát hiện ra, cho dù Hoàng thượng có thắng vẫn bị tổn thất nặng nề. Một khi triều chính rung chuyển, bá tánh là những người chịu ảnh hưởng trực tiếp. Nhỡ đâu xảy ra loạn lạc, kể cả có thể khôi phục cũng cần rất nhiều năm.

Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:

- Hình như thế thật!

Trúc Lan cười nói:

- Em thấy như vậy cũng hay. Triều đình vững mạnh, bá tánh mới an cư được. Coi như anh đang tích đức đi!

Chu Thư Nhân hơi nhếch khóe môi, nói:

- Cho nên một thôn trang là quá ít, Hoàng thượng phải thưởng cho anh hai thôn trang mới đúng, hoặc là đổi thành thôn trang mà ngài ban thưởng cho Thái tử cũng được.

Trúc Lan khựng lại, hỏi:

- Thôn trang gì vậy?

Bình Luận (0)
Comment