Mấy vị Hoàng tử cũng có nhiều suy đoán. Đừng thấy Nhị hoàng tử rời kinh về Bình Cảng mà lầm, bất kỳ tin tức gì về Thái tử, hắn đều vô cùng quan tâm, nhất là khi hắn vừa bị Thái tử chơi một vố ở Hộ Bộ xong. Trương Cảnh Dương nghĩ về Ninh gia, Ninh quốc công khá khiêm tốn nhưng cũng không thay đổi được sự thật Ninh quốc công là ông ngoại của Thái tử. Thái tử không thể vào cung, hắn và Lão Tam được phụ hoàng trọng dụng, phủ Ninh Quốc Công thật sự không sốt ruột sao? Trương Cảnh Dương cảm thấy hành động của Ninh hầu gia nhất định là được Ninh quốc công gợi ý, còn dụng ý của Ninh Hầu gia thì chỉ cần theo dõi sát sao sớm muộn gì hắn cũng sẽ biết rõ.
– –
Phủ Tam hoàng tử
Khi Trương Cảnh Thời nghe được tin tức, y lập tức hết sức chú ý. Ninh hầu gia này là cữu cữu ruột của Thái tử, nhưng, muốn thông qua Dung Xuyên để móc nối Chu gia chi bằng dứt khoát đối đãi tốt với Chu Xương Liêm. Hắn nghĩ không thông cho lắm. Tuy nhiên, tuyệt đối không thể để Thái tử sai khiến được Chu đại nhân. Chu đại nhân được phụ hoàng coi trọng, Thái tử đối xử với Chu đại nhân cũng rất khách khí. Nếu Chu đại nhân thật sự muốn nói chuyện giúp Thái tử, nói không chừng phụ hoàng sẽ nghe. Đúng rồi, Thái tử còn đang ở Hộ Bộ, điềm gở nhất là Ninh hầu gia chỉ là ngụy trang, Thái tử đang tự mình mượn sức Chu đại nhân.
Tam Hoàng tử Trương Cảnh Thời càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng lắm. Thái tử thật sự rất âm hiểm, thiếu chút nữa hắn lại bị Thái tử lừa rồi.
*****
Phủ Tứ hoàng tử
Trương Cảnh Tích cũng nghi ngờ Thái tử, nhưng điều hắn ta suy nghĩ nhiều hơn là làm sao được giao việc. Lão nhị và Lão Tam đều có việc công để lợi dụng người, chỉ có hắn ta chẳng có việc công nào cả.
Trương Cảnh Tích ghen tị với Lão nhị và Lão Tam, trong lòng suy nghĩ làm sao để tạo ấm ức cho hai con người này và giành lấy công việc về tay mình. Còn chuyện có liên quan đến Thái tử, trước mắt hắn ta không muốn quản. Tránh trường hợp hắn ta và Thái tử tranh đấu, Lão Nhị và Lão Tam ngồi không hưởng lợi.
*****
Bên trong Hoàng cung, Hoàng thượng cảm thấy lòng mình chua lòm (ghen tị):
- Khanh Nhiên, sao ta cảm thấy thứ trái cây này lại chua đến vậy?
Hoàng hậu nương nương thầm trợn trắng mắt, nói:
- Con trai có thêm người mẹ mà ta còn chưa thấy chua đây này! Trái cây ngọt mà.
Hoàng Thượng đặt trái cây xuống, nói:
- Nàng cứ mạnh miệng nữa đi.
- Hoàng thượng, biết thôi đủ rồi, không mượn nói ra.
Nếu không phải Hoàng Thượng lớn nhất, bà ấy thật sự sẽ tẩn cho một trận và tống cổ ra ngoài.
Hoàng Thượng hậm hừ trong lòng, nói:
- Ta mới phát hiện, Tam ca của nàng suy tính thật nhiều. Mớ trái cây này được người thúc ngựa đi không ngừng nghỉ từ Giang Nam mang về. Tam ca của nàng không phải nhất thời nảy ra ý nghĩ, mà đã sẵn sàng làm cha từ trước đó rồi cho nên mới muốn bồi dưỡng tình cảm với Dung Xuyên.
Ra sức lấy lòng con trai của ngài, con trai không cảm động tới rối tinh rối mù mới là lạ đó!
Hoàng Hậu nhìn Hoàng Thượng. Ý đồ của phủ Ninh Quốc Công, à không, ý đồ của phụ thân và Ninh Tự thì đúng hơn, sao mà Hoàng thượng không đoán ra được cơ chứ. Chẳng qua bọn họ đối xử tốt với con trai cho nên cuối cùng Hoàng thượng nhịn xuống. Hoàng thượng cũng chỉ chanh chua ngoài miệng mà thôi:
- Chúng ta cũng được hưởng ké. Nhìn mà xem, Tam ca cũng không quên đưa vào hoàng cung.
Hoàng Thượng không lên tiếng, âm thầm thở dài thườn thượt. Cứ như vậy đi!
*****
Hôm sau, Đặng Tú Tài đã đến từ sớm, Trúc Lan hỏi:
- Mới đó mà đã có thôn trang ổn áp rồi à?
Đặng Tú Tài cũng thấy kỳ lạ, nói:
- Mới buổi chiều hôm qua đi hỏi thăm vẫn chưa có thôn trang nào bán sang tay, sáng sớm hôm nay đã có thôn trang muốn bán, mà còn là hai thôn trang một lượt. Diện tích mỗi thôn trang là bảy mươi mẫu, một cái có núi, gần chín mươi mẫu.
Trúc Lan cũng không tin có chuyện trùng hợp như vậy. Thôn trang nằm gần Kinh Thành khó mua cỡ nào, cho nên cô mới nhờ Đặng tú tài đi thám thính trước. Không đơn giản là không đủ tiền mua, mà còn bởi vì không dễ gì tìm được thôn trang. Bây giờ có hai thôn trang, mặc dù Đặng tú tài chưa đi xem, cô cũng có thể đoán được: dù là vị trí hay là tình trạng thôn trang đều sẽ không tới nỗi nào.
Đặng Tú Tài rất vội, nói:
- Hiếm khi cùng lúc tìm thấy hai tòa thôn trang, tại hạ vừa nhận được tin tức liền chạy qua đây. Người xem, hay là tại hạ đi xem thử?
Trúc Lan tính toán tất cả, nhưng quên mất một điều rằng phủ Ninh Quốc Công và hoàng cung đang cố hỗ trợ Chu gia. Chẳng qua hiện tại Chu gia không có nhiều bạc, cô thấy có chút bế tắc:
- Hai cái thôn trang giá cả bao nhiêu?
Đặng Tú Tài nhớ rõ, trả lời:
- Bảy mươi mẫu bán năm nghìn lượng. Bởi vì thôn trang vừa mới sửa chữa chưa được mấy năm, trong thôn trang còn có con suối. Cái chín mươi mẫu cần sáu nghìn lượng, vị trí của thôn trang này rất đẹp. Tại hạ từng được nghe nói, diện tích thôn trang cũng lớn. Nói ra, giá cả của hai cái thôn trang này vẫn còn hơi thấp.
Hắn cũng không nghĩ nhiều, chỉ cho rằng có người muốn tặng thôn trang cho Chu gia, nếu không đã không đúng lúc như vậy. Chu gia đã không còn là quan nhỏ, có người lấy lòng họ để mượn sức không khiến hắn thấy bất ngờ cho lắm. Tuy nhiên vẫn nên hỏi thăm rõ ràng là thôn trang của ai, đỡ phải rước lấy phiền toái.
Trúc Lan thầm nghĩ, đâu chỉ là thấp:
- Cùng đến thôn trang xem thử.
Cô không có bạc, nhưng con trai và con dâu có. Lúc này mới thấy có nhiều con cái tốt đến cỡ nào, mượn mỗi nhà một ít là có đủ bạc. Nếu như không phải con số quá lớn, mà cô lại không muốn bán bớt đồ, thì cô thật sự sẽ không mượn bạc nhà các con mình.
Người ta không rõ trong tay Chu gia có bao nhiêu tiền bạc, cho nên giá thôn trang mới thấp. Phải đợi sau khi nhận Dung Xuyên về, phủ Ninh Quốc Công mang quà cảm ơn tới, giá cả thôn trang chắc chắn sẽ không còn rẻ như thế này nữa. Đợt này không mua là lỗ.
Trúc Lan đi xem thôn trang. Cô không đi một mình, còn có cháu trai lớn. Vừa hay trúng ngày nghỉ của học viện, cho cháu trai lớn đi theo học thêm kiến thức. Về phần nữ quyến, cô dẫn theo Lý thị và Triệu thị, mong rằng có thể giúp họ mở mang đầu óc.
*****
Phủ Quốc Công
Lúc nhóm con cháu đều ngồi xuống cả, Đỗ thị mới nói:
- Hôm nay gọi các con đến là có chuyện muốn nói với các con.
Hôm nay con gái Ninh Đình trở về Đại phòng có nói vài câu, mặc dù Ninh Chí Kỳ không quá thông minh nhưng cũng không tới nỗi ngu dốt, hắn suy đoán có liên quan đến Chu gia.
- Mẹ, người nói đi, chúng con đang nghe.
Tống thị - nương tử của Ninh Chí Kỳ suy nghĩ trong đầu, thị liếc mắt nhìn đệ muội Du thị. Mấy ngày gần đây, mẹ chồng thân thiết với thị, thái độ dành cho Du thị rất kém. Thị thấy Du thị chồm về phía trước, trong lòng hiểu rõ: Du thị để ý chuyện Chu gia hơn thị. Bởi lẽ, hôm qua tiểu thúc gióng trống khua chiêng đưa tặng trái cây cho Trương Dung Xuyên, cả phủ Ninh Quốc Công đều biết.
Đỗ thị cất giọng, lời ít ý nhiều:
- Tiểu thúc của các con có một đứa con trai. Đúng vậy, chính là Trương Dung Xuyên.
Tống thị ngây người, tin tức này khá là chấn động. Ninh Chí Kỳ hoàn hồn, nói:
- Mẹ, người nói Trương Dung Xuyên của Chu phủ là con trai của tiểu thúc sao?
Bởi vì hành động của tiểu thúc, nên Ninh Chí Tường cũng từng phỏng đoán. Bây giờ chứng thực rồi, trong lòng trống rỗng.
Du thị không tin, hỏi lại:
- Mẹ, Trương Dung Xuyên có giống tiểu thúc đâu chứ? Có khi nào nhầm lẫn hay không?
Đỗ thị nhìn đứa con dâu thứ, biết trong thâm tâm thê tử Lão Nhị vẫn luôn thèm khát tước vị và của cải của tiểu thúc hơn cả bà ta.
- Diện mạo của Dung Xuyên quả thật không giống tiểu thúc các con, nhưng giống đại bá đã qua đời của các con. Cha các con nói, giống đến tám chín phần đấy. Nếu Dung Xuyên không nói chuyện, trông chẳng khác gì đại bá của các con còn sống.
Ninh Chí Tường từng gặp Dung Xuyên, bèn nói:
- Hắn cũng giống ông nội và cha, chỉ là ông nội và cha già rồi cho nên cảm giác không phải giống lắm.
Ninh Chí Kỳ trợn mắt:
- Thật sự rất giống sao?
Đỗ thị: - Lời cha các con nói nhất định là thật. Chuyện này có liên quan đến huyết mạch phủ Ninh Quốc Công ta. Cha các con bảo ta nói với các con thì hiển nhiên chuyện gì cũng đã điều tra rõ ràng rồi. Chuyện ta muốn nói chỉ có như vậy, qua mấy ngày nữa sẽ nhận lại nhau, sau này các con lịch sự với người Chu gia một chút.
Tống thị nghĩ ngay đến đường muội (em họ) bên nhà mẹ mình, vội hỏi:
- Mẹ, vậy hôn sự của Dung Xuyên thì sao?
Đỗ thị hừ một tiếng:
- Khỏi nghĩ! Không bàn tới việc Chu gia có ơn lớn với Ninh gia chúng ta, chỉ tính tiểu thúc của các con thôi. Ngài ấy không thích bất cứ người nào xía mũi vào chuyện trong Ninh hầu phủ. Vả lại bà cố các con cũng đã tặng vòng tay ngọc ấm rồi, ông cố và tiểu thúc của các con đều rất hài lòng mối hôn sự này. Ta cảnh cáo các con, lịch sự với Chu tiểu thư một chút, đừng tỏ thái độ tẩu tẩu tương lai. Các con chỉ là tẩu tẩu dòng họ mà thôi.
Da mặt Tống thị đỏ bừng, thị mới nảy ra ý nghĩ đã bị mẹ chồng cảnh cáo không nể nang gì. Thị cảm thấy mình không thể ở lại căn phòng này nữa.
Du thị mím môi, ả ta cũng mới ấp ủ ý tưởng. Xem ra, cả Ninh gia đều vô cùng coi trọng Trương Dung Xuyên!
Hộ bộ, Chu Thư Nhân nhìn thấy trong chén là trà dưỡng sinh thì cả khuôn mặt đơ ra. Chừng nào Thái tử mới đi khỏi đây vậy trời?