Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 786

Chu Thư Nhân giương mắt lên nhìn, Thái tử đang lật sổ sách xem xét tình hình thu nhập từ thuế hằng năm ở các địa phương. Anh quay đầu sang thấy thị vệ vẫn tiếp tục bê sổ sách ra, xem ra trước mắt Thái tử sẽ không rời khỏi nơi này trong vòng nửa khắc. Nhưng mà anh rất ức chế, chỗ này không phải phòng làm việc của anh, hà cớ gì anh phải làm việc trong cùng một căn phòng với Thái tử nhỉ?

Tất cả cớ sự là vì thời điểm Thái tử mới tới nói rằng cần một ai đó giảng giải, thế là Khâu đại nhân lập tức đẩy anh ra chịu trận này. Anh âm thầm thở dài, anh cũng không muốn ở chung một chỗ với Thái tử đâu. Anh sợ bị Thái tử phát hiện ra anh có nhiều tài hoa khác, cuối cùng tự bê đá đập chân mình. Ờm, anh cũng hơi hơi “tự sướng" ấy mà.

Thái tử ngẩng đầu, hỏi:

- Sao Chu đại nhân lại thở dài?

Chu Thư Nhân cầm chung trà lên, đáp:

- Thần đang bùi ngùi bởi vì cuộc đời ngắn ngủi, cho nên thần nghĩ nhất định phải ăn ngon uống ngon mới được.

Khoé môi Thái tử cong lên, nói:

- Cô không nghĩ vậy, sức khỏe tốt mới quan trọng nhất, khi đó có thể làm được nhiều việc hơn.

Chu Thư Nhân: “...”

Cái này đâu còn là nói mấp mé nữa, mà là nói huỵch toẹt rồi. Hừ, ai thèm làm nhiều việc hơn! Còn lâu anh mới muốn làm trâu làm ngựa cho hoàng thất, có khi mệt chết cũng nên, nghĩ thôi là đã thấy sợ hãi!

Thái tử cầm một quyển sổ ghi chép thu thuế, nói:

- Đây là sổ sách thu thuế Hoài Châu năm ngoái, Chu đại nhân cũng xem thử đi.

Hoài Châu không hề xa lạ với Chu Thư Nhân. Triệu Bột ở Hoài Châu, anh và Triệu Bột thường xuyên thư từ qua lại. Anh không biết Thái tử nhìn thấy điều gì, tính ra từ lúc anh đến Hộ Bộ vẫn luôn bận bịu kiếm bạc rồi lại phát bạc, thật sự không có thời gian xem xét sổ thuế các nơi.

Chu Thư Nhân nhận lấy, trong đầu nghĩ về Hoài Châu. Hoài Châu là thượng châu trong số các châu thành, và khá sung túc. Anh lật sổ sách ra xem, tiền thuế ở những mảng khác không thành vấn đề, điều khiến người ta chú ý lại là thuế muối. Chu Thư Nhân đứng dậy, nói:

- Thái tử điện hạ, thần muốn đi lấy sổ ghi thuế muối nộp vào Hộ Bộ của nửa năm nay và mấy năm trước.

Sổ sách nằm ở Hộ Bộ có hạn, số thu thuế muối để hết ở Diêm Vận Ti (nơi trông coi muối). Sổ thuế Hoài Châu ghi chép tất cả các khoản thu thuế của châu, cho nên thuế muối không ghi quá nhiều mà chỉ quẹt quẹt vài nét ít ỏi. Chu Thư Nhân nhanh chóng tìm ra, đây là sổ sách ghi chép do Diêm Vận Ti đưa đến Hộ Bộ. Mỗi lần thu thuế muối đều có Tuần Diêm Ngự Sử giám sát, vào sổ cũng có quan lại phụ trách giám sát, Hộ Bộ chỉ có thể nhìn thấy sổ sách ở một mức độ nhất định. Chu Thư Nhân lật xem, so sánh sổ sách của nửa đầu năm nay và hai lần Hộ Bộ thu bạc năm ngoái, anh nhanh chóng phát hiện ra vấn đề. Con số này thật thú vị, tới nỗi Chu Thư Nhân nói không nên lời.

Thái tử thầm nghĩ, tốc độ phát hiện vấn đề đúng là rất nhanh. Y có thể trực tiếp chỉ ra vấn đề - nằm ở vùng đất Giang Hoài, bởi vì phụ hoàng cài vào không ít mật thám, y từng tiếp xúc nên biết. Thế nhưng Chu Thư Nhân gần như chỉ xem sổ sách mà đã nhìn ra. Thái tử bèn hỏi:

- Chu đại nhân có phát hiện gì không?

Chu Thư Nhân bê mấy quyển sổ, định đặt lên bàn Thái tử, tiếc là không có chỗ đặt nên đành để tạm lên ghế. Anh lấy sổ sách ghi chép nửa đầu năm nay ra, nói:

- Thái tử điện hạ, xem này! Đây là số ngân lượng Hộ Bộ thu vào trong nửa đầu năm nay.

Chu Thư Nhân tiếp tục cầm sổ sách mấy năm trước ra:

- Thái tử điện hạ, đây là sổ sách ghi chép số bạc thu được vào mấy năm trước. Ngài có thể thấy chênh lệch mỗi năm không nhiều, chênh lệch nhiều nhất cũng chỉ có mấy chục ngàn lượng bạc. Thế thì không đúng rồi!

Thái tử đang rất tò mò, hỏi:

- Không đúng chỗ nào?

Sổ sách cực kỳ đơn giản, đưa đến Hộ Bộ trót lọt không phát sinh vấn đề gì, huống chi Hộ Bộ chỉ là nơi ghi chép lại con số thu vào.

Chu Thư Nhân tính ra, nói:

- Thái tử điện hạ, mấy năm vừa qua có thể nói rằng triều đình mưa thuận gió hoà, bá tánh nghỉ ngơi dưỡng sức. Nghĩa là dân số tăng lên, tuổi thọ của người già cũng được kéo dài, đám trẻ thì ngày lớn dần, cho nên số người ăn muối chắc chắn phải nhiều hơn trước. Mặc dù vi thần không biết dân số tăng lên bao nhiêu trong vài năm trở lại đây, nhưng mỗi năm đều chỉ có tăng mà thôi. Nhất là hai năm gần đây có lẽ biên độ tăng trưởng còn lớn nữa là đằng khác, chứ không phải suốt năm sáu năm không có quá nhiều thay đổi giống như bây giờ.

Thuế muối - một trong những nguồn thu thuế quan trọng nhất của triều đình, chỉ xê xích có một hai chục ngàn lượng bạc? Hài!

Thái tử lấy sổ sách qua, tự mình xem lại con số. Sau đó y bảo thị vệ đi lấy sổ ghi chép của nhiều năm trước tới. Không mất quá nhiều thời gian, thị vệ đã quay trở lại. Thái tử lần lượt xem hết, sắc mặt không khỏi sa sầm.

Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, hạn mức thật sự không có thay đổi gì nhiều. Nếu anh làm giả sổ sách, chắc chắn anh sẽ tính toán luôn cả dân số, thiên tai và hoàn cảnh vào.

Thái tử vận khí. Như vậy chứng minh điều gì, chứng minh thuế muối đã có vấn đề ngay từ mười mấy năm trước rồi. Cho dù mấy năm trở lại đây vẫn luôn thay đổi người, nhưng hoàn toàn không giải quyết hết vấn đề khiến sự nỗ lực của phụ hoàng giống như trò cười. Thái tử sực nhớ ra người bên cạnh mình không ổn, bèn đứng dậy ra hiệu cho thị vệ cất sổ sách vào. Y nói:

- Chu đại nhân, cô muốn vào cung. Đại nhân vào cung cùng cô chứ nhỉ?

Chu Thư Nhân: - … Vâng!

Anh mệt mỏi quá, Thái tử hỏi chuyện anh không thể không nói gì: Không nói, cho thấy bản thân không được tích sự; Còn nói, lại bị lôi đầu vào cung. Thật sự khó khăn! Chu Thư Nhân nghiến răng, tất cả là tại Diêm Vận Ti, làm giả sổ sách mà sao không ráng làm cho cẩn thận một chút!

Chu Thư Nhân chào Khâu đại nhân trước. Khâu đại nhân đã để ý đến hành động của Thái tử và Chu Thư Nhân từ nãy giờ, bây giờ thấy họ sắp sửa vào cung, trong lòng không khỏi cảm thấy bất ổn. Hiện tại ông ta quản lý Hộ Bộ, làm ơn đừng xảy ra chuyện rồi đổ hết lên đầu ông ta. Trên trán Khâu Duyên lấm tấm mồ hôi, nói:

- Chu đại nhân, ngài tiết lộ chút được không? Chuyện này có liên quan gì tới Hộ Bộ không?

Chu Thư Nhân không muốn hù doạ Khâu Duyên, Khâu đại nhân cũng ở thế khó. Mấy ngày vừa qua, không còn trông thấy Khâu đại nhân tươi cười nhiều nữa.

- Không liên quan tới Hộ Bộ.

Khâu Duyên thở phào nhẹ nhõm, làm ông ta sợ muốn chết!

- Không liên quan là tốt rồi, không liên quan là tốt rồi.

–    –

Ngoại ô Kinh Thành có ba chiếc xe ngựa của Chu phủ: Trúc Lan và hai đứa con dâu ngồi chung một chiếc, Đặng tú tài và đám Minh Vân ngồi cùng một chiếc. Đúng vậy, không chỉ một mình Minh Vân, đám Minh Đằng và Minh Thuỵ cũng đều đi theo. Trúc Lan không chịu nổi cảnh mấy thằng nhóc này làm nũng, cuối cùng cho đi theo hết. Chiếc xe ngựa cuối cùng chở bà tử và nha hoàn, tất nhiên có không ít tên đầy tớ đi theo. Còn Thận Hành cưỡi ngựa kè kè bên cạnh.

Trúc Lan ra khỏi kinh thành, trong lòng cảm thấy cực kỳ vui sướng. Tầm nhìn ở vùng ngoại ô thoáng đãng, tâm trạng cũng khác. Lý thị và Triệu thị đều rất cao hứng, bởi lẽ bọn họ ít khi ra ngoài.

Lý thị ngồi cạnh cửa sổ xe, nói:

- Mẹ, cây trồng trên ruộng phát triển thật tốt!

Trúc Lan nhìn thoáng qua, đáp:

- Ờm, chờ thêm một thời gian ngắn nữa là nhà thông gia sẽ chuyển lương thực vào kinh.

Lý thị cực kỳ vui vẻ, thị sắp gặp được người nhà mẹ đẻ rồi. Những năm vừa qua người nhà mẹ đẻ của thị sống khấm khá hơn, mỗi lần nhận được thư của cha mẹ, cha mẹ đều dặn dò thị phải hiếu thảo với cha mẹ chồng. Lý gia có được như ngày hôm nay, tất cả là nhờ có nhà chồng thị.

Triệu thị cũng đang rất vui, thị ít ra ngoài hơn Đại tẩu nhiều, hiếm khi mẹ chồng sẵn lòng dẫn thị ra ngoài, thị cong môi cười. Trước kia thường hay suy nghĩ, cho nên sống không thoải mái lắm, bây giờ cực kỳ thư thái, trong mắt tràn ngập ý cười.

Chẳng mấy chốc đã đến được thôn trang, đầy tớ đi trước cho nên có quản gia thôn trang chờ sẵn. Trúc Lan bước xuống xe ngựa, ngắm nhìn tường thành cao ngất bao quanh bên ngoài thôn trang. Thật sự rất cao, từ diện tích bờ tường thì thôn trang này thật sự không nhỏ.

Quản gia thôn trang nói:

- Mời vào bên trong.

Trúc Lan bước vừa cửa lớn, quản gia giới thiệu:

- Tòa nhà trước mắt được gia chủ của chúng tiểu nhân xây mới chưa được mấy năm. Không tính viện trước và viện sau thì bên trong toà nhà có sáu tiểu viện, hai căn lầu các, hai khu vườn bao gồm một vườn hoa và một vườn trái cây.

Sân viện không nhỏ, tính cả nhà lẫn sân thì to gấp hai lần Chu phủ.

Trúc Lan và hai cô con dâu đi xem khắp nơi. Toà nhà và các viện xây rất tỉ mỉ bằng những vật liệu tốt nhất, bên trong mỗi viện đều có một suối nước nóng. Trúc Lan chớp mắt, không mua được toà nhà này cô sẽ khóc mất! Sau đó tiếp tục đi xem vườn tược, trong lòng Trúc Lan chỉ có một chữ: MUA.

Bình Luận (0)
Comment