Hàn Lâm Viện
Dung Xuyên tiễn cha mình đi, lấy đi một nửa số trái cây đang cầm trong tay. Đây là trái cây vừa được đưa đến Hầu phủ, vận chuyển từ phương Nam qua, hiện tại còn chưa bắt đầu bán ở Kinh Thành. Dung Xuyên để lại một nửa, còn lại mang về cho thúc thúc thẩm thẩm và người nhà ăn.
Lữ thứ cát sĩ thấy Dung Xuyên đi rồi mới nói:
- Có phải Ninh hầu gia này đối đãi quá tốt với muội phu (em rể) tương lai của huynh rồi không?
Nếu không phải đối xử tốt với Dung Xuyên một cách lộ liễu thì hắn ta nhất định sẽ nghĩ nhiều, nhưng bây giờ hắn ta chỉ muốn tìm hiểu xem vì sao lại đối tốt với Trương Dung Xuyên như thế. Điều này mang lại ảnh hưởng không nhỏ với Chu phủ và Xương Liêm.
Xương Liêm thầm nghĩ, bởi vì đó là cha của Dung Xuyên, chẳng qua hắn không thể nào nói ra:
- Chắc là hợp mắt.
Lữ thứ cát sĩ lại không tin:
- Hợp mắt thôi mà tặng trái cây đắt tiền như vậy ư? Lại còn tặng cả giỏ?
Theo lý mà nói, Trương Dung Xuyên sống ở Chu phủ, cái ơn cứu giúp Ninh Quốc Công lẽ ra phải được tính cho Chu phủ và Ninh hầu gia phải đối đãi tốt với Chu Xương Liêm mới đúng. Chẳng qua, Chu Xương Liêm là người quá mức kín tiếng.
Xương Liêm lia một vòng thấy ai cũng đang dựng lỗ tai lên nghe ngóng, những người này đều rất quan tâm. Cũng phải, hiện tại Ninh hầu gia chẳng hề che giấu việc ông ấy đối đãi tốt với Dung Xuyên. Đừng nói Hàn Lâm viện hoài nghi mà đã lan truyền ra khắp Kinh Thành này rồi.
– –
Hộ bộ
Bên chỗ Thái tử cũng đã nhận được trái cây, y nói với Chu đại nhân:
- Tiểu cữu của cô đúng là vô cùng hào phóng.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ: nếu như Thái tử ở trong cung thì nhất định sẽ không đưa đến Hộ bộ. Biết rõ anh ở Hộ Bộ nhưng vẫn phớt lờ anh, mà anh còn không được tỏ ra hẹp hòi:
- Hầu gia vẫn luôn rất hào sảng thế đấy.
Thái tử cười nói:
- Tiểu cữu của cô cũng tặng cho Hàn Lâm viện một rổ. Tính ra, Trương Dung Xuyên cũng là đệ đệ của cô.
Chu Thư Nhân nghĩ, coi Thái tử nói chuyện kìa, một câu đệ đệ cuối cùng rất có kỹ xảo:
- Hầu gia đã nói với hạ quan rồi, hạ quan cũng không ngờ tới.
Khâu Duyên trừng mắt, ông ta vừa mới nghe được bí mật. Ông ta và vợ từng có phỏng đoán, cũng rất tò mò trước những hành động của Ninh hầu gia. Không ngờ Trương Dung Xuyên vậy mà lại là con trai của Ninh hầu gia?
Thiệt tình! Ông ta không muốn nghe bí mật, không muốn biết quá nhiều, bây giờ che lỗ tai lại có kịp không?
Thái tử gia ủng hộ chuyện cữu cữu nhận Dung Xuyên. Nếu như y nói y có tình cảm sâu sắc với đệ đệ mình, thì đó là y nói dối. Bởi vì cùng chung dòng máu, cho nên mới có đau lòng và cảm tình chứ chẳng phải là thứ tình cảm lớn lên bên nhau. Phụ hoàng thì đã già rồi, Thái tử như y đang trong giai đoạn quan trọng nhất, vì vậy y buộc phải suy nghĩ nhiều. Kết quả hiện tại là tốt cho tất cả mọi người, Phụ hoàng thiên vị y hơn, nên mới có thể làm vậy.
Thái tử cười nói:
- Như vậy tính ra, cô và Chu đại nhân cũng được xem là họ hàng.
Chu Thư Nhân: - Hạ quan không dám.
Thái tử cười cười không nói thêm gì, lời nào nên nói hay nên biểu đạt đều nói hết rồi.
Lần này Khâu Duyên khẳng định Chu đại nhân và Thái tử nằm cùng một phe, thậm chí còn có quan hệ họ hàng. Trông có vẻ như chuyện hôn ước của con gái Chu đại nhân sẽ không có biến số gì. Vừa nghĩ đến đây, Khâu Duyên không khỏi hâm mộ Chu đại nhân. Số tuổi của Ninh hầu gia không nhỏ nữa, nhận lại con trai chẳng khác nào sẽ phong hào Thế tử. Sau này Chu đại nhân có một đứa con rể Hầu gia, mà con rể Hầu gia này còn được Chu phủ nuôi lớn. Ông ta hâm mộ tới mức đố kỵ!
*****
Phủ Ninh quốc công
Đỗ thị nghe tướng công nói xong, nói:
- Thì ra là vậy, chẳng trách chàng bảo ta từ bỏ ý nghĩ.
Cho dù Đỗ thị từ bỏ ý nghĩ, nhưng trong lòng vẫn rất hụt hẫng. Thâm tâm bà ta vẫn còn có chút khát khao, ngẫm nghĩ đợi thêm vài năm biết đâu tướng công có thể sẽ thay đổi ý định. Bây giờ không cần nghĩ nữa, tiếu thúc có con trai ruột rồi.
Ninh Huy: - Hôm nay mẫu thân cũng tỏ rõ thái độ, phụ thân sẽ chọn ngày tốt để nhận lại người. Đến lúc đó vẫn cần nàng thu xếp giúp, Chu gia có ơn lớn với chúng ta, sau này nàng nhất định phải đối xử khách khí với Chu gia.
Dung Xuyên là ngũ hoàng tử thật sự, con gái của Chu gia chính là Ngũ hoàng tử phi tương lai, và Chu gia là thông gia của hoàng thất.
Đỗ thị nói: - Ta nhớ kỹ rồi.
Ninh Huy ngập ngừng rồi nói:
- Sau này Chu tiểu thư gả qua đây, nàng cũng đừng bày ra điệu bộ trưởng bối. Nàng chỉ là nhị thẩm, không phải mẹ chồng. Cố gắng dè dặt một chút!
Hoàng Hậu nương nương mới là mẹ chồng thật sự. Nếu như Đỗ thị bắt chẹt Chu tiểu thư, Hoàng Hậu muội muội sẽ tức giận. Hoàng hậu là muội muội ruột của mình, nên ông ấy vẫn khá hiểu. Muội muội rất bao che khuyết điểm, cộng thêm Hoàng thượng lòng dạ hẹp hòi. Đỗ gia vốn đã xuống dốc, để tới lúc thật sự xảy ra chuyện thì rất khó nhìn mặt nhau.
Đỗ thị đã hiểu ý của tướng công rồi, chính là bảo bà ta cố hết sức im miệng. Nghĩ đến tiểu thúc, Đỗ thị vẫn thấy sợ hãi:
- Ta hiểu rồi.
Ninh Huy thở dài trong lòng, hy vọng nương tử thật sự hiểu được, nhưng vẫn nhịn không được nói thêm một câu:
- Cả nhà chúng ta không có tiền đồ, mai sau còn cần dựa vào Dung Xuyên nhiều.
Trong lòng Đỗ thị hâm mộ tiểu thúc, nhận lại một đứa con trai đang là Thám hoa. Sau này cho dù không có kế thừa tước vị thì tiền đồ cũng như gấm vóc, không giống bọn họ: Con trai lớn không được gì, con trai út càng không cần phải nói tới nữa; Đời cháu vẫn còn nhỏ tuổi, đến cả cháu gái cũng không được Hoàng hậu yêu thích.
- Ta sẽ nhắc Du thị.
Ninh Huy gật đầu: - Ừm.
Đỗ thị lại nói:
- Bây giờ ta có thể nói cho con trai và con dâu biết được không?
Ninh Huy nói:
- Nói đi, tránh cho đến lúc đó quá đột ngột lại làm ra chuyện sai lầm. Nàng cảnh cáo bọn chúng trước cũng tốt.
- Vậy ngày mai ta nói cho bọn chúng biết.
Hôm nay, bà ta phải trấn an bản thân đã.
*****
Chu gia
Trúc Lan chờ con gái và cháu gái đi rồi mới lấy hộp ra xem danh sách của hồi môn của con gái. Sắp sửa bước vào thời điểm thu hoạch, chuẩn bị thu bạc, cần phải mua vài thôn trang hồi môn thêm vào của hồi môn cho con gái. Cô ra hiệu cho Tống bà tử sai tên đầy tớ đi tìm Đặng tú tài thông báo một tiếng, để Đặng tú tài giúp cô xem trước. Lần này, cô muốn mua những thôn trang có sẵn, không cần xem thôn trang nhỏ, cứ xem cái to là được.
*****
Nhị phòng, Triệu thị chờ con gái về nhà, kéo tay con gái lại hỏi:
- Bữa tiệc ngắm hoa hôm nay thế nào?
Ngọc Sương trả lời qua loa:
- Cũng được, phủ Quốc Công tương đối bề thế.
Triệu thị cau mày:
- Hết rồi?
- À, hoa trong vườn hoa toàn là những loại quý hiếm.
Nàng ấy thật sự không chú ý nhiều lắm, vẫn luôn đi theo cô cô. Sau đó nhờ cô cô mà nàng ấy gặp được Quốc công phu nhân, Quốc công phu nhân mệt mỏi nghỉ ngơi, đầu óc nàng ấy vẫn nghĩ đến cô cô, thật sự không chú ý nhiều đến những chuyện khác.
Triệu thị hết biết nói gì, thị cảm thấy con gái đến phủ quốc công phí công rồi. Chợt nghĩ chắc chắn trong lòng mẹ chồng cũng hiểu, cho nên thị không hỏi nữa:
- Nhanh đi lấy y phục thay đi, y phục rườm rà quá, mặc cũng mệt người.
Ngọc Sương: - Mẹ, người cũng biết à.
Triệu thị: - Mẹ mua đó, làm sao lại không biết. Không phải mẹ muốn con xinh đẹp sao, mau đi đi!
- Vâng.
Buổi tối, Trúc Lan ăn trái cây Dung Xuyên mang đến. Chu Thư Nhân chờ Dung Xuyên đi rồi mới hỏi:
- Thái tử cũng có trái cây, chỉ là quan viên của hộ bộ nhiều lắm, mỗi người một quả cũng không đủ phần.
Trúc Lan cầm trái cây, nói:
- Em đã ăn rồi, đây là lòng hiếu thuận của Dung Xuyên, con rể giống như con trai, chúng ta lãi rồi.
- Đâu chỉ là lãi.
Mà còn là lãi gấp mấy lần.
Trúc Lan nói tiếp:
- Chắc mấy ngày nữa là phủ Quốc Công sẽ đến nhận lại con cháu nhỉ!
Chu Thư Nhân gật đầu:
- Anh đoán có lẽ sẽ chọn ngày anh nghỉ phép.
Trúc Lan nói:
- Em cũng nghĩ như vậy, cũng không còn bao nhiêu ngày nữa.
Bên trong Chu phủ, Trúc Lan và Chu Thư Nhân ăn trái cây, nghe con trai út đọc thuộc lòng sách. Thế nhưng có rất nhiều hộ ở đất Kinh Thành đang phỏng đoán đủ thứ bởi những hành động của Ninh hầu gia, nhất là Diêu hầu phủ. Diêu Văn Kỳ nghĩ mãi chẳng ra, Ninh Tự đối đãi với Trương Dung Xuyên của Chu gia tốt đến bất thường!