Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 783

Chu tộc trưởng ngồi trên ghế, ngắm nhìn phòng học rộng rãi. Trong lòng rất tự hào, tộc Chu thị sở hữu trường tộc có tiếng khắp làng trên xóm dưới. Được như vậy là bởi Thư Nhân, mấy năm nay không ngừng mua ruộng đất cho trường tộc. Có thể mở rộng trường tộc âu cũng là nhờ số bạc thu hoạch từ ruộng, chỉ còn mỗi sách…

- Sách của Chu thị chúng ta coi như cũng nhiều, toàn bộ là của cha ngươi để lại.

Hai ngày nay Xương Trí cũng hiểu rõ trong nhà đã đầu tư cho trường tộc, không nói đất đai, sách mới là quan trọng nhất:

- Ta cũng đã thấy phòng cất giữ sách của trường tộc rồi, khá là ra trò. Có điều vẫn còn hơi ít, những đứa nhỏ này không thể ra ngoài mở rộng kiến thức, chỉ có thể thu thập tin tức từ trên sách. Trước khi ta đi sẽ chép lại mấy cuốn chúng cần, còn lại cứ đợi ta về kinh tìm xem thử.

Chu tộc trưởng nói:

- Ta cũng không biết nên nói gì hơn, ta thay mặt đám trẻ ghi nhớ đại ân của nhà các ngươi.

Xương Trí cười đáp:

- Tộc trưởng đừng nói như vậy, nhà chúng ta cũng là người của tộc Chu thị mà.

Chu tộc trưởng nhìn Xương Trí, trong lòng bùi ngùi. Hoàn cảnh ảnh hưởng quá lớn tới con người, ông ấy càng tiếp xúc với Xương Trí càng cảm thán, mai sau đứa nhỏ này bước vào con đường làm quan cũng không đến nỗi nào.

–   –

Phủ Quốc Công

Trong đình, Quốc Công phu nhân đã cho các tiểu thư lui ra, chỉ giữ lại hai cô nương Chu gia. Trọng điểm là Tuyết Hàm, còn Ngọc Sương là hàng đính kèm.

Quốc công phu nhân luôn miệng nói: - Tốt, tốt.

Hành động vừa rồi của nha đầu này với Lưu tiểu thư rất được lòng bà. Ninh gia bọn họ xuất thân là võ tướng, thích người hào sảng.

Tuyết Hàm thật sự xấu hổ, Quốc Công phu nhân cứ nói tốt mãi làm nàng không biết nên nói tiếp như thế nào!

Ninh Đình đánh giá Chu Tuyết Hàm. Mặt mũi không phải mỹ nhân, còn chẳng bằng đứa cháu gái bên cạnh. Ấy vậy mà bà cố cứ coi trọng Chu tiểu thư, nàng ta càng nhìn càng nghĩ không thông. Ngọc Sương cũng trơ mắt nhìn, trong lòng bất an, tiểu cô đã có hôn ước rồi mà!

Quốc công phu nhân nhìn đủ rồi mới nói:

- Nghe nói ngươi quản lý gia đình vài năm, còn quản lý không tệ.

Tuyết Hàm khiêm tốn nói:

- Đều do mẹ dạy dỗ tốt.

Quốc công phu nhân nói:

- Mẹ ngươi quả thật dạy dỗ con cái rất tốt, là người biết giáo dục con cái. Nhưng mà, ngươi cũng là người thông minh, bởi lẽ quản lý gia đình không ít vấn đề rắc rối.

Tuyết Hàm cười nói:

- Nhân khẩu Chu gia tương đối đơn giản.

Vì vậy thật sự không có chuyện quanh co khúc khuỷu, nàng chỉ cần quản lý được sổ sách và hạ nhân là tốt rồi. Vả lại có mẹ trấn áp, mấy vị tẩu tẩu không lục đục quá nhiều, nàng quản lý gia đình cũng coi như thoải mái.

*****

Hộ Bộ

Buổi trưa Chu Thư Nhân và Khâu đại nhân, thêm cả Thái tử, cùng nhau ăn cơm. Khâu đại nhân cực kỳ khách sáo, Chu Thư Nhân thì thoải mái hơn. Có thể là vì đã gặp Thái tử nhiều lần, hình tượng của Thái tử trong lòng anh sụp đổ bớt rồi, trái lại anh cảm thấy Thái tử cũng khá bình dân, còn biết bắt chuyện:

- Đầu bếp của hộ bộ đều xuất thân từ trong cung, biết Thái tử ở hộ bộ nên đã làm không ít món ăn phù hợp với khẩu vị của ngài.

Nói xong, Chu Thư Nhân không khỏi hậm hực. Thái tử đến đây, toàn là làm món Thái tử yêu thích, Thái tử còn trẻ, hoàng thất lại rất chú trọng dưỡng sinh cho nên đồ ăn đều vô cùng thanh đạm. Đối với loại người thiên mặn như Chu Thư Nhân, ăn có chút đau khổ.

Thái tử nhìn một bàn đồ ăn, món yêu thích thật sự chẳng được mấy món, đa phần là giả. Đầu bếp chỉ biết những món y giả vờ thích, ăn được mấy miếng, y cất giọng nói:

- Chu đại nhân sao lại chỉ ăn cơm, ăn thức ăn đi.

Chu Thư Nhân gắp một đũa rau xanh, bên trên chỉ có chút ít nước sốt thanh đạm. Thưởng thức loại đồ ăn có vị “organic", thật sự không phải thứ anh thích, anh chỉ thích món đậm vị.

Thái tử gia hiểu Chu Thư Nhân rất rõ, nói:

- Chu Thư Nhân, ngài cũng tới tuổi dưỡng sinh rồi, ăn nhiều đồ thanh đạm mới tốt. Mấy ngày nay cô đã lên thực đơn, Chu đại nhân cứ thong thả mà bồi bổ.

Chu Thư Nhân: ‘...”

Không phải, nghe ý trong câu này có vẻ như Thái tử muốn ở lại hộ bộ không ít ngày sao?

Chu Thư Nhân rất buồn bực. Hứ, anh không muốn dưỡng sinh, anh cảm thấy khẩu vị của bản thân rất tốt, thật sự không muốn bán cả đời mình cho hoàng gia. Lại còn dưỡng sinh, sau khi nghe xong đã lạnh cả người.

Trước mắt Khâu Duyên tối sầm từng cơn, ông ta sợ bản thân cũng sẽ bị ép về phe của Thái tử. Mong muốn không theo phe nào sao lại khó khăn nhường này cơ chứ!

*****

Trúc lan ngồi trên xe ngựa về nhà. Ngọc Sương đang rất sốt ruột, nhìn thấy cô cô không có ý định mở lời, trán của nàng ấy đổ cả mồ hôi. Nàng ấy vẫn luôn cố nén chờ về đến nhà, cuối cùng mới nhịn không được mà nói:

- Bà nội, quốc công phu nhân đưa cho cô cô một cái vòng tay, nói là của hồi môn của Quốc công phu nhân. Vòng tay này được Quốc công phu nhân tháo ra từ trên cổ tay. Bà nội, Quốc công phu nhân có ý gì?

Trúc Lan kéo tay con gái qua, hỏi:

- Đây là ngọc ấm? Cái này quý quá.

Tuyết Hàm thừ người ra, hiện tại đã bình tĩnh lại:

- Mẹ, quốc công phu nhân rất thích con gái.

- Ngọc ấm vô giá cũng cho con, đâu chỉ là thích. Ngọc ấm này vừa nhìn là biết nó luôn được đeo bên người rồi.

Xem ra, dáng dấp Dung Xuyên quả thật rất giống đại công tử đã mất của Ninh gia. Nếu không, quốc công phu nhân sẽ không chuyển phần tình cảm này lên Dung Xuyên, và cũng sẽ càng không yêu ai yêu cả đường đi lối về mà thích Tuyết Hàm.

Tuyết Hàm giật mình, nói:

- Mẹ, lần này quốc công phu nhân tặng ngọc ấm, có phải là muốn nhận lại Dung Xuyên hay không?

Trúc Lan gật đầu:

- Ừ, hai ngày trước đã bắt chuyện với cha con rồi.

Tuyết Hàm nói:

- Một đêm rồi Dung Xuyên chưa về, hôm qua lại ăn cơm tối cùng Hầu gia nên con gái liền đoán được.

Ngọc Sương có chút đờ đẫn:

- Nghĩa là… dượng Dung Xuyên là con cháu của phủ quốc công ạ?

Thì ra là thế, cứ nói như vậy là hiểu rồi, khó trách cô cô lại bình tĩnh như vậy:

Trúc Lan nói với cháu gái lớn:

- Tạm thời đừng nói ra ngoài.

Ngọc Sương gật đầu:

- Cháu gái biết ạ.

Sau đó kích động, vậy là tiểu cô cô đã nhận được sự tán thành của phủ Ninh quốc công. Hôn sự của cô sẽ không thay đổi, nàng ấy vui mừng cho cô.

*****

Phủ Ninh quốc

Lão phu nhân trở về phòng mình, Ninh Đình vội vã đi tìm bà nội. Nàng ta hết hồn hết vía, tự nhiên bà cố tặng Chu tiểu thư chiếc vòng ngọc ấm, nó là một đôi cơ mà!

Thế tử phu nhân cau mày, nói:

- Quy củ của con đâu?

Ninh Đình vào trong phòng chỉ thấy bà tử của bà nội ở đấy, hành lễ xong mới nói:

- Bà nội, bà cố tặng cho tiểu thư Chu gia chiếc vòng tay bằng ngọc ấm mà bà nội vẫn luôn đeo trên tay rồi.

Chén trà trong tay Thế tử phu nhân cầm không vững, rơi ở trên bàn:

- Con nói lại lần nữa xem?

Ninh Đình lại nói lần nữa:

- Cháu gái tận mắt chứng kiến.

Đầu óc Thế tử phu nhân xoay chuyển không ngừng, bà ta biết đôi vòng ngọc ấm này - chúng là của hồi môn của mẹ chồng, và chỉ có một đôi như vậy mà thôi. Bà ta cũng từng muốn nó, sau này tướng công nói cho bà ta biết rằng: đừng nhớ đến nữa, đôi vòng ngọc ấm là thứ mẹ chồng muốn cho thê tử của con trai cả. Cho dù đại ca mất rồi, mẹ chồng cũng sẽ không cho bà ta. Ấy vậy mà hiện tại lại cho người ngoài, trong lòng bà ta có thể không ngổn ngang trăm bề hay sao?

Thế tử phu nhân không khỏi tức giận, bà ta chăm sóc cha mẹ chồng không có công lao cũng có khổ lao. Thế nhưng mẹ chồng không cho bà ta, bà ta liền đứng phắt dậy:

- Ta muốn đi hỏi lão phu nhân một chút.

Bà tử vội ngăn cản, nói:

- Phu nhân, người đừng nóng vội. Việc này có chút kỳ lạ, chi bằng người đi hỏi Thế tử một chút thử xem.

Lần đầu tiên Ninh Đình nhìn thấy bà nội tức giận dữ vậy, nàng ta hơi sợ, vội nói:

- Bà nội, bà cố rất coi trọng Chu tiểu thư.

Đỗ thị tỉnh táo lại, bữa tiệc ngắm hoa hôm nay do chính cha chồng ngỏ ý yêu cầu tướng công tổ chức, xem ra là vì Chu gia. Nhớ đến lời nói đùa của tẩu tẩu bên nhà mẹ đẻ, tẩu tẩu nói là: Ninh Tự đối xử với Trương Dung Xuyên như con trai mình. Lúc ấy nghe tưởng nói đùa, hiện tại bà ta cảm thấy bản thân hình như đã đoán được chân tướng. Bà ta không đợi được nữa, trực tiếp đi tìm tướng công xác nhận.

Bình Luận (0)
Comment