Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 782

Phủ Ninh Quốc Công là tòa phủ năm đó Hoàng thượng ban cho. Lúc vừa vào kinh, phần lớn các tòa phủ đều trống không. Toà phủ tặng cho phủ Ninh quốc công không kém phủ đệ Vương gia chút nào, phủ Ninh quốc công tương đối ít chủ tử hơn, diện tích lại rộng, cho nên bên trong phủ xây hai khu vườn: một khu thuộc về quốc công, một khu khác mới là vườn công cộng.

Trúc Lan vẫn rất bình tĩnh, bởi lẽ cô là người từng vào cung. Phủ Quốc Công này có thật nhiều hoa quý, được đi ngang qua, cô xem như mở mang tầm mắt. Tuy rằng phủ quốc công xây dựng không xa hoa, nhưng một gốc hoa đã có giá trị không nhỏ, đúng là sự xa hoa ngầm. Lại nhìn cái bàn nơi cô ngồi xuống, và những dụng cụ pha trà dùng để bài trí, người hiểu mới cảm nhận được sự phú quý của phủ Quốc Công.

Tính ra người được mời đến tiệc hoa hôm nay cũng không nhiều, liếc qua liếc lại Trúc Lan trông thấy không ít gương mặt thân quen đều là gia quyến của các quan viên cấp cao.

Vị trí ngồi này cũng quá bắt mắt, Trúc Lan cảm thấy vị trí cô ngồi có hơi gần phía trước, không quen gia quyến của các quan viên ngồi gần. Cao thị cách cô hơi xa, bên cạnh cô… ôi, chức quan nhà cô là thấp nhất, mà bên trái là nương tử của Lễ bộ Thượng thư!

Nương tử của Lễ bộ thượng thư hừ một tiếng, Trúc Lan nghe rất rõ ràng. Cô phải suy nghĩ một lúc mới hiểu chuyện gì xảy ra: Lễ bộ thượng thư họ Phùng - cậu của Tứ hoàng tử, cô ngồi ở bên cạnh, đương nhiên vị này thấy cô chướng mắt. Phu nhân thế tử Đỗ thị cũng nghe thấy, nhớ đến lời dặn của tướng công, nhất định phải dùng lễ đối đãi với gia quyến của Chu đại nhân, không được lơ là. Thị cất giọng nói:

- Hôm nay coi như đã gặp được Chu phu nhân. Lẽ ra lần trước ta và Thế tử phải cùng nhau đến nhà cảm tạ, nhưng vì có Tam đệ đi theo nên ta mới không đến. Hôm nay gặp mặt, lấy trà thay rượu kính Chu phu nhân một ly.

Trúc Lan cầm lấy chén trà, đáp:

- Ai gặp phải chuyện hôm đó đều sẽ đưa tay giúp đỡ, Thế tử phu nhân khách khí quá.

Đỗ thị cười nói:

- Vậy thì chưa chắc, Chu gia giáo dục con cái rất tốt.

Thế tử phu nhân kính Trúc Lan trước. Lời nhắc nhở này khiến mọi người sực nhớ quan hệ giữa Chu gia và phủ quốc công có chút sâu xa, thái độ dành cho Trúc Lan tém lại không ít.

Trúc Lan đánh giá một lượt, thật sự không ai lại đi gây rắc rối với phu nhân Thế tử ở ngay phủ Quốc Công cả. Nghĩ cũng phải, tuy rằng mấy lần Thái tử bị Hoàng thượng làm khó dễ, nhưng phủ Ninh Quốc Công không chỉ có Thái tử để dựa vào, còn có công cứu giá năm đó. Chỉ cần Thái tử không thật sự bị phế, Hoàng Thượng vẫn trị vì, không ai dám làm càn ở phủ quốc công.

Người mà Thế tử phu nhân phải xã giao rất nhiều, Trúc Lan cũng thích được rảnh rỗi. Cô thong thả phẩm trà, cô là quan quyến của quan Tam phẩm nên không lọt được vào mắt nương tử của Lễ bộ thượng thư. Trúc Lan vừa quay đầu lại đã không thấy nhóm tiểu thư đâu nữa, nhớ ra có Tuyết Hàm bảo vệ Ngọc Sương thì trong lòng yên ổn không ít.

–    –

Chủ viện phủ quốc công, phu nhân Quốc Công hỏi chắt gái:

- Sao chỉ có mình con tới đây, Chu tiểu thư đâu?

Ninh Đình rất buồn bực, đáp:

- Bà cố, Chu tiểu thư rất thận trọng, Đình nhi dùng hết cách cũng chưa dẫn qua đây được.

Nàng ta cảm thấy bản thân cực kỳ thông minh, nàng ta là người giống ông nội nhất, thông minh hơn cha mẹ nhiều. Ban đầu nhận được nhiệm vụ của bà cố, nàng ta rất có lòng tin, hiện tại không chịu được đả kích.

Quốc công phu nhân hừ một tiếng, nói:

- Sau này đừng nói bản thân thông minh nữa, ta thấy con và phụ thân con giống nhau lắm.

Ninh Đình trợn mắt, phụ thân nàng ta là con trai cả! Ừm, phụ thân quả thật hơi ngốc, còn lâu nàng ta mới giống phụ thân:

- Bà cố, vì sao người nhất định phải gặp Chu tiểu thư? Chu tiểu thư đã đính hôn rồi, vả lại còn lớn hơn đệ đệ của con vài tuổi. Hôm nay có rất nhiều tiểu thư đến, người xem tiểu thư khác được không?

Quốc công phu nhân: - Không giống nhau.

Chu tiểu thư là nương tử tương lai của cháu ngoại mình, những tiểu thư khác sao giống nàng được.

Cứ nghĩ đến tướng công của mình là phu nhân Quốc Công lập tức nổi giận. Tới chừng sắp sửa nhận lại Dung Xuyên, mới chịu nói cho bà biết. Bà từng xem bức họa vẽ Dung Xuyên, cho nên ngày ngày ngóng trông. Hiện tại không gặp Dung Xuyên thì gặp Chu tiểu thư cũng được. Không phải bà muốn khơi chuyện, trong lòng bà hiểu rõ là: Hoàng thượng và Hoàng hậu đều chưa hủy hôn, con trai cũng nói tốt, vậy Chu tiểu thư thật sự tốt. Bà chỉ là muốn nhìn một cái mà thôi.

- Quên đi, ta tự đi dạo quanh vườn, con đỡ ta cùng đi đi.

Ninh Đình sợ đến ngây người, bà cố rất ít khi đi ra sân, nhưng hôm nay lại tự mình đi tới vì Chu tiểu thư. Trực giác của nàng ta nói cho nàng ta, bữa tiệc thưởng hoa hôm nay cũng là vì Chu tiểu thư. Chẳng qua, Chu tiểu thư không phải chỉ là con gái của Hộ bộ thị lang thôi sao?

*****

Trong hoa viên

Trúc Lan cảm thấy cô là người thảnh thơi nhất trong bữa tiệc ngày hôm nay. Quan quyến bên cạnh không chú ý đến cô, Trúc Lan cũng thích ngồi xem kịch thế này thôi. Nương tử của Lại bộ thượng thư nhìn thì có vẻ là người đằm thắm, nhưng nói câu nào sắc bén câu đó, móc mỉa tới nỗi nương tử của Lễ Bộ Thượng Thư đuối lý.

Trúc Lan nghe được cả đống tin tức bát quái: nhà Lễ bộ thượng thư có nhiều con gái, mấy năm nay gả đi không ít nữ nhi. Khi tính tổng cộng số của hồi môn, có thể thấy được của cải của tộc Phùng thị khá dày. Mấy năm nay, tộc Phùng thị lợi dụng con gái gả đi lôi kéo được không ít người; Lại bộ thượng thư, đúng như lời Chu Thư Nhân nói - vị đại nhân này không ủng hộ ai, nhưng là một tay già đời vô cùng gian xảo. Lão gặp người nói tiếng người, gặp quỷ nói tiếng quỷ. Ngươi không bắt được chuyện lớn, nhưng chuyện nhỏ cứ kéo tới không ngừng. Ý của Chu Thư Nhân là Lại bộ thượng thư Vương đại nhân cố ý, ngồi trên vị trí Lại bộ thượng thư bao nhiêu người nhìn chằm chặp, nếu ông ta thập toàn thập mỹ, vị trí Lại bộ thượng thư đã sớm đổi người rồi.

Trong lòng Trúc Lan cảm khái, đừng nói các đại nhân trên quan trường phải học diễn xuất, thê tử của bọn họ cũng vậy.

*****

Ở một chỗ khác trong vườn hoa, phu nhân Quốc công cuối cùng cũng gặp được Chu Tuyết Hàm, bà bèn vẫy tay:

- Ta thấy nha đầu con rất hợp mắt, mau qua đây để ta xem xem.

Tuyết Hàm cảm thấy cạn lời, vậy nên ban nãy Ninh tiểu thư hăng hái dẫn dắt nàng đi là do phu nhân quốc công yêu cầu. Thời khắc này Tuyết Hàm đã hiểu được tất cả, thân thế của Dung Xuyên không phải bí mật gì ở phủ Ninh Quốc Công. Cô bước chân lên phía trước, lại chú ý tới Lưu tiểu thư mới duỗi chân ra. Tuyết Hàm không bước qua, cũng không giẫm lên, ngược lại dừng chân:

- Chân của Lưu tiểu thư không thoải mái sao?

Phút chốc mọi người đều chú ý tới chân của Lưu tiểu thư, tuy rằng không nhấc cao nhưng kẻ ngốc cũng biết Lưu tiểu thư duỗi chân ra để làm gì. Lưu tiểu thư đỏ mặt rụt chân về.

Quốc công phu nhân cau mày, bà biết vị Lưu tiểu thư này. Lúc trước muốn con trai út thành thân, mà tuổi tác con trai út lại không còn nhỏ, cho nên phải hạ thấp tiêu chuẩn, tuyển được mấy nhà có Lưu tiểu thư trong đó. Về sau thân thể con trai có vấn đề, không ai nhắc tới chuyện thành thân nữa. Lần này mời Lưu gia cũng vì cảm thấy xấu hổ, không ngờ tới phẩm hạnh lại tệ như thế.

Lưu tiểu thư ước gì có thể tìm một cái khe dưới đất chui vào, trên mặt đỏ bừng. Ả ta thầm hận Chu Tuyết Hàm né khỏi chân mình, sau đó mặt mũi trắng bệch, Phủ Quốc Công không có tin tức gì nhưng phụ thân thì vẫn luôn ngóng trông. Xong rồi!

*****

Thôn Chu gia

Xương Trí kiểm tra học sinh một tiết. Hắn có danh sư, lượng sách đọc từ nhỏ đã kinh người. Sau đó trong nhà lưu trữ nhiều sách hơn, hắn vẫn luôn tích luỹ để có một ít sách quý. Số sách hắn xem rất nhiều, hắn nói một câu, tùy tiện chỉ người nào đó, hoặc là hỏi ý nghĩa, hoặc là giải thích.

Kết thúc một tiết dạy, Xương Trí đã nắm được tình hình cơ bản của lớp Giáp, tới giờ nghỉ trưa, Xương Trí thấy trưởng tộc đang chờ ở một bên. Trưởng tộc Chu bất an trong lòng, chỉ có một số rất ít học trò trong lớp Giáo không mắc lỗi khi trả lời câu hỏi của Xương Trí thôi.

- Thế nào rồi?

Xương Trí cười nói:

- Những đứa nhỏ này đều không tệ, chẳng qua kiến thức nền còn hơi thiếu một chút, và cách giải thích của họ chưa đủ chín chắn cũng như có phần ngây thơ. Sau này đọc sách và bồi dưỡng kiến thức nhiều hơn là được.

Bình Luận (0)
Comment