Hoàng Hậu mím môi, nói:
- Không cần, trong lòng ta tự hiểu được.
Bà ấy không hối hận để Ninh phủ nhận lại con trai. Bà ấy nghĩ đến đứa con trai lớn, tuy rằng sau này con trai út vẫn phải quay về hoàng thất, nhưng có một màn như vậy đều tốt cho cả hai người con trai. Con lớn có thể yên tâm trong dụng con út, có thể hết lòng che chở cho con trai út. Hoàng thượng càng không cần phải kìm nén tình cảm dành cho con út, không cần lo lắng yêu thương con út quá mức dẫn đến thế cục trong triều bất ổn. Bà ấy cũng không cần nhẫn nhịn vì tương lai mà tỏ ra thiên vị con út một cách rõ ràng.
Nói ra, đúng là Hoàng Thượng cảm thấy áy náy với con út, cũng yêu thương con út lắm. Tuy nhiên khi đặt con lớn lên trên bàn cân, không thể không nói, con trai lớn là toàn bộ tâm huyết của Hoàng Thượng - là người để truyền thừa cơ nghiệp. Trong trường hợp hai con trai thật sự có mâu thuẫn, vẫn sẽ thiên hướng về con cả hơn.
Hoàng Hậu nắm tay Hoàng Thượng, nói:
- Hiện tại rất tốt.
Hoàng Thượng nắm lại tay Hoàng Hậu. Ngài muốn cho Ninh gia thừa nhận Dung Xuyên, ban đầu thật sự mong muốn bảo vệ được con trai út, nhưng suy cho cùng ngài là Hoàng Thượng, chuyện cần suy xét quá nhiều. Sau đó lại nghĩ, Ninh gia nhận Dung Xuyên là chuyện tốt với tất cả mọi người, mới có sự phát triển hôm nay.
Hoàng Thượng nói: - Ừ.
– –
Chu phủ
Chu Thư Nhân từ thư phòng trở về, Trúc Lan buông vải đỏ trên tay xuống hỏi:
- Trông anh cười kìa, lần này mấy đứa nhỏ kiểm tra không tệ sao?
Mấy đứa cháu trai quay về, cô cũng hỏi thành tích. Kết quả, mấy đứa cháu trai muốn cho ông nội xem trước. Trong lòng mấy đứa cháu này bà nội như cô lại không bằng Chu Thư Nhân, nghĩ đến đã thấy lòng chua xót rồi.
Chu Thư Nhân vuốt râu, nói:
- Thằng bé Minh Vân thi được hạng nhất, lần này làm bài tương đối thả lỏng. Đừng thấy nó còn nhỏ tuổi mà lầm, giải thích sắc bén dữ lắm. Minh Thuỵ cũng khá, nằm trong 5 thứ hạng đầu. Minh Đằng thì kém một chút, nằm ở đoạn giữa, dù sao kiến thức nền vẫn không bằng Minh Thuỵ. Tóm lại mấy đứa nhỏ đều khá.
Trúc Lan cũng thấy vui vẻ vì mấy đứa cháu:
- Xem chừng bọn chúng đang thích nghi với thư viện mới rất tốt.
- Thích nghi không tệ, chờ khi mấy đứa nhỏ này lớn lên, anh quả thật không có gì phải lo nghĩ cho tương lai của Chu gia nữa.
Trúc Lan nói:
- Cuộc sống thoáng cái trôi thật nhanh, mấy đứa cháu đều lớn rồi.
Chu Thư Nhân cũng bùi ngùi, mỗi năm anh và Trúc Lan lại già đi một tuổi. Ánh mắt của anh dừng trên mảnh vải đỏ, nói:
- Em lấy vải đỏ làm gì?
Trúc Lan trả lời:
- Em xem trong cửa hàng vải thấy mảnh vải đỏ này không tồi, em liền nghĩ đến thêu một chút hoa văn lên vải đỏ, làm vài đồ trang trí để dùng.
Chu Thư Nhân cầm mảnh đã thêu xong, nói:
- Trình thêu của em càng ngày càng tốt lên đó.
- Quen tay hay việc thôi, huống chi em cũng có chút năng khiếu.
Chu Thư Nhân đặt vài đỏ xuống, nói:
- Đừng thêu nữa, mỏi mắt đó.
- Được.
*****
Hộ Bộ
Hôm sau Chu Thư Nhân vừa hạ triều, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đã tới lấy bạc, Thái tử cũng tới hộ bộ từ sớm. Thái tử uống trà, lật xem sổ sách:
- Nhị hoàng đệ, Tam hoàng đệ, các đệ đến đây.
Trong tay Nhị Hoàng tử và Tam hoàng tử đều cầm tấu chương đã được Hoàng Thượng phê chuẩn, bọn họ tới hộ bộ lấy bạc. Nhị hoàng tử không bất ngờ chuyện Thái tử ở hộ bộ, hôm qua hắn đã nhận được tin tức. Hắn đưa tấu chương trong tay cho Thái tử, nói:
- Đệ đệ phụng chỉ đến đây lấy bạc, cũng chẳng nhàn hạ tự tại như Thái tử. Đệ đệ phải chạy theo thời gian, không hàn huyên cùng Thái tử nhiều được.
Tam hoàng tử cười:
- Đệ đệ cũng vội, thật hâm mộ thái tử còn rảnh rỗi ngồi uống trà.
Chu Thư Nhân yên lặng nhìn hai cái hộp bên cạnh Thái tử gia, trong hộp đựng ngân phiếu. Đây là đồ Thái tử mới lấy được từ trong tay Khâu đại nhân, nói rằng tự mình giao cho Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử. Khâu đại nhân ước gì có thể phủi sạch trách nhiệm, đưa ngân phiếu rồi chuồn đi thật sớm.
Thái tử buông chén trà, nói:
- Hoá ra các đệ không muốn gặp cô tới mức này à, cô đau lòng quá!
Nhị hoàng tử cau mày:
- Chu đại nhân, bạc ở đâu?
Chu Thư Nhân mỉm cười:
- Ở trên bàn.
Ánh mắt Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử dừng ở trên bàn, bây giờ đều đã nằm trong tay Thái tử. Hai vị Hoàng tử: “...”
Thái tử gia ngắm nghía chiếc hộp trong tay, nói:
- Ban đầu cô muốn tự mình giao cho các đệ. Tiếc ghê, Thái tử này vẫn chưa bị phế, mà các đệ đã không kính trọng cô rồi. Cô muốn vào cung hỏi phụ hoàng một chút, phong hào Thái tử của cô có từng có ý chỉ bị phế hay chưa!
Trong lòng Nhị hoàng tử Trương Cảnh Dương căng thẳng, thật sự để Thái tử vào cung thì bọn hắn phải gánh chịu tội danh bất kính với Thái tử. Tình huống tệ hơn là mất đi công việc hiện tại, cũng không thể để Lão Tứ chiếm lợi được.
Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời cảm thấy Thái tử vẫn âm hiểm như trước, cố ý uống trà thu hút lực chú ý của bọn hắn. Bọn hắn bước vào thật sự không thấy hộp trên bàn, bây giờ đào hố chờ bọn hắn!
Chu Thư Nhân nghĩ thầm: có một câu nói là gì ấy nhỉ? “Anh của mi mãi mãi là anh của mi". Ngàn vạn lần đừng đắc ý, trong tay anh của mi luôn có con dao. Anh không cho rằng Thái tử muốn mỉa mai hai vị Hoàng tử, anh cảm thấy Thái tử đơn thuần cố tình đùa giỡn với hai vị Hoàng tử mà thôi!
Thái tử gia từ từ đứng lên, nói:
- Giờ cô vào cung gặp Hoàng Thượng, mấy ngân phiếu này, cô sẽ tự mình giao cho phụ hoàng. Các đệ muốn lấy bạc, qua phụ hoàng đòi đi!
Nhị hoàng tử vội ngăn cản, nói:
- Hoàng… hoàng huynh, vừa rồi là đệ đệ không đúng. Đệ đệ cũng vì bận quá, kính mong ca ca không chấp nhặt với đệ đệ.
Đáy mắt Thái tử gia lộ vẻ cân nhắc:
- Nếu cô muốn so đo với đệ thì sao?
Nhị hoàng tử nghẹn lời, trong lòng muốn mắng người: tàn cmn nhẫn! Trên mặt lại cười, nói:
- Hoàng huynh muốn đệ đệ làm gì mới chịu tha thứ cho đệ đệ, đệ đệ nhất định làm theo.
Thái tử nhìn về phía Tam hoàng tử. Tam hoàng tử run rẩy trong lòng, vẻ mặt này quen thuộc quá:
- Đệ đệ cũng nhất định sẽ làm theo.
Trong lòng Thái tử thoải mái, vuốt cái hộp nói:
- Đống bạc này thật sự là đồ tốt. Ta là hoàng huynh của các đệ, vừa bị cấm túc, vừa bị hạ xuống lục bộ, lại còn phải nuôi nhà đông miệng ăn, khoảng thời gian này chật vật quá.
Nhị Hoàng Tử: “...”
Tam hoàng tử: “...”
Chu Thư Nhân: “...”
Chu Thư Nhân cảm thấy hắn thua rồi, hóa ra Thái tử không chỉ đùa giỡn hai vị Hoàng tử mà còn công khai vơ vét tài sản!
Nhị Hoàng tử hít sâu một hơi, tháo hầu bao đặt xuống trước mặt Thái tử, nói:
- Hôm nay mang theo bao nhiêu bạc đều ở trong này cả đấy.
Tam hoàng tử không nói nên lời, hắn mang nhiều bạc lắm. Hôm nay muốn đãi khách, cộng thêm mua chuộc lòng người, đừng thấy hầu bao hắn lép xẹp, đều là ngân phiếu mệnh giá lớn cả. Hắn đau lòng tháo hầu bao, trừng mắt nhìn lão Nhị. Chỉ có ngươi hào phóng, Thái tử thật sự muốn tháo ra đếm ngân phiếu kìa.
Thái tử vẫn giữ lại một chút liêm sỉ, đương nhiên nếu Chu Thư Nhân không ở đây thì y nhất định sẽ mở hầu bao ra xem, bây giờ cầm hầu bao rồi mới đưa hai cái hộp qua:
- Chúng ta là huynh đệ ruột, vừa rồi đều là chuyện đã qua, các đệ bận bịu, đi nhanh đi!
Thái tử đợi mấy đệ đệ cắn răng rời đi, nói với Chu Thư Nhân:
- Hộ bộ đúng là chỗ tốt.
Chu Thư Nhân: “...”
Anh cảm thấy sau này Nhị hoàng tử và Tam hoang tử nhất định sẽ không tự mình bước vào cửa hộ bộ nữa!
Thái tử gia đợi Chu Thư Nhân rời đi mới mở hầu bao ra, y biết lão Nhị vẫn thích mang nhiều bạc ra ngoài, quả nhiên không ít, kém một ngàn lượng, Thái tử như y thua rồi! Lão Tam hẳn không được bao nhiêu bạc, mới vừa bị Phụ hoàng gài. Kết quả, ôi, năm tờ ngân phiếu một ngàn lượng, còn có vài tờ một trăm lượng. Điều này chứng tỏ lão Tam là người giàu có nhất trong mấy huynh đệ. Nghĩ đến tộc Tề thị, thật sự có bạc.
Chu Thư Nhân quay lại phòng, Khâu đại nhân hỏi:
- Hai vị hoàng tử đã đi rồi à?
- Ừ, đi rồi.
Khâu Duyên thở phào nhẹ nhõm, thuận lợi rời đi là tốt rồi. Đừng thấy ông ta đưa đạc cho Thái tử, trong lòng cũng lo lắng, chỉ sợ Thái tử cùng hai vị Hoàng tử ầm ĩ lên ở hộ bộ, vẫn may đã đi rồi.
*****
Ninh quốc công phủ, Trúc Lan dẫn theo con gái cùng cháu gái lớn tới bên ngoài phủ quốc công. Phủ quốc công thật khí thế, cho dù có khiêm tốn, phủ quốc công vẫn là phủ quốc công khi trước.