Chu Phủ
Việc Trúc Lan đến phòng bếp là tình cờ, thằng bé Xương Trung muốn ăn thịt viên, cô cũng muốn đi loanh quanh nên đến phòng bếp nhìn xem trưa nay có những món gì. Ngửi thấy mùi thuốc bay ra từ trong đó, cô muốn hỏi tại sao lại sắc thuốc trong khi trong nhà không có ai bị bệnh.
Hỏi ra mới biết được là thuốc của Sở Sở, cô tưởng rằng con dâu thứ tư không được khỏe nên đến tứ viện để thăm. Còn chưa đi đến cửa đã nghe thấy bà tử của Sở Sở nói phương thuốc sinh con, nói rằng ở quê có rất nhiều người nhờ uống cái này vào mà sinh được con trai, vô cùng hiệu nghiệm. Trúc Lan cau mày bước vào phòng, ánh mắt ghim chặt vào bà tử của hồi môn của Đổng thị. Ánh mắt sắc bén đến mức làm bà tử sợ không dám lại hé răng.
Đổng thị thấy mẹ chồng đến, bèn hỏi:
- Mẹ, người tự mình đến đây là có việc gì tìm con sao?
Trúc Lan ra hiệu cho bọn hạ nhân lui hết, chờ đến khi không còn ai trong phòng mới nói:
- Ta đến phòng bếp thấy đang nấu thuốc, biết là do con cần nên nghĩ con không khỏe ở đâu đó. Vừa rồi nghe được mấy câu mới biết đó là phương thuốc sinh con.
Gương mặt Đổng thị đỏ lên, nói:
- Con chỉ muốn thử xem thôi thưa mẹ.
Trúc Lan vỗ nhẹ tay Đổng thị:
- Mẹ biết con muốn sinh con trai , nhưng con cái là lộc trời cho. Con đã sinh Ngọc Nghi, điều đó chứng minh cơ thể con rất tốt, chỉ là duyên con cái vẫn chưa đến. Ngàn vạn lần đừng có uống thuốc, là thuốc thì có ba phần độc, lỡ như uống vào ảnh hưởng đến cơ thể thì hối hận cũng không còn kịp nữa.
Đổng thị hoảng sợ:
- Uống thuốc sinh con cũng ảnh hưởng đến cơ thể sao?
Trúc Lan: - Con đừng nghi ngờ. Hay là như vầy, hãy cầm phương thuốc đi hỏi thầy thuốc, xem thầy thuốc nói gì.
Đổng thị đã tin. Mẹ chồng đã sinh nhiều con như thế, có kinh nghiệm riêng. Hơn nữa trước giờ nàng luôn tin tưởng mẹ chồng, mẹ chồng nói thì chắc chắn đúng:
- Mẹ, con không uống nữa.
- Vậy mới phải chứ, cơ thể là của mình, con phải yêu quý nó. Được rồi, cơm trưa sắp được chuẩn bị xong, ta về chủ viện trước.
- Lát nữa con dâu sẽ qua đó ạ.
Trúc Lan rời đi cùng Tống bà tử. Cô nói:
- Ngươi hãy dành chút thời gian ra theo dõi bà tử của hồi môn của Đổng thị. Trước kia không cảm thấy gì nhưng hôm nay ta cảm thấy ả bà tử này không tốt.
Tống bà tử nói: - Lão nô đã rõ.
– –
Hộ Bộ
Thái Tử đến Hộ Bộ khiến Chu Thư Nhân kinh ngạc. Thái Tử gia đi thăm lục bộ, anh cho rằng sau khi Thái Tử gia đi Lại Bộ xong sẽ đến Lễ Bộ, không ngờ y đến Hộ Bộ. Sau đó lại nghĩ, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử đều phải xử lý việc của Hộ Bộ. Anh không cảm thấy ngoài ý muốn chút nào. Anh ngươi mãi mãi là anh của ngươi !
Thái Tử nói:
- Hai người các ngươi không cần làm phiền cô, cô muốn một mình, các ngươi làm việc của mình đi.
Khâu Duyên không muốn dính líu đến các hoàng tử, Thái Tử đến Hộ Bộ, nếu ông ta trốn được thì chắc chắn không muốn đi cùng:
- Hạ quan cáo lui.
Thái Tử: - Ừm.
Chu Thư Nhân có việc phải làm cũng nói:
- Hạ quan cáo lui.
Thái Tử lên tiếng:
- Xin Chu đại nhân hãy dừng bước.
Chu Thư Nhân: “...”
Vừa nãy ai bảo là: các ngươi ai đi làm việc người ấy !
Khâu Duyên thoáng nhìn Chu Thư Nhân một cái, ông ta cảm thấy có tám chín mươi phần trăm Chu Thư Nhân là người của Thái Tử, sau này tốt nhất không cần giao lưu sâu với Chu đại nhân.
Chu Thư Nhân hiểu được ánh mắt của Khâu đại nhân. Cạn lời! Sự thật là anh không phải, thật sự không phải.
Thái Tử ra hiệu:
- Chu đại nhân hãy ngồi.
- Vâng.
Thái Tử gia cười nói:
- Cô vẫn luôn muốn tâm sự một cách đàng hoàng với Chu đại nhân. Trước đây không có cơ hội, khó lắm mới có cơ hội này Chu đại nhân không cần phải cẩn thận.
Chu Thư Nhân tài giỏi hơn người, phụ hoàng coi trọng. Lần ghé thăm lục bộ này, phụ hoàng hy vọng y ở lại Hộ Bộ lâu hơn một chút. Không chỉ mỗi việc hiểu biết tình huống kinh tế của các châu trên cả nước mà còn muốn để y giao lưu nhiều hơn với Chu Thư Nhân.
Chu Thư Nhân thầm nghĩ: nhưng mà anh không muốn nói chuyện đàng hoàng với Thái Tử. Tính cách của Thái Tử vốn giống Hoàng Thượng, năng lực của y lại càng được lòng Hoàng Thượng. Mỗi lần anh mở miệng đều vô cùng cẩn thận, sợ mình nói nhiều, tự vác đá đập chân mình.
*****
Buổi chiều, cổng lớn Hàn Lâm Viện.
Ninh Tự lại đến sớm chờ Dung Xuyên, vừa lúc chưởng viện Hàn Lâm viện trở về, đi lên nói:
- Ninh hầu gia, ngài có việc gì nên đến Hàn Lâm Viện sao?
Ninh Tự nói:
- Bản hầu đến chờ Trương Dung Xuyên.
Chưởng viện cũng đã nghe được phong phanh, thắc mắc trong lòng, Ninh hầu gia này đối xử với Trương Dung Xuyên thật tốt:
- Mời Hầu gia vào trong viện để chờ.
Ninh Tự xua tay:
- Không, bản hầu chờ ở ngoài cửa là được rồi, chưởng viện có việc thì hãy đi vào trước, không cần để tâm đến bản hầu.
Đúng là Chưởng viện có việc, chào hỏi xong thì đi vào Hàn Lâm Viện.
Ninh Tự cảm nhận được người đánh xe ngựa của Hàn Lâm Viện đang nhìn mình. Ông ấy quay đầu, chỉ thấy người đánh xe ngựa đang lấy tay che miệng. Ninh Tự có rất nhiều dấu hỏi chấm, không thể hiểu được. Ngay sau đó, Dung Xuyên và Xương Liêm cùng ra khỏi Hàn Lâm Viện. Xương Liêm nhìn thấy xe ngựa của hầu phủ thì hỏi Dung Xuyên:
- Hôm nay cũng không về nhà à?
Dung Xuyên cười nói:
- Hôm nay ta về nhà, chỉ là đi ăn tối cùng hầu gia thôi.
- Được rồi, vậy ta đi về trước.
Xương Liêm lên xe ngựa mới nhận ra, Dung Xuyên vẫn chưa gọi cha!
Dung Xuyên lên xe ngựa. Xe ngựa chạy được một lúc, hắn nói:
- Hôm nay con đã suy nghĩ rất lâu, liệu bên nhà ngoại của mẫu thân con còn có thân thích nào hay không?
Ninh Tự rất bình tĩnh, đáp:
- Thân mẫu con là cô nhi, trong mấy năm này phụ thân cũng từng tìm kiếm nhưng không thu hoạch được gì.
Dung Xuyên cảm thấy thực đáng tiếc, nhưng cũng mau chóng bỏ qua chuyện này:
- Vậy khi nào con có thể đi tế bái nương?
Ninh Tự cười đáp:
- Khi con trở về nhà.
Nghĩ đến việc trở về Ninh Gia, Dung Xuyên vẫn có hơi khẩn khẩn trương:
- Cứ theo ý người.
Ninh Tự vẫn không nghe được tiếng gọi cha, nhưng mà cũng không sao. Ông ấy sẽ nỗ lực vun đắp thiện cảm, không tin là Dung Xuyên sẽ mãi không gọi cha. Tưởng tượng đến dáng vẻ ghen tị của Hoàng Thượng là đã thấy tâm trạng thăng hoa rồi.
*****
Chu gia thôn.
Tế tổ buộc phải chọn ngày thật tốt, chờ thêm vài ngày nữa lận. Trên bàn cơm, Khương Thăng nói:
- Xương Trí, đệ có thể tới trường tộc dạy dỗ học trò trường tộc được mấy ngày được không?
Xương Trí đã không còn là người đơn giản như trước, hỏi lại:
- Tộc trưởng đã nói cái gì với tỷ phu sao?
Khương Thăng cảm thán trong lòng, chức quan của nhạc phụ cao dần, Xương trí cũng đã thay đổi:
- Đúng thế, tộc trưởng muốn đệ xem xem tiến độ dạy học trong tộc như thế nào, còn thiếu sót những cái gì.
Trước đây đều là đại ca và Xương Nghĩa cùng trở về. Hai người đều không phải người có năng khiếu học tập, ý đồ của tộc trưởng cũng không có nơi để phát huy. Lần này có Xương Trí về cùng, Xương Trí được danh sư dạy dỗ, còn có nhạc phụ chỉ bảo. Ngày nào còn chưa cho Xương Trí đi trường học thì tộc trưởng sẽ không ngủ ngon.
Xương Trí cười nói:
- Cũng được, đúng lúc đệ cũng muốn đi xem thử chỗ dạy học .
Trường học của Chu gia thôn đã được mở rộng vào năm trước, có rất nhiều học sinh, người người nhà nhà đều cho con đến đây học. Mỗi khi đến tiết học đọc buổi sáng, người dân ở gần cũng có thể nghe được. Học tập là nền tảng của Chu thị, là trụ cột trong tương lai.
Khương Đốc nhìn Ngũ cữu cữu, nói:
- Cữu cữu, người định dạy lớp nào?
Bốn lớp Giáp Ất Bính Đinh, nó ở lớp Giáp.
Xương Trí hiểu rõ tâm tư của tộc trưởng, nói:
- Mỗi ngày cữu cữu sẽ dạy một lớp.
Khương Đốc cười nói:
- Ngày mai con sẽ đi cùng với cữu.
Khương Thăng bật cười, con trai đang chê mình đây mà, nhưng con trai sùng bái nhạc phụ nên sùng bái Xương Trí cũng là chuyện hiển nhiên. Nhạc phụ thì không cần phải bàn, Xương Trí đỗ tú tài khi còn rất trẻ, con trai đã đặt Xương Trí làm mục tiêu cho mình.
*****
Kinh thành, tẩm cung Hoàng hậu.
Hoàng Hậu nghe Hoàng Thượng nói xong thì rất buồn bực. Vài ngày trước đây khi thấy Hoàng Thượng ghen tị bà ấy còn khuyên Hoàng Thượng nên rộng lượng hơn, bây giờ đến lượt mình. Cảm giác này đúng là không hề dễ chịu.
Hoàng Thượng thấy dáng vẻ buồn bực của Hoàng Hậu thì cũng cảm thấy an ủi phần nào:
- Có cần ta an ủi nàng không?