Công bộ thượng thư cầm bản vẽ, nói:
- Hoàng Thượng, đây là bản vẽ theo yêu cầu dựa vào khảo sát hôm qua, xin Hoàng Thượng hãy xem qua.
Hoàng Thượng nhận lấy bản vẽ, sau đó so sánh với bản vẽ Kinh Thành trước kia. Sau khi quy hoạch gọn gàng hơn hẳn, cũng đạt tới yêu cầu của ngài. Nhìn đường phố rộng rãi trên bản vẽ, trong lòng Hoàng Thượng dễ chịu, đưa bản vẽ cho Tam hoàng tử:
- Con cũng xem đi.
Trương Cảnh Thời xem kỹ bản vẽ, hắn không tìm ra được khuyết điểm nào:
- Nhi thần cảm thấy bản vẽ của Công bộ rất tốt.
Hoàng Thượng nhìn sang Chu Thư Nhân rồi nói:
- Công bộ đã thống kê số bạc dự toán, Hộ bộ tranh thủ chi bạc.
Hoàng Thượng dừng một lát rồi tiếp tục nói:
- Toàn bộ số bạc này phải dùng cho bá tánh. Tam hoàng tử, con phải nhớ cho kỹ.
Trước kia Trương Cảnh Thời từng tham ô trong lúc làm việc, nhưng lần này không dám, hắn còn muốn biểu hiện thật tốt mà:
- Chắc chắn nhi thần sẽ dùng thật kỹ từng văn tiền.
Hoàng Thượng ừ một tiếng:
- Các ngươi lui ra hết đi.
Chu Thư Nhân liếc mắt nhìn Tam hoàng tử đang cố nén cảm giác phấn khích, trong lòng thấy thương thay mấy vị hoàng tử. Hoàng Thượng và Thái Tử bày trận, vậy mà Hoàng Thượng còn bóc lột mấy vị hoàng tử. Trước kia mấy vị hoàng tử làm việc chểnh mảng rất nhiều, nhưng bây giờ đều muốn thể hiện bản thân nên chắc chắn sẽ dốc hết sức. Nghĩ tới Nhị hoàng tử, lại nhìn Nhị hoàng tử đang bước đi, trong lòng anh cảm thán: ông già của ngươi vẫn mãi là ông già của ngươi!
Quay về Hộ bộ, Khâu Duyên nghe Chu Thư Nhân nói về những tin tức trong triều, không khỏi thở dài một hơi:
- Sao bây giờ tự dưng lại muốn mở rộng Bình Cảng?
Chu Thư Nhân không thấy bất ngờ:
- Bình Cảng thường xuyên có buôn bán qua lại, thật ra nên mở rộng từ lâu rồi. Chẳng qua Hộ bộ không dư dả tiền bạc, lần này từ chuyện Bình Cảng bắt đầu mua lương thực, Hoàng Thượng biết rõ tình huống của Bình Cảng nên mở rộng thêm chỉ là chuyện sớm muộn thôi.
Da đầu Khâu Duyên ngứa ran, nói:
- Cứ cho là chuyện sớm muộn đi, nhưng cũng đừng kéo tới cùng một lúc chứ.
Bộ không chờ Tiêu đại nhân về được hay sao?
Chu Thư Nhân vỗ bả vai Khâu Duyên:
- Lát nữa người bên Công bộ tới, chúng ta cũng nên chuẩn bị khoản dự toán thôi!
Khâu Duyên lấy lại tinh thần, đáp:
- Được.
*****
Chu phủ
Trúc Lan mời Thẩm huyện chúa vào, cô thật sự không ngờ Thẩm huyện chúa sẽ bế con tới. Trúc Lan dẫn người vào phòng có giường nhỏ, ra hiệu cho nha hoàn trải thảm lên, sau đó chặn các mép lại:
- Huyện chúa, có thể đặt đứa bé lên giường nhỏ trước.
Thẩm Di Nhạc cười nói:
- Đứa bé này không chịu rời khỏi ta, ta vừa đi là khóc, thật sự hết cách rồi nên mới bế theo.
Còn khuya Trúc Lan mới tin, nói thẳng ra là Thẩm huyện chúa không yên tâm khi để con ở lại Hầu phủ. Trúc Lan nhìn đứa bé trên giường nhỏ, quan sát cẩn thận rồi nói:
- Đứa bé này như khắc cùng một khuôn với Diêu thế tử, diện mạo giống quá.
Thẩm huyện chúa thích nghe lời này, cười nói:
- Đứa bé này không chỉ giống ở vẻ ngoài mà đến tính tình cũng giống. Không khóc không quậy, rất dễ nuôi.
Huyện chúa nhắc tới con trai là nói huyên thuyên bất tận, còn chia sẻ với Trúc Lan rất nhiều chuyện thú vị. Trúc Lan không thể không thừa nhận, Thẩm huyện chúa chăm con cẩn thận thật, thằng bé lớn lên chắc nịch thế này đều là công lao của huyện chúa.
Thẩm huyện chúa thấy con trai thiu thiu ngủ, nhỏ giọng nói:
- Thật sự ngại quá, đáng lẽ không nên bế con tới đây.
Trúc Lan cười nói:
- Chu gia cũng đông con cháu, bây giờ thằng bé ngủ rồi, hay chúng ta ra ngoài nói chuyện nhé?
Thẩm Di Nhạc vẫn chưa quên mình tới đây làm gì, đáp:
- Được.
Ra buồng ngoài, Thẩm Di Nhạc nói:
- An Hòa huyện chúa sinh thai long phượng, hôm nay ghé phủ ta nên đi thăm cho phải phép.
Trúc Lan vẫn chưa nghĩ nhiều, Thẩm huyện chúa và Tô Huyên đều là huyện chúa, đi thăm cũng là chuyện bình thường:
- Vậy chúng ta đi thôi.
Thẩm Di Nhạc vội nói:
- Tự ta đi thăm là được rồi.
Trúc Lan nghĩ lại thấy cũng đúng, với bối phận của cô, Thẩm huyện chúa và Tô Huyên sẽ nói chuyện không được thoải mái, vậy là cô ra hiệu cho Tống bà tử dẫn Thẩm huyện chúa đến Ngũ viện.
Thẩm huyện chúa rời đi, chỉ dẫn theo một nha hoàn, đám bà tử còn lại đều ở lại để chăm sóc đứa bé. Trúc Lan cầm sách vào sân, ngồi dưới tàng cây đọc sách, chờ Thẩm huyện chúa quay về.
– –
Thẩm huyện chúa đến Ngũ phòng khiến Tô Huyên rất bất ngờ, thị và Thẩm Di Nhạc không có giao tình gì, mà giữa các huyện chúa cũng có sự khác nhau rất lớn. Thị có phong hào lại còn là trẻ mồ côi, ngoài việc phẩm cấp cao hơn một chút thì thật sự rất ít người kiêng nể và nịnh bợ thị. Thẩm Di Nhạc lại khác, là đích nữ của Thẩm hầu gia, được Hoàng Hậu dõi theo từ nhỏ đến lớn. Cũng là quý nữ nổi tiếng chốn Kinh Thành, lúc thị ở ở Kinh Thành thì hai người cũng không có giao thoa gì với nhau.
Thẩm Di Nhạc nói:
- Ta đến thăm hai đứa bé, thai long phượng hiếm gặp, vừa khéo hôm nay tới nhà thăm hỏi nên đến đây thăm.
Tô Huyên mời người vào, ra hiệu cho bà tử bế con ra:
- Nhắc tới thì hình như con của hai người chúng ta cũng lớn xấp xỉ nhau.
Thẩm Di Nhạc cười nói:
- Hai đứa con của tỷ lớn hơn một chút, nhưng đúng là tuổi của mấy đứa nhỏ bằng nhau.
Trong lúc nói chuyện thì đứa bé được bế ra, hai bé đều dồi dào sức sống, nhìn thấy mẹ thì kêu bi ba bi bô, giống như muốn được bế.
Tim Tô Huyên sắp tan chảy, vươn tay bế con gái:
- Đây là con gái ta, Ngọc Văn.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Di Nhạc thấy thai long phượng, nhìn hai đứa nhỏ:
- Thật sự không giống như sinh đôi, hai đứa nhỏ này tỷ nuôi khéo quá, cứ như sinh thai một đủ tháng vậy.
Tô Huyên hơi kiêu ngạo:
- Là do ta chăm cẩn thận thôi.
Đúng là Thẩm Di Nhạc muốn gặp thai long phượng một chút, nhưng chuyện chính không phải là thai long phượng, ả muốn gặp được Chu Ngọc Sương hơn:
- Thời gian không còn sớm nữa, ta cũng nên về rồi, tránh để thục nhân phải chờ lâu.
Tô Huyên lấy làm lạ, vừa mới ngồi xuống thôi mà:
- À, vậy được, để ta tiễn muội ra cửa.
Khoảng nửa canh giờ, lúc Trúc Lan ngồi đong đưa trên ghế bập bênh thấy hơi buồn ngủ thì Thẩm huyện chúa mới quay lại, sau đó hàn huyên thêm vài câu, Thẩm huyện chúa xin cáo từ.
Chờ Thẩm huyện chúa rời đi, Tống bà tử nói:
- Huyện chúa có mục đích khác, Thẩm huyện chúa tới đây là vì Ngọc Sương tiểu thư.
Trúc Lan: - Sao lại nói như thế?
Tống bà tử nói:
- Thẩm huyện chúa không ở lại Ngũ viện bao lâu, sau đó còn dẫn chuyện đến các vị tiểu thư, muốn đi xem các vị tiểu thư học hành thế nào, hỏi lão nô nhiều nhất là về Ngọc Sương tiểu thư.
Trúc Lan nhớ lại hàng cháu của Thẩm hầu phủ, đúng là có công tử tuổi tác xấp xỉ Ngọc Sương. Con vợ cả của Thẩm hầu phủ đều sinh muộn, hai đứa em trai của Thẩm thế tử nhỏ hơn thứ tử rất nhiều tuổi. Năm nay đích thứ tử mới mười mới mười ba, đúng là tuổi tác nên đính hôn. Chỉ là, hậu trạch của Thẩm hầu phủ có rất nhiều nữ nhân nên thị phi cũng nhiều. Trúc Lan vẫn hy vọng nhà chồng tương lai của Ngọc Sương có thể đơn giản một chút.
*****
Chính điện trong hoàng cung, Hoàng Thượng hỏi Ninh Tự:
- Khanh không xum xoe cạnh Dung Xuyên để cảm nhận niềm vui khi làm cha đi, sao lại bỏ thời gian tiến cung làm gì?
Ninh Tự ngửi thấy được mùi chua, Hoàng Thượng ghen tị rồi, nhưng ông ấy không dám đắc chí, cũng không quên mục đích tiến cung hôm nay:
- Thằng bé Dung Xuyên này nói muốn tế bái mẹ, thần không biết phải làm sao nên mới cố ý tiến cung xin chỉ thị của Hoàng Thượng.
Hoàng hậu nương nương còn sống khỏe mạnh, ông ấy không dám dẫn Dung Xuyên đi cúng bái. Cho dù làm giả thì trong lòng ông ấy vẫn sợ, còn nếu tìm một người đã chết để giả làm mẹ thì ông ấy cũng không dám cho Dung Xuyên nhận người ta là mẹ!
Hoàng Thượng im lặng, đúng là ngài đã quên mất chuyện này, thằng bé Dung Xuyên này hiếu thảo nên chắc chắn sẽ đi tế bái.
Ninh Tự nhìn Hoàng Thượng bằng ánh mắt trông mong:
- Hoàng Thượng, ngài nói xem nên làm sao bây giờ?
Ông ấy không nghĩ ra cách, tối hôm qua vất vả lắm mới lấp l**m cho qua được.
Hoàng Thượng im lặng, để nhi tử nhận thêm một người cha đã khiến ngài thấy rất khó chịu rồi, chẳng lẽ phải nhận thêm một người mẹ nữa sao? Đừng nói là ngài thấy khó chịu, trong lòng Hoàng Hậu cũng sẽ không vui.