Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 778

Ninh hầu phủ

Ninh Tự đã kể lại xong chuyện cũ một cách đơn giản, thấp thỏm nhìn chằm chằm Dung Xuyên, rất sợ Dung Xuyên phát hiện ra vấn đề, thấy vẻ mặt Dung Xuyên bình tĩnh, trong lòng ông ấy căng thẳng muốn chết:

- Chuyện xảy ra năm đó là như thế, phụ thân không bảo vệ được con và mẫu thân con. Nếu con muốn trách phụ thân cũng là chuyện hiển nhiên, đều là lỗi của phụ thân cả, phụ thân thật lòng xin lỗi con.

Bàn tay của Dung Xuyên cứ siết lại rồi thả ra, cảm xúc trong lòng vô cùng phức tạp. Trước kia Hầu gia biểu hiện vô cùng rõ ràng nên trong lòng hắn đã có linh cảm, hôm nay chính tai nghe thấy, nếu nói hắn không thấy kích động thì là nói dối, cổ họng khô khan:

- Vậy nên, ta ra đời trong sự mong ngóng đúng không?

Lần này Ninh Tự trả lời bằng giọng điệu chắc nịch:

- Đúng vậy, chúng ta đều chờ mong sự ra đời của con.

Lời này là thật, Dung Xuyên là đứa con trai mà Hoàng Thượng và Hoàng Hậu chờ mong nhất.

Băn khoăn cuối cùng trong lòng Dung Xuyên không còn nữa, trước kia hắn cứ sợ mình là con riêng hoặc là con của ngoại thất. Sau đó, biểu hiện của Ninh hầu gia khiến hắn thấy rất vui. Bây giờ xác nhận được thân thế, lại còn được chào đời trong sự chờ mong của cha mẹ, Dung Xuyên cảm thấy vô cùng tủi thân, sự tủi thân ấy khiến mắt hắn đỏ hoe.

Ninh hầu gia nhìn thấy, sao lại rơi nước mắt rồi, đây là lần đầu tiên làm cha nên tay chân ông ấy run lên, luống cuống đứng bật dậy:

- Đừng khóc, đừng khóc.

Ngoài ra, ông ấy không biết phải dỗ con trai như thế nào, không hung dữ được mà cũng không biết nói gì để an ủi. Cuối cùng chỉ có thể ôm lấy Dung Xuyên, thằng bé này đáng thương thật:

- Muốn khóc thì cứ khóc đi!

Dung Xuyên đã khóc thật, không mang nhiều cảm giác mừng rỡ lắm, phần lớn là tủi thân. Hắn cảm thấy mình vô cùng đáng thương, rất muốn khóc.

Ninh Tự cảm nhận được nước mắt thấm trước ngực. Rõ ràng thằng bé này vốn nên là người tôn quý nhất, lại chịu nhiều đau khổ từ khi còn nhỏ. Ông ấy vỗ lưng Dung Xuyên, thong thả vỗ về.

Dung Xuyên khóc một hồi rồi ngừng, sau khi trút hết những tủi thân thì cảm giác uất ức trong lòng biến mất hoàn toàn, lau khô nước mắt với vẻ ngượng ngùng:

- Con cũng không muốn khóc.

Ninh Tự cười:

- Phụ thân biết.

Ấy chà, cái tiếng phụ thân này ông ấy nói tự nhiên biết bao, cảm giác sướng chết đi được.

Dung Xuyên há miệng th* d*c, mãi vẫn không kêu được tiếng cha:

- Con, con có thể sống tới bây giờ, có thể vào Hàn Lâm Viện, người có thể nhận con về đều là nhờ có thúc và thẩm, bọn họ đối xử với con không khác gì con trai ruột thịt.

Ninh Tự không nghe thấy hắn kêu phụ thân thì cũng hơi thất vọng, nhưng rất nhanh đã điều chỉnh lại cảm xúc. Dung Xuyên cần thêm thời gian để làm quen, ông ấy không vội:

- Phụ thân biết hết, phụ thân đã điều tra rõ rồi, Chu gia có ơn rất lớn với chúng ta.

Không sai, là chúng ta, có ơn với hoàng thất và cũng có ơn với Ninh phủ!

Dung Xuyên không để ý lắm tới lời ông ấy nói, đột nhiên sốt ruột:

- Chuyện đính hôn của con, con chỉ chịu Tuyết Hàm thôi đấy.

Ninh Tự: - … Ta cũng không phản đối.

Sao tự dưng lại có cảm giác như gả con gái đi thế này?

Sau khi Chu phủ dùng bữa tối xong thì Ninh hầu phủ truyền tin tới: đêm nay Dung Xuyên sẽ không về nên không cần chờ Dung Xuyên, có thể khóa cổng lớn lại.

Xương Liêm vẫn luôn để ý chuyện của Dung Xuyên, nhận được tin báo thì Xương Liêm nói thầm:

- Qua một khoảng thời gian nữa là ta phải đi một mình tới Hàn Lâm Viện rồi.

Đổng Sở Sở không nghe rõ, hỏi:

- Tướng công, chàng nói gì cơ?

Xương Liêm cười nói:

- Không nói gì hết.

Đổng Sở Sở nói:

- Tính ra thì Ninh hầu gia đối xử với Dung Xuyên tốt thật đấy.

Xương Liêm nói thầm trong lòng, bởi vì Hầu gia là cha ruột của Dung Xuyên nên đương nhiên phải đối xử tốt với Dung Xuyên rồi. Sau này Dung Xuyên chính là Thế tử của Ninh hầu phủ, là Ninh hầu gia tương lai, lại còn còn muội phu của hắn. Xương Liêm nhếch môi, hắn có một muội phu là Hầu gia kìa.

Đổng Sở Sở cảm thấy tướng công giấu chuyện gì đó trong lòng không nói với thị, nhớ lại chuyện tướng công vừa về đã đi thẳng tới sân chính nên thị không hỏi. Sớm muộn gì cũng biết thôi, chuyện thị quan tâm hơn là bụng của mình, con gái có thể chạy có thể nhảy rồi mà bụng thị vẫn chưa có động tĩnh gì. Đổng Sở Sở nghĩ tới lá thư mà mẹ gửi, hỏi thị đã có thai chưa, thúc giục thị sinh con trai. Thị cũng muốn có con trai lắm chứ, nhưng cố gắng rồi vẫn chưa mang thai. Thị suy nghĩ về bài thuốc sinh con mà mẹ gửi, mím môi.

Xương Liêm thấy qua một hồi mà nương tử vẫn không nói chuyện:

- Làm sao vậy?

Đổng Sở Sở:

- Không có gì.

Xương Liêm cũng không nghĩ gì nhiều:

- Ta đi tắm trước.

- Được.

–   –

Sân chính, Trúc Lan không yên lòng lắm:

- Anh nói xem, trong lòng chúng ta biết rõ sớm muộn gì Dung Xuyên cũng sẽ dọn đi, vậy mà khi Dung Xuyên đột nhiên không quay về nhà, trong lòng em lại thấy rất hụt hẫng.

Chu Thư Nhân nói:

- Đừng nói là em, trong lòng anh cũng thế. Con người đều cảm tính, chúng ta nuôi Dung Xuyên nhiều năm như vậy, Dung Xuyên có khác gì mấy đứa Xương Lễ đâu.

Trúc Lan cười, đúng là không khác gì nhau. Lúc đó bọn họ vừa tới cổ đại chưa bao lâu nên không có bao nhiêu cảm tình với mấy đứa Xương Lễ, Dung Xuyên cũng tới Chu gia vào thời điểm đó.

*****

Tửu lầu ở Kinh Thành, Thẩm Dương đã uống hơi quá chén, hắn ta nói với Ngũ hoàng tử:

- Chu gia này và Ninh phủ qua lại thân thiết thật, Thái Tử bị cấm túc… ực, vậy mà Chu gia còn thân thiết với Ninh gia như thế, ngu xuẩn.

Trương Cảnh Hoành nhìn Thẩm Dương say khướt với vẻ cạn lời, có phải Thẩm Dương quên chuyện y là Ngũ hoàng tử, là anh em cùng một mẹ với Thái Tử rồi không, Ninh phủ cũng là nhà ngoại của y mà:

- Mẫu thân của bổn điện hạ cũng là Hoàng hậu nương nương.

Nói xong, Trương Cảnh Hoành đứng dậy rời đi. Y không thể ở lại nữa, sợ rằng sẽ bị lây bệnh ngu mất, y không thể ngu đi được, sẽ toi mạng đấy!

Thẩm Dương nghe xong lời này thì lập tức tỉnh rượu. Đúng nhỉ, Ngũ hoàng tử là em trai ruột của Thái Tử, vậy mà hắn ta quên mất tiêu. Thật sự không thể trách hắn ta được, hắn ta quen Ngũ hoàng tử lâu như vậy nhưng Ngũ hoàng tử chưa từng nhắc tới Thái Tử. Thêm việc Ngũ hoàng tử xử lý công bằng chuyện của Tôn đại nhân, Ngũ hoàng tử lại luôn theo sau Nhị hoàng tử nên hắn ta mới quên mất. Thẩm Dương lảo đảo đứng lên, muốn đi tìm Ngũ hoàng tử để giải thích, tuy nhiên chờ xuống lầu thì xe ngựa đã đi xa, nghĩ thầm rằng tiêu rồi.

*****

Hàn Lâm Viện

Hôm sau Xương Liêm đến Hàn Lâm Viện thì đúng lúc Dung Xuyên cũng đến, là tới bằng xe ngựa của Hầu phủ. Hắn nhìn thoáng qua một cái đã thấy đôi mắt sưng đỏ của Dung Xuyên, tức là khóc rồi, hắn dời mắt đi:

- Đến rồi sao.

Dung Xuyên hơi ngượng ngùng, đã đắp mắt rồi những vẫn hơi sưng như cũ:

- Ừ.

Xương Liêm vỗ bả vai Dung Xuyên:

- Chúng ta vẫn là huynh đệ như trước.

Dung Xuyên cười nói:

- Ừ, chúng ta vẫn luôn là huynh đệ.

Chu gia cho hắn một mái nhà vào lúc hắn cần sự ấm áp nhất, vậy nên Chu gia vĩnh viễn quan trọng nhất trong lòng hắn.

Xương Liêm đến phòng của Thứ cát sĩ, liếc mắt một cái đã nhìn thấy Thẩm Dương nằm bò ra bàn. Hôm qua còn vô cùng huênh hoang mà hôm nay vành mắt đen thui, trông hết sức tiều tụy. Xương Liêm cau mày, lười không muốn ngó hắn ta thêm cái nào nữa.

Trong lòng Thẩm Dương đang rất lo lắng, hắn ta sợ mình chọc giận Ngũ hoàng tử nên trằn trọc thao thức cả đêm. Vì uống nhiều rượu nên đầu hơi đau, bây giờ thấy choáng váng.

*****

Hoàng cung

Bên trong chính điện, Chu Thư Nhân và Công bộ thượng thư ở lại. Đúng rồi, còn có Tam hoàng tử bị phái đi làm việc, việc quy hoạch Kinh Thành rơi vào tay Tam hoàng tử. Mặc dù Nhị hoàng tử không nhận được việc của Kinh Thành nhưng cũng có việc khác, mở rộng Bình Cảng do chính Nhị hoàng tử phụ trách quản lý.

Hai vị hoàng tử đều có việc để làm, còn đều là việc không tồi. Hôm nay Hoàng Thượng giữ Tam hoàng tử lại khiến hôm qua lòng người trong triều đình còn rục rịch thì nay đã yên ổn lại. Suy nghĩ của Hoàng Thượng quá khó đoán, tạm thời các đại thần cũng càng thận trọng và cẩn thận hơn.

Trong lòng Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời hớn hở, hắn còn chưa kịp mưu tính gì thì nhiệm vụ này đã rơi vào tay hắn. Xem ra phụ hoàng vẫn rất coi trọng hắn.

Bình Luận (0)
Comment