Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 777

Chu Thư Nhân tính canh giờ:

- Hầu gia, hạ quan nên quay về Hộ bộ rồi, Hộ bộ còn rất nhiều chuyện chờ hạ quan.

Ninh hầu gia đáp: - Được.

Chu Thư Nhân vừa ra khỏi quán trà là liên tục ho khan vài tiếng, nhịn cười quá vất vả. Chuyện của Dung Xuyên xem như đã kết thúc, trong lòng anh cũng bớt một chuyện phải nhọc lòng, cảm thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

Quay về Hộ bộ, Chu Thư Nhân thấy Khâu đại nhân muốn nói lại thôi, bèn hỏi:

- Đại nhân có chuyện gì muốn nói sao?

Trong lòng Khâu Duyên vô cùng rối rắm: có thể Chu Thư Nhân là người theo phe Thái Tử, nhưng bây giờ Thái Tử bị cấm túc, Hoàng Thượng thân thiết với Nhị hoàng tử, lúc này chẳng ai đoán được suy nghĩ trong đầu Hoàng Thượng. Ông ta cũng không muốn xen vào chuyện tranh đoạt ngôi vị hoàng đế, Khâu gia không liều nổi:

- Chu đại nhân quen với Ninh hầu gia sao?

Từ sau khi vị Ninh hầu gia này hồi kinh, biết bao người nịnh bợ. Vậy mà hôm nay lại tới tìm Chu Thư Nhân, có thể thấy được bọn họ quen biết từ lâu rồi.

Chu Thư Nhân hiểu ngay Khâu Duyên đang bối rối chuyện gì. Sau này Chu phủ và Ninh gia có quan hệ sâu sắc hơn, đây là chuyện không thể tránh được. Khâu Duyên nghi ngờ anh theo phe Thái Tử, mà sau này người khác cũng sẽ nghĩ như thế. Anh vuốt chòm râu, chuyện này khó lòng qua loa cho xong. Anh nói:

- Thằng con thứ ba và con rể của ta từng giúp đỡ Ninh quốc công, nên có một chút quen biết với Ninh hầu gia.

Khâu Duyên thoáng nhớ lại, hình như đúng là có chuyện như thế, chỉ là trước kia không để ý nhiều:

- Hóa ra là thế.

- Ừ.

–   –

Thôn Lý gia

Xương Lễ đã đến được một lúc, uống vào bụng rất nhiều nước trà thì cả nhà nhạc phụ nhạc mẫu mới về tới. Xương Lễ vội đứng dậy chào hỏi:

- Con rể thưa nhạc phụ nhạc mẫu.

Bước chân Lý Thông dừng lại, con rể càng ngày càng đặt nặng lễ nghĩa khiến ông ấy thấy không quen. Ông ấy lau tay rồi nhưng vẫn không dám đỡ, tay ông ấy toàn là bùn đất, nói với kiểu hơi sượng:

- Mau đứng lên đi.

Lý Hứa thị thấy con rể thì vô cùng kích động, nói:

- Hôm qua ta nghe được tin thì đoán là con sẽ đến. Buổi sáng không thấy đâu, cứ tưởng con có việc nên hôm nay không tới, vì vậy mới không chờ ở nhà.

Xương Lễ giải thích:

- Đúng là sáng nay tính tới đây ạ, nhưng vì Đổng lão gia nên mới trì hoãn.

Lý Hứa thị không thích Đổng gia, đều là quan hệ thông gia với Chu gia, nhưng vì Xương Liêm nên Đổng gia rất phách lối, còn tỏ vẻ chướng mắt Lý gia. Bà ấy không muốn nói về Đổng gia nữa, cười nói:

- Xương Trí cũng về sao, đã mấy năm rồi thẩm không gặp ngươi, bây giờ thay đổi nhiều nhỉ. Vóc dáng cao hơn, mặt mũi tuấn tú.

Xương Trí cười đáp:

- Là do lâu rồi thẩm không gặp ta nên mới thấy thế, chứ mẹ ta luôn nói ta càng lớn càng xấu, cứ chê ta hoài.

Lý Hứa thị cười:

- Là mẹ ngươi trêu ngươi thôi, chứ theo thẩm thấy thì trông ngươi tuấn tú nhất nhà.

Xương Lễ hỏi nhạc phụ:

- Gần đây mọi chuyện trong nhà vẫn ổn chứ?

Lý Thông xoa tay nén cảm giác hưng phấn xuống:

- Ổn, rất ổn! Con cũng thấy rồi, năm nay nhà mình xây thêm phòng ở, cũng thêm nhiều đất đai. Mấy năm nay mượn phúc và sự che chở của thông gia nên điều kiện trong nhà càng ngày càng khá khẩm.

Lý Hứa thị cũng nói:

- Thông gia thành quan trong Kinh Thành, chúng ta cũng được thơm lây nhiều lắm. Làng trên xóm dưới ở đây đều nể nang Lý gia, không ai dám ức h**p, con không cần lo đâu.

Lý Thông liên tục gật đầu, ra bên ngoài Tri huyện cũng gọi ông ấy một tiếng Lý lão gia. Lúc đó ông ấy ngơ ngác, cả đời làm ruộng nên ông ấy lắp bắp không biết trả lời thế nào.

Xương Lễ yên tâm, lấy lá thư đặt trong lồng ngực ra rồi nói:

- Đây là thư nương tử viết cho hai người, còn trong rương này là đồ con và nương tử biếu tặng hai người.

Nương tử chuẩn bị trang sức cho nhạc mẫu, chuẩn bị quần áo cho nhạc phụ. Còn những món hắn chuẩn bị toàn là dược liệu, nhân sâm, nhung hươu,... để tẩm bổ cơ thể.

Lý Hứa thị cười híp mắt, con gái không thiếu quà tặng ngày lễ ngày tết. Lần nào con rể trở về, con gái cũng gửi đồ đạc về theo, không uổng công nuôi đứa con gái này. Đúng là mắt nhìn của mẹ chồng tốt thật, nhìn một cái đã biết con gái nhiều phúc, bây giờ biết bao người hâm mộ bà ấy đấy. Không chỉ thế, cháu gái bà ấy cũng được gả cho nhà tốt vì người ta cho rằng con gái của Lý gia có phúc khí.

*****

Kinh Thành

Xế chiều, Xương Liêm và Dung Xuyên ra khỏi cửa Hàn Lâm Viện, Ninh hầu gia đã chờ được một lúc rồi. Dung Xuyên sải bước đi qua rất tự nhiên:

- Hầu gia.

Ninh Tự gật đầu, sau đó nói với Xương Liêm:

- Ta tìm Dung Xuyên có chút việc, ngươi về trước đi.

Xương Liêm sửng sốt, hôm nay không dẫn hắn theo sao:

- Vâng.

Dung Xuyên đi theo lên xe ngựa, thoáng cái xe ngựa đã đi xa. Lúc này Xương Liêm mới đi về phía xe ngựa nhà mình. Thẩm Dương bước nhanh hai bước, nói:

- Bây giờ Thái Tử đang bị cấm túc nhưng nhìn Ninh hầu gia không giống như đang lo lắng nhỉ, nói thế nào thì Thái Tử cũng là cháu ngoại trai ruột của Ninh hầu gia mà.

Xương Liêm dừng bước lại:

- Ý ngươi muốn nói là gì?

Thẩm Dương: - Ta không có ý gì khác.

Còn khuya Xương Liêm mới tin, hắn nhìn Thẩm Dương thật kỹ. Mấy ngày gần đây, Thẩm Dương và Ngũ hoàng tử rất thân thiết với nhau, Thẩm Dương lại còn huênh hoang.

Thẩm Dương thấy xe ngựa của Chu gia rời đi, trong lòng suy nghĩ xem nếu Thái Tử bị lật đổ thì vị hoàng tử nào có khả năng nhất. Chu gia không xa cách Ninh phủ, mà cứ gần gũi với Ninh phủ như thế ư! Hắn cứ tưởng Chu Xương Liêm thông minh lắm chứ, hóa ra cũng chỉ là thằng ngốc thôi. Thẩm Dương nghĩ đến Ngũ hoàng tử, mân mê ngọc bội bên hông. Cái này là Ngũ hoàng tử cho hắn ta, không biết Ngũ hoàng tử có khả năng không nhỉ. Phải biết rằng vài ngày trước, Ngũ hoàng tử còn được Hoàng Thượng trọng dụng.

*****

Chu phủ, Chu Thư Nhân về trước một bước, Trúc Lan đã biết chuyện giữa trưa rồi, nén cười:

- Xem ra kỹ thuật diễn của anh tốt hơn Hầu gia nhỉ.

Chu Thư Nhân thay quần áo, nói:

- Bởi vì trong lòng anh biết rõ mọi chuyện nên mới thấy bình tĩnh.

- Xem ra, Ninh quốc công phủ gửi thiệp mời tới là vì muốn nhận lại Dung Xuyên.

Chu Thư Nhân thay quần áo xong, thấy thoải mái hơn nhiều:

- Ừ.

Trúc Lan nhắc nhở:

- Nhận lại nhau xong, chuyện kế tiếp sẽ là thành thân. Ninh hầu gia nhắc tới với anh tức là hy vọng Dung Xuyên có thể thành thân sớm một chút.

Chu Thư Nhân nghiến răng, hạ giọng:

- Dung Xuyên xum xoe rành rành ra như thế, nhìn nó thử xem, hôm nay tặng trâm cài ngày mai tặng tranh vẽ, trong nhà có người của Hoàng Thượng thì sao ngài ấy không biết cho được?

Con trai ai thì người đó xót, Dung Xuyên ân cần rõ ràng như thế, ai cũng biết là Dung Xuyên muốn thành thân.

Trúc Lan bật cười ra tiếng:

- Đợt vừa rồi ngày nào Dung Xuyên cũng nghĩ tới chuyện mua nhà, vậy mà mấy ngày gần đây không thấy nhắc tới nữa. Chắc là nó cũng đoán được gì đó, nhưng tiếc là trật rồi.

Chu Thư Nhân hừ một tiếng, nói:

- Anh còn chưa chuẩn bị xong của hồi môn cho con gái mình, muốn thành thân cũng được thôi, cho thêm của hồi môn đi.

Trúc Lan nhắc nhở:

- Bộ anh tưởng Ninh gia sẽ không cho hả?

Chu Thư Nhân nghẹn họng, đúng là Ninh gia sẽ cho, mà không chỉ Ninh gia, đến Hoàng Thượng cũng sẽ cho.

Xương Liêm về nhà nói Dung Xuyên đi cùng Ninh hầu gia rồi, hai vợ chồng Chu Thư Nhân nhìn nhau, tỏ vẻ đã biết, sau đó không nói thêm gì nữa.

Xương Liêm cảm thấy dường như cha mẹ không bất ngờ chút nào khi Dung Xuyên đi cùng Ninh hầu gia:

- Cha, có phải cha đã biết Hầu gia tìm Dung Xuyên vì chuyện gì đúng không?

Chu Thư Nhân không có gì phải giấu giếm, Xương Liêm cũng có vài suy đoán rồi, nhưng anh lại không thể nói rằng Ninh hầu gia dẫn Dung Xuyên đi là để lừa Dung Xuyên được:

- Ninh hầu gia là cha ruột của Dung Xuyên, dẫn Dung Xuyên đi là để nói chân tướng cho thằng bé biết.

Xương Liêm nghĩ thầm, quả nhiên Dung Xuyên là con trai của Hầu gia, nhưng mà sao cha nói ra thản nhiên thế nhỉ:

- Cha, Ninh hầu gia nói với cha rồi sao?

Chu Thư Nhân: - Giữa trưa, Ninh hầu gia tới tìm ta rồi. Nói trước với con thế thôi chứ đừng nói ra ngoài, còn phải xem Ninh gia sắp xếp thế nào nữa.

Xương Liêm uống ngụm trà để kìm nén sự kích động, vậy tức là có ý định nhận Dung Xuyên về. Ninh hầu gia là cha của Dung Xuyên, mà Ninh hầu gia chỉ có một đứa con trai là Dung Xuyên thôi, thế chẳng phải Dung Xuyên sẽ là Hầu gia tương lai sao, sau đó lại lo lắng:

- Thế chuyện cưới hỏi của muội muội và Dung Xuyên thì sao ạ?

- Không ảnh hưởng.

- Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi.

Bình Luận (0)
Comment