Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 774

Tuyết Hàm lên tiếng:

- Mẹ, Lưu gia có tìm tới nhà chúng ta không ạ?

Lưu tiểu thư ngã không nhẹ, lúc về nha đầu còn phải dìu đi.

Trúc Lan nhớ lại Lưu gia, phụ thân của Lưu tiểu thư là lang trung Lại Bộ. Quan viên Lại Bộ quen thói cao ngạo, người nhà bọn họ cũng cao ngạo theo. Xém xíu Chu Thư Nhân đã vào Lại Bộ, gia tộc của Lưu đại nhân ở Kinh Thành có chút thế lực, mà Lưu đại nhân muốn thăng lên làm Thị Lang, chuyện Chu Thư Nhân vào kinh tạo tiếng vang lớn cho nên anh khá có tiếng tăm trong vòng Lưu gia. Điều này dẫn đến mỗi lần Trúc Lan tham gia tiệc tùng chạm mặt nương tử của Lưu đại nhân, nương tử của Lưu đại nhân đối xử với Trúc Lan kiểu bằng mặt không bằng lòng. Con gái gặp gỡ Lưu tiểu thư, Lưu tiểu thư cũng sinh sự nhiều lần.

Trúc Lan nói:

- Chắc là Lưu gia sẽ không tìm tới tận nhà, nhưng mà bọn họ sẽ ghim ở đó, sau này có dịp trả thù.

Tuyết Hàm thở phào nhẹ nhõm, nói:

- Hừ, dù sao Lưu tiểu thư cũng hay kiếm chuyện với con, con không sợ nàng ta đâu.

Trúc Lan dặn dò con gái:

- Con vẫn nên cẩn thận một chút thì tốt hơn.

Cô không dám xem thường mưu mô và thủ đoạn của mấy vị tiểu thư này chút nào. Lần này Lưu tiểu thư bị tổn thất nặng, nàng ta không hận chết Tuyết Hàm mới lạ.

Tuyết Hàm ghi nhớ trong lòng, sau đó nói:

- Dạ mẹ. Mấy ngày sắp tới Ngọc Sương không cần tham gia tiệc tùng có vẻ tốt hơn.

Trúc Lan cười nói:

- Đi chứ, sao lại không đi? Chúng ta có ý nghĩ gì không thể để cho người khác biết đâu?

Tuyết Hàm ngẫm lại cũng phải, càng trốn tránh người khác sẽ càng cho rằng Chu gia chột dạ:

- Dạ mẹ! Chúng con trở về thay quần áo đây, lát nữa sẽ quay lại ăn cơm.

- Được rồi, đi đi!

–    –

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân vừa tiễn Lưu lang trung lén lút tới đây ra về, Khâu Duyên cười nhạo:

- Thái tử hồi cung, Lại Bộ lập tức chạy tới xin lại tấu chương xin bạc.

Chu Thư Nhân: - Xem ra Thái tử tới Lại Bộ đã dọa sợ toàn bộ Lại Bộ rồi.

Khâu Duyên hơi ngớ người ra, nói:

- Thì đó, quá đột ngột, trở tay không kịp.

Ông ta có thể tưởng tượng ra được thời điểm quan viên Lại Bộ nhìn thấy Thái tử đã bàng hoàng cỡ nào, tiếc là không thể tận mắt chứng kiến. Ông ta hoàn toàn không lo Thái tử sẽ tới Hộ Bộ, Hộ Bộ là nơi xử lý tiền bạc, sổ sách ghi chép rất rõ. E hèm, cốt lõi là vì Hộ Bộ vẫn luôn thiếu bạc, cho nên mỗi một khoản bạc hết sức rành mạch.

Chu Thư Nhân nghĩ đến quan viên Lại Bộ, âm thầm thấy tiếc. Bây giờ vẫn chưa phải lúc, có lẽ Hoàng thượng sẽ để lại cho Thái tử. Suy cho cùng ở trong mắt Hoàng thượng, tham ô hay nhận hối lộ nhiều hơn thì lúc xét nhà cũng sẽ quay về quốc khố cả thôi. Đúng là không nhất thiết phải xét cho xong hết thời điểm này.

*****

Hoàng cung

Hoàng thượng hỏi Thái tử:

- Con có phát hiện gì không?

Thái tử mân mê ngọc bội, đáp:

- Quả nhiên nhi thần phát hiện được không ít chuyện. Số bạc vừa mới phát cho Lại Bộ hết sạch, nhi thần có lật xem lại đánh giá quan viên trong mấy năm trở lại đây, cảm thấy đánh giá vô cùng lỏng lẻo. Phụ hoàng, nhi thần có mang về sổ sách ghi chép tình hình thăng quan tiến chức của Lại Bộ hơn mười năm qua, nhi thần sẽ dựa vào danh sách để kiểm chứng.

Y rất bất mãn về Lại Bộ. Y đến Lại Bộ bất ngờ, đa phần quan viên Lại Bộ còn đang uống trà tán dóc, nhàn hạ làm sao!

Hoàng thượng: - Ừm, chuyện kiểm chứng giao cho con.

- Vâng.

Hoàng thượng nói tiếp:

- Mấy ngày sắp tới con không cần phải tiến cung.

- Vâng, nhi thần đã hiểu.

Trong lòng y cũng từng có nỗi sợ khi diễn vở kịch này, y thật sự sợ nảy sinh khoảng cách với phụ hoàng. Y không dưới một lần tự nhủ tất cả là giả, y cảnh cáo bản thân rằng y cần sự tin tưởng của phụ hoàng cho nên y không dám đi nhầm bước nào.

*****

Hàn Lâm Viện

Hiếm khi Xương Liêm nhìn thấy mặt mày Thi Khanh hớn hở cả ngày, nụ cười trên mặt không có cách nào giấu đi. Hắn nhịn cả một buổi sáng, cuối cùng tìm được cơ hội mò tới gần Thi Khanh hỏi:

- Có chuyện gì vui hả?

Thi Khanh xoa mặt của mình, hỏi lại:

- Bộ rõ lắm sao?

- Rõ lắm.

Thi Khanh nhoẻn miệng cười, đáp:

- Ta sắp làm cha!

Y thành thân muộn, bây giờ mới thành thân chưa bao lâu mà nương tử đã có thai rồi, y có thể không vui sao?

Xương Liêm mừng cho bạn mình, nói:

- Chúc mừng.

Thi Khanh cười đáp:

- Cảm ơn.

Xương Liêm thấy có người tới, bèn xoay người đi ngay.

Buổi tối, Xương Liêm về phủ lập tức chia sẻ tin vui với mẹ. Trúc Lan suy nghĩ sâu xa, không hề cảm thấy vui vẻ. Diêu hầu phủ có vấn đề, Diêu nhị tiểu thư thật sự có thể sinh đứa trẻ này ra sao?

Xương Liêm thấy trên mặt mẹ không có nụ cười, bèn hỏi:

- Mẹ, mẹ bị sao vậy?

Trúc Lan hoàn hồn, đáp:

- Không sao, chẳng qua cảm thấy bùi ngùi trong lòng một chút mà thôi. Thời gian trôi qua quá nhanh, mới đó mà đã lấy vợ sinh con cả rồi.

Xương Liêm không suy nghĩ nhiều, nói:

- Con trai thấy Thi Khanh vui lắm ạ, huynh ấy vẫn luôn khao khát có một mụn con, bây giờ được toại nguyện rồi.

Trúc Lan cười cười:

- Con mau đi thay quần áo đi, chờ lát nữa cha con về rồi cùng ăn cơm.

- Vâng ạ.

Xương Liêm ra ngoài, Trúc Lan tiếp tục nghĩ chuyện Diêu hầu phủ. Mặc dù cô rất ít khi ra cửa, nhưng Chu Thư Nhân thường nói với cô rất nhiều về Diêu hầu phủ cũng như cục diện Kinh Thành. Cho nên cô biết khá nhiều: Diêu nhị tiểu thư lấy Thi Khanh, không có con cái còn được bình an; bây giờ mang thai, đứa bé là nữ thì may, nếu là con trai…

Trúc Lan cau màu, cô cũng suy nghĩ quá xa. Bây giờ có thể thuận lợi sinh nở hay không còn chưa biết được.

Sau bữa cơm tối, Trúc Lan nói cho Chu Thư Nhân nghe, Chu Thư Nhân nhỏ giọng:

- Chúng ta không cần lo lắng chuyện này, đây là chuyện của Thi Khanh.

Trúc Lan: - Em đâu có lo, chẳng qua có chút bùi ngùi mà thôi.

Diêu nhị tiểu thư đúng là không tệ, đáng tiếc lại được sinh ra ở Diêu hầu phủ. May mà Diêu nhị tiểu thư lấy Thi Khanh, bằng không nửa đời sau Diêu nhị tiểu thư cũng không có tương lai.

Chu Thư Nhân xoa bả vai, nói:

- Sắp tới Kinh Thành sẽ không bình yên, nhà ta chỉ có thể tự lo cho mình. Em hãy chú ý nhiều hơn, chúng ta cố gắng hết sức đừng để bị lôi vào.

Trúc Lan hỏi lại:

- Anh phát hiện ra điều gì à?

Chu Thư Nhân nói nhỏ:

- Thái tử xen vào lục bộ, bộ đầu tiên đến chính là Lại Bộ. Lại Bộ ghi lại tất cả tư liệu về quan viên và đánh giá thăng chức, có thể thấy được sự kiện Tôn Liệu nổ ra chứng minh cũng có không ít quan viên trên triều có vấn đề. Chúng ta không biết những quan viên đó, cho nên em phải chú ý một số quan quyến tới lui nhiều hơn, tránh cho Chu gia bị dính vào.

Trúc Lan căng thẳng trong lòng, khó mà phân biệt những quan viên đó là người hay quỷ.

- Em sẽ hết sức cẩn thận. Xem ra chuyện cưới gả của Ngọc Sương lại phải cẩn thận hơn nữa.

Chu Thư Nhân: - Hôn sự của Ngọc Sương không cần gấp.

- Ừm.

Hôm sau, mới sáng sớm mà Trúc Lan đã nhận được hai tấm thiệp mời: một tấm là thiệp mời của phủ Ninh Quốc Công, một tấm là thư báo đến nhà của Thẩm huyện chúa. Trúc Lan xem thiệp của phủ Ninh Quốc Công, bởi vì phủ Quốc Công rất ít khi tổ chức tiệc. Cô nói với Tống bà tử:

- Ngươi đi hỏi thăm xem, phủ Ninh Quốc Công đã mời những ai.

Tống bà tử nhận nhiệm vụ đi ra ngoài, Trúc Lan mới cầm lấy thiệp của Thẩm huyện chúa. Thẩm huyện chúa lại muốn tới nhà cơ đấy, Trúc Lan không hiểu cho lắm, lúc này lẽ ra Thẩm huyện chúa phải nên kè kè bên cạnh con trai mà không dễ dàng xuất phủ mới đúng?

*****

Phủ Ninh Quốc Công

Du thị đến gần bên cạnh mẹ chồng, hỏi:

- Mẫu thân, sao tự nhiên người lại muốn tổ chức tiệc ngắm hoa thế?

Du thị làm dâu ở phủ Quốc Công nhiều năm, có hiểu biết về yến tiệc của phủ Quốc Công. Đột nhiên tổ chức bữa tiệc ngắm hoa, ả ta đoán mãi không ra mẹ chồng đang muốn làm gì.

Phu nhân thế tử có thể nói rằng đây là ý của tướng công hay sao? Không thể!

Bà ta cũng không hiểu ý của tướng công, vì sao phủ Quốc Công phải tổ chức tiệc ngắm hoa. Nhưng mà, thật ra bà ta có thể đoán mò chút đỉnh: chắc chắn cha chồng đang bày mưu tính kế.

Phu nhân thế tử nhìn đứa con dâu thứ đang cố tìm hiểu tin tức. Thành thật mà nói, trong hai người con dâu, bà ta thích con dâu cả. Chẳng qua bà ta bất công với con dâu thứ nhiều, cho nên mới hơi dung túng cô con dâu thứ. Dạo này con dâu cả vẫn luôn bầu bạn với bà ta, lâu dần sự chênh lệch giữa hai cô con dâu càng thêm rõ rệt.

- Ngươi có thời gian tới chỗ ta tìm hiểu tin tức sao không trở về chăm sóc Chí Tường đi!

Hai ngày nay con trai út phải mời đại phu tới khám, bà ta cứ lo lắng mãi. Thấy Du thị không lo lắng lắm, trong lòng bà ta không khỏi bất mãn.

Bình Luận (0)
Comment