Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 773

Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua, thảo nào Tiêu đại nhân tức giận. Hiện tại vừa phải thu mua lương thực, vừa phải xây dựng chỗ ở phương Nam, Hộ Bộ tiêu tiền như nước. Bây giờ mỗi một khoản bạc chia ra đều đủ khiến đại nhân thấy nhói lòng.

Tiêu Thanh nghiến răng, nói:

- Quan viên Lại Bộ, chó má!

Lão thật sự muốn xét nhà một vài quan viên Lại Bộ, toàn là những con chuột béo!

Trong lòng Chu Thư Nhân hiểu rõ: Thượng Thư đại nhân sẽ không đồng ý. Thế là anh bỏ nó qua và không để ý đến nữa, dò hỏi:

- Đại nhân, ngài gọi bọn hạ quan qua đây là có chuyện gì muốn dặn dò sao?

Tiêu Thanh: - Bản quan bị Lại Bộ chọc tức tới ngu người rồi, suýt chút nữa thì quên mất chuyện chính. Bản quan đã xin Hoàng thượng nghỉ phép nửa tháng, ngày mai bản quan phải trở về quê. Những ngày bản quan không có ở đây, hai người các ngươi phải giữ gìn Hộ Bộ thật tốt.

Nói tới nghỉ phép, tâm trạng Tiêu Thanh tốt lên. Từ lúc lão thành Hộ Bộ Thượng Thư, chừng ấy năm trời mà đây mới chỉ là lần thứ hai xin nghỉ - thời gian nghỉ phép có nửa tháng thôi. Lần này được duyệt ít nhiều nhờ có Chu Thư Nhân, tuổi tác của lão không nhỏ, cuối cùng cũng có thể về quê sắp xếp chuyện sau này rồi.

Khâu Duyên căng thẳng trong lòng, tháng này Chu Thư Nhân lên triều, Thượng Thư đại nhân lại không ở đây, thế thì chẳng phải chỉ có một mình Chu Thư Nhân lên triều hay sao. Hoàng thượng vốn đã để ý Chu Thư Nhân rồi, bây giờ Chu Thư Nhân càng nổi bật hơn. Khâu Duyên cảm thấy số phận của mình thật sự không tốt, vận may ít ỏi.

- Đại nhân, ngài cứ yên tâm, hạ quan và Chu đại nhân sẽ trông coi Hộ Bộ thật tốt.

Chu Thư Nhân hơi choáng. Tiêu đại nhân không ở Hộ Bộ, phải chầu triều sớm thì thôi, Thượng Thư các bộ sẽ tìm tới anh, nghĩ thôi mà thấy da đầu tê dại.

Tiêu Thanh nói tiếp:

- Tất cả chi tiêu của Hộ Bộ chờ ta trở về rồi bạn, các ngươi có thể câu giờ thì câu, thật sự không thể câu kéo thì nhất định phải được sự cho phép của Hoàng thượng. Khâu Duyên, ngươi ở Hộ Bộ lâu nhất, Hộ Bộ giao lại cho ngươi. Thư Nhân, ngươi hãy giúp đỡ Khâu Duyên.

Khâu Duyên không cho rằng phụ trách Hộ Bộ là chuyện tốt. Ông ta phụ trách, có nghĩa người đắc tội với người khác là ông ta. Nhưng Chu Thư Nhân mới tới Hộ Bộ, ông ta không thể không làm. Thoái thác chứng tỏ bản thân không có bản lĩnh, cũng cho thấy ông ta hoàn toàn phục Chu Thư Nhân, sau này ông ta chỉ có thể làm theo tất cả mệnh lệnh của Chu Thư Nhân thôi. Ông ta thật sự tiến thoái lưỡng nan, trong lòng tức nghẹn, cúi đầu nói:

- Vâng!

Chu Thư Nhân không nghĩ Khâu Duyên phụ trách thì anh sẽ nhẹ nhàng, Thượng Thư các bộ toàn là cáo già, nghĩ thôi mà thấy đau đầu.

- Vâng!

Tiêu Thanh tiếp tục dặn dò vài việc, đưa con dấu cho Khâu Duyên, cuối cùng lại nói:

- Bản quan đi trước, nửa tháng sau gặp lại.

Nói xong, Tiêu Thanh tự do rời đi, không hề lưu luyến dù chỉ là một chút.

Chu Thư Nhân lẳng lặng nhìn Tiêu đại nhân nhanh chân bước ra ngoài, giống như trên người không còn áp lực gì cả, bước đi hết sức thoải mái. Khâu Duyên giật giật khóe môi, tự nhiên ông ta cũng muốn xin nghỉ.

–    –

Buổi tối, Trúc Lan biết tin Hộ Bộ Thượng Thư xin nghỉ, cô vỗ bả vai Chu Thư Nhân đầy vẻ đồng tình:

- Có cấp dưới đắc lực thì Thượng Thư đại nhân mới dám xin nghỉ, anh thật sự đã làm rất tốt.

Nếu Hộ Bộ vẫn còn trong cách khổ sở vì thiếu bạc như trước, Tiêu đại nhân nào dám xin nghỉ rời đi. Bàn về tầm quan trọng của việc có trợ thủ đắc lực, thì hành động xin nghỉ của Tiêu đại nhân chính là minh chứng điển hình!

Chu Thư Nhân: “...”

Anh cũng có cảm giác là lỗi do anh, Tiêu đại nhân đi rồi, Khâu đại nhân không ít lần thở ngắn than dài với anh!

Trúc Lan đồng cảm với Chu Thư Nhân xong, tiếp tục nói ra phát hiện của cô ở Diêu hầu phủ:

- Em cảm thấy đệ đệ của Diêu nhị tiểu thư, tức Diêu tam công tử chỉ đang giả ngốc thôi.

- Lấy gì chứng minh điều đó?

- Em để ý thấy Diêu Dao quá sức bình tĩnh, càng bình tĩnh càng chứng tỏ có vấn đề. Nói không chừng, Diêu tam công tử đột nhiên bị ngốc là được Diêu Dao yêu cầu.

Vị Diêu nhị tiểu thư này vẫn luôn đề cao cảnh giác, làm không ít chuyện phòng ngừa cẩn thận.

Chu Thư Nhân trầm tư, nói:

- Nếu mà như vậy thì có lẽ Diêu nhị tiểu thư đã phát hiện ra cái gì rồi, cho dù không phát hiện ra chắc ăn cũng đã nhận ra gì đó.

Trúc Lan: - Em cũng nghĩ thế, em thấy Thẩm huyện chúa không tin, cứ thử dò xét mãi thôi.

- Thẩm huyện chúa cũng chẳng phải người đơn giản, Diêu hầu phủ này đúng là nơi thị phi.

Trúc Lan buông lược trong tay xuống, nói:

- Chờ mấy ngày nữa đảm bảo sẽ có người tới mai mối cho Ngọc Sương đấy, anh nhớ để ý nhiều hơn.

- Anh nhớ rồi.

Trúc Lan thật sự rất mệt, hôm nay ở Diêu hầu phủ khá lâu, nói không mệt là ba xạo.

*****

Hôm sau, vào lúc lên triều, Chu Thư Nhân vào cung một mình. Mặc dù không đứng ở trước, nhưng vị trí của Tiêu đại nhân bị trống, anh dòm một cái là thấy.

Chu Thư Nhân cảm nhận được những ánh mắt đánh giá, anh nghĩ thầm trong bụng: mấy cha này nhạy tin tức bỏ xừ, đã biết nguyên nhân rồi còn ngắm anh làm gì? Anh để ý chuyện cuối cùng Thái tử cũng đã lên triều hơn.

Chu Thư Nhân rất có tinh thần, Thái tử lên triều nghĩa là chuyện Tôn Liệu đã có kết quả. So với Thái tử, Tiêu đại nhân không lên triều chỉ là việc nhỏ.

Trương Cảnh Hoành trình tấu sớ lên, nói:

- Tội danh của Tôn đại nhân đã được điều tra rõ ràng rành mạch, kính xin Hoàng thượng phán xét anh minh!

Hoàng thượng đã biết trước nội dung trong tấu chương, ngài giả vờ ngó một cái, buông xuống rồi nói:

- Thái tử, con có gì muốn nói nữa không?

Thái tử đáp với vẻ mặt không cảm xúc:

- Nhi thần không còn gì để nói nữa, kính xin phụ hoàng phán xét anh minh!

Ánh mắt Hoàng thượng lạnh đi, nhìn thoáng qua mấy đứa con trai khác, đứa nào cũng đang im lặng đứng nghe. Không biết trong lòng bọn chúng đang mừng cỡ nào khi biết kết quả vụ án Tôn Liệu, bọn chúng ước gì Thái tử thương tích đầy mình, chẳng qua là không biểu hiện ra mặt mà thôi. Đám con trai này, còn quá non nớt!

Trương Cảnh Hoành hồi hộp trong lòng, hắn được ám chỉ điều tra theo lẽ công bằng, không dám không tra,. Hắn muốn lên tiếng, nói:

- Nhi thần cho rằng Thái tử cũng không biết rõ chuyện này, tất cả là do Tôn Liệu to gan lớn mật dối trên lừa dưới. Kính xin phụ hoàng minh giám!

Hoàng thượng nhìn Trương Cảnh Hoành nhiều hơn, trước kia trên người mang đầy khuyết điểm, nhưng từ sau khi nhận thức thân phận rõ ràng đã biết cách sống hơn rồi.

- Các khanh còn gì muốn nói nữa không?

Tề đại nhân tiến lên một bước, nói:

- Lão thần cảm thấy Thái tử bị oan, kính xin Hoàng thượng minh giám.

Chu Thư Nhân khá là bất ngờ khi Tề đại nhân luôn sắm vai phông nền đột nhiên lên tiếng. Sau đó anh trở nên trầm mặc, anh đã hoàn toàn hiểu ra: Tề đại nhân là người đáng tin cậy của Hoàng thượng, Hoàng thượng đi đâu Tề đại nhân đi đó. Trước kia Tề đại nhân nói chuyện thay anh, bây giờ phối hợp diễn kịch với Hoàng thượng và Thái tử.

Đoạn sau các đại thần đều hiểu ra rằng: Hoàng thượng có tình cảm sâu sắc với Thái tử. Người theo phe khác biết chắc không có khả năng lập tức hạ bệ Thái tử, cho nên càng lúc càng có nhiều vị đại thần đứng ra nói giúp Thái tử.

Hoàng thượng: - Thái tử không sai, nhưng phải chịu trách nhiệm trông coi thuộc hạ không xong. Thái tử giao lại chính sự trong tay, trở về học lại nhiều hơn.

- Nhi thần tuân chỉ!

Đại thần trong triều thấy hơi khó hiểu. Học lại nhiều hơn là sao? Học cái gì nữa?

Sau đó, các đại thần nhanh chóng biết được “học lại cái gì". Thái tử đi theo Lại Bộ Thượng Thư trở về Lại Bộ.

Chu Thư Nhân thấy Thái tử ngồi trên xe ngựa của Lại Bộ thượng thư thì tâm tình rất khá. Học lại lần nữa gì chứ, Thái tử tự mình trà trộn vào lục bộ để tìm hiểu. Nhiêu đó đủ thấy, Hoàng thượng không tin tưởng bất kỳ ai.

Thái tử đích thân điều tra, Chu Thư Nhân không khỏi tội nghiệp Lại Bộ. Tấu chương xin bạc vừa mới gửi đến Hộ Bộ, số bạc được cho lần trước chạy đi đâu rồi, bây giờ coi như Lại Bộ đâm phải họng súng.

Binh Bộ Thượng Thư - Lý đại nhân nói:

- Xe ngựa của Lại Bộ đi xa lắm rồi, ngươi còn chưa chịu lên xe ngựa à?

Chu Thư Nhân chào hỏi:

- Lý đại nhân!

Lý đại nhân thở dài, nói:

- Tiêu Thanh đúng là yên tâm về Hộ Bộ quá, nói gác lại công việc xin nghỉ là đi xin nghỉ thật.

Chu Thư Nhân định lên xe ngựa, bèn nói:

- Lý đại nhân, Hộ Bộ vẫn còn nhiều việc đang chờ hạ quan, hạ quan xin phép đi trước một bước.

Lý đại nhân vỗ vai Chu Thư Nhân, đáp:

- Được, ngươi cứ đi trước đi!

Chu Thư Nhân loạng choạng, vỗ gì mà mạnh dữ vậy. Cái vai của anh! Anh giật giật môi, rồi lên xe ngựa.

*****

Đến gần giữa trưa, Tuyết Hàm và hai cô cháu gái mới về. Trúc Lan hỏi:

- Sao cac con không trở về phòng thay quần áo để lát nữa ăn cơm, mà chạy hết tới chỗ ta làm gì?

Tuyết Hàm giải thích:

- Hôm nay chúng con tới Mạnh gia, mẹ biết rồi mà, con gái và Lưu tiểu thư không hợp nhau. Nàng ta nói gì con gái cũng không quan trọng, con gái đâu thèm để bụng. Thế nhưng nàng ta nói đụng tới Ngọc Sương, bảo rằng: Chu phủ hiếm khi sinh ra được một mỹ nhân dáng dấp được được, Chu phủ sẽ không dễ dàng hứa gả cho ai, Ngọc Sương cứ chờ bị lợi dụng để trèo cành cao đi. Con nghe thấy vậy thì rất tức giận nên đã cãi nhau với nàng ta, bây giờ trở về con báo cho mẹ một tiếng. Nhỡ đâu Lưu gia mò tới, mẹ cũng biết được lý do.

Trúc Lan hiểu con gái đến cỡ nào, bèn nói:

- Không đơn giản chỉ là cãi nhau đúng không!

Ngọc Lộ tiếp lời:

- Lời của tiểu cô cô khiến Lưu tiểu thư bật khóc, Lưu tiểu thư chạy nhanh quá bị té ngã.

Hôm nay đúng là mở mang tầm mắt. Tiểu cô cô mắng Lưu tiểu thư không chút nể nang, từng câu từng từ như xát muối vào trái tim nhưng lại không có chữ nào th* t*c. Da mặt của Lưu tiểu thư khá mỏng, nàng ta không có mặt mũi nhìn ai cho nên chạy đi rồi tự té ngã. Có lẽ một thời gian dài Lưu tiểu thư sẽ không dám ra khỏi nhà.

Bình Luận (0)
Comment