Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 772

Liễu công công nói tiếp:

- Lúc nãy có nữ quan của Hoàng hậu nương nương mang điểm tâm tới.

Hoàng thượng: - Bãi giá tẩm cung của Hoàng hậu nương nương.

- Tuân mệnh.

*****

Diêu hầu phủ

Diêu Văn Kỳ tiễn người vừa tới ra phủ, chờ người nọ đi khuất bóng, ông ta hất đổ chung trà. Bây giờ ông ta rất muốn ăn tươi nuốt sống một người, cộng sự nôn nóng, nhiều lần giấu giếm ông ta hành động một mình. Trong mắt Diêu Văn Kỳ toát ra lạnh lẽo, bọn họ càng ngày càng không tin tưởng ông ta, hay nói đúng hơn ngay từ lúc mới bắt đầu hợp tác đã không tin tưởng rồi. Thế nhưng phá hoại kế hoạch của ông ta thì ông ta không thể nhẫn nhịn được nữa. Diêu Văn Kỳ híp mắt, có một số kẻ không biết nghe lời, cần phải dọn dẹp sạch sẽ thì hơn.

Mới đó mà đã hai ngày trôi qua, đến ngày Trúc Lan đi Diêu hầu phủ. Xe ngựa ngừng ở trước cửa Diêu hầu phủ, Trúc Lan thấy hình như chỉ có mỗi mình cô là đi một mình, những nữ quyến khác đều dẫn con gái theo cùng. Trúc Lan lập tức hiểu ra buổi tiệc hôm nay có mục đích khác, mời cô âu cũng hy vọng cô dẫn con gái Chu gia tới đây.

Tống bà tử nhỏ giọng nói:

- Tuổi của Diêu nhị công tử không còn nhỏ nữa, lẽ ra phải thành thân rồi. Thế nhưng không biết vì lý do gì chần chừ mãi tới bây giờ.

Trong lòng Trúc Lan hiểu rõ, bởi vì Diêu nhị công tử và Ngũ hoàng tử phi hiện tại cùng mẹ sinh ra. Nhìn của hồi môn của Ngũ hoàng tử phi hồi xưa là biết, Diêu hầu gia bỏ quên đứa con gái này. Từ đó suy ra, có lẽ bọn họ cũng không thương yêu Diêu nhị công tử. Đương nhiên cũng còn một khả năng khác: Hầu gia muốn tìm cho con trai mình một mối nhân duyên nhà lành, cho nên vẫn luôn dây dưa. Có điều, khả năng này không quá cao.

Trúc Lan đi vào Hầu phủ, phủ đệ của Diêu hầu phủ do chính tổ tiên truyền lại, diện tích rộng hơn Thẩm hầu phủ nhiều. Yến tiệc tổ chức bên ngoài vườn hoa, lúc Trúc Lan đến thì không ít người đã có mặt rồi.

Bạch thị ngồi ở vị trí chủ tiệc, Trúc Lan chào hỏi:

- Ra mắt phu nhân!

Bạch thị thân thiết nói:

- Ta vẫn luôn muốn gặp ngươi, hôm nay đã gặp được rồi. Lát nữa chúng ta nói chuyện nhiều hơn, mau ngồi xuống đi.

Trúc Lan tươi cười ngồi xuống, cô không bỏ sót ý cười trong mắt Bạch thị - nhất là khi thấy cô chỉ tới có một mình. Trúc Lan ngộ ra, Bạch thị không muốn con của vợ lẽ có hôn sự tốt.

Trúc Lan tham gia yến tiệc vài lần, quen biết không ít quan quyến. Cô nhìn một vòng, trong số quan quyến được mời hôm nay, chức quan của chồng đều không quá cao, người có tướng công giữ chức quan cao nhất mà cô gặp được là Chính Tam Phẩm.

Trúc Lan lại nhìn sang chỗ các vị tiểu thư đang ngồi, quả nhiên không ít. Ngẫm lại cũng phải, Diêu hầu phủ dù sao vẫn là hầu phủ. Mặc dù lắm thị phi, nhưng sao có thể ngăn được người muốn gả vào Hầu phủ cơ chứ - nhất là những nhà quan viên không có quyền thế ở đất Kinh Thành. Chờ thêm một lúc, Trúc Lan thấy Diêu nhị tiểu thư cũng tới. Bạch thị gặp con gái ruột mới cất nụ cười giả tạo vào.

Diêu Dao không khỏi đau đầu, thật ra Diêu Dao ước gì mẫu thân trông chừng đệ đệ nhiều hơn, thế nhưng mẫu thân lại hợp tác với di nương cho nên mới có bữa tiệc coi mắt hôm nay. Diêu Dao ngồi bên cạnh mẫu thân, mới để ý thấy Dương thị. Diêu Dao ngạc nhiên, mẫu thân lại còn mời cả Chu gia. Sau đó Diêu Dao nghĩ thầm, chắc chắn là ý của phụ thân rồi. Tổ chức yến tiệc chắc chắn phải báo với phụ thân một tiếng. Mặc dù Diêu Triết Cương bị cha hắt hủi, nhưng vẫn có giá trị lợi dụng.

Chu đại nhân được Hoàng thượng tin tưởng cực kỳ, đương nhiên phụ thân sẽ có mưu tính. Chẳng qua, tiểu thư Chu phủ đã có hôn ước, mà con gái Chu phủ hơi lớn một chút chỉ có cháu gái lớn của Chu đại nhân thôi. Diêu Dao cúi đầu, chờ tiểu cô nương tới tuổi gả chồng mất ít nhất vài năm nữa, phụ thân thật sự không hề quan tâm Diêu Triết Dư. Nếu như không phải đệ đệ bị ngốc, kiểu gì phụ thân cũng sẽ lợi dụng đệ đệ, bởi lẽ tuổi của đệ đệ là thích hợp nhất.

Thẩm huyện chúa đến cuối cùng, huyện chúa ngồi xuống mà không nể mặt Bạch thị. Bạch thị cũng chẳng tức giận, vẫn chỉ trò chuỵện với người phụ nữ bên cạnh. Trúc Lan suy xét, Bạch thị là chính thất nhưng đầu óc con trai không bình thường nên không còn tự tin nữa. Cô nhâm nhi tách trà, nghiền ngẫm: Thẩm huyện chúa không để Bạch thị vào mắt còn không phải là đang thử thật giả hay sao, xem ra không ai tin tưởng con của chính thất Bạch thị bị ngốc.

Trúc Lan không để ý thái độ của Bạch thị cho lắm, trái lại cô để ý Diêu nhị tiểu thư hơn - Diêu nhị tiểu thư mới là điểm mấu chốt. Diêu Dao cảm nhận được Dương thị đang quan sát mình, trong lòng căng thẳng. Diêu Dao có chút hối hận, hối hận bởi vì bại lộ quá nhiều trước mặt Dương thị, cho nên mới để Dương thị hết sức để ý đến mình.

Trúc Lan nhìn sang chỗ khác, khóe miệng khẽ cong. Cô đã biết được điều mà cô muốn biết. Đột nhiên Bạch thị cất giọng, hỏi:

- Hôm nay các vị tiểu thư Chu gia không tới đúng là uổng quá. Ta từng nghe nói cháu gái lớn của Chu gia là một người đẹp, đáng tiếc chỉ nghe danh mà không có cơ hội gặp người thật.

Trúc Lan cười đáp:

- Cháu gái nhà ta tuổi vẫn còn nhỏ, ta nghĩ tiệc tùng như ở Hầu phủ không hợp với chúng nó.

Lần trước Tuyết Hàm và Ngọc Sương đi dự yến tiệc, mọi người đều biết dáng dấp Ngọc Sương rất khá.

Bạch thị hiểu rõ ý của Dương thị: cháu gái nhà ta tuổi vẫn còn nhỏ, đừng hòng dòm ngó. Bạch thị cong cong khoé môi, thị thật sự không dòm ngó, Chu gia đang ở kèo trên, nhưng thị không muốn con của thiếp thất có lợi. Nhìn đi, Chu phủ người ta trốn Hầu phủ còn không kịp!

Hai mắt Thẩm huyện chúa sáng rực, huyện chúa chỉ nhớ tiểu thư Chu gia có hôn ước rồi, mà quên khuấy đi cháu gái Chu gia. Trước kia tiểu thư của Nhị phòng Chu gia có thân phận thấp, nhưng giờ thì khác. Phụ thân và tướng công nói, Chu đại nhân là người có số hưởng, như vậy có thể châm chước khuyết điểm của Nhị phòng Chu gia. Thẩm huyện chúa nghĩ đến cháu trai nhà mình: con cả của nhà Đại ca thì đã đính ước, chứ con thứ của nhà Đại ca vẫn chưa. Ờm, thị phải đến Chu phủ chơi và tận mắt thấy cháu gái Chu gia mới được.

Không riêng gì Thẩm huyện chúa có suy nghĩ đó, tất cả nữ quyến tham gia yến tiệc hôm nay đều đã dao động. Trúc Lan cảm nhận được những ánh mắt dò xét, trong lòng hiểu rõ họ đang nghĩ gì. Cô càng phải trông chừng Ngọc Sương cẩn thận.

*****

Hộ Bộ

Đi theo bên cạnh Chu Thư Nhân lúc này là Trịnh chủ sự, vì Trịnh chủ sự này từng được Đặng tú tài nói đến. Anh đã quan sát suốt mấy ngày nay, mới nâng thành người thuộc quyền quản lý của mình. Trịnh chủ sự không tệ, mặc dù không sánh bằng Uông Cự, nhưng được. Chu Thư Nhân hơi nhớ Uông đại nhân, nhất là những lúc bận rộn. Có một trợ thủ giỏi giang, anh sẽ bớt đi rất nhiều công việc. Anh thầm đánh giá, Uông Cự đến Hộ Bộ là lang trung cũng không tới nỗi nào.

Trịnh đại nhân thấy Chu đại nhân sững sờ, trong lòng có chút căng thẳng:

- Đại nhân, hạ quan tính sai rồi sao?

Chu Thư Nhân hoàn hồn, đáp:

- Không có, tính đúng cả rồi, ngươi về trước đi.

Trịnh đại nhân bình tĩnh lại, ông ấy không dễ dàng gì mới được chuyển đến bên cạnh Chu đại nhân. Hộ Bộ có quá nhiều chủ sự, ông ấy rất trân trọng cơ hội này. Bao nhiêu người muốn đi theo Chu đại nhân, Chu đại nhân chọn ông ấy giống như trên trời rơi xuống chiếc bánh có nhân. Không làm sai là được rồi!

- Thưa, vâng!

Chu Thư Nhân vuốt râu, hiệu suất vẫn còn quá thấp. Anh lại nghĩ tới Uông Cự lần nữa, vất vả lắm mới rèn luyện được một người giúp đỡ mà lại!

*****

Nha phủ Tân Châu

Uông Cự hắt xì một cái, Vương đại nhân cau mày nói:

- Đại nhân, ngài làm sao vậy?

Làm ơn đừng có bị bệnh dùm cái, bây giờ có cả đống chuyện để làm!

Uông Cự sờ mũi, nói:

- Không sao, tự nhiên hắt xì cái thôi, chắc là có người đang nhắc tới bản quân, chắc chắn là Chu đại nhân.

Phụ thân của ông ấy nói: Chu Thư Nhân vừa vào kinh đã làm được mấy màn hay ho, bây giờ Hộ Bộ ổn như chưa từng được ổn. Chu đại nhân nhiều lần nhắc đến ông ấy, sau này ông ấy vào kinh, Chu đại nhân cũng có thể giúp đỡ ông ấy nhiều chuyện. Nghĩ vậy, tâm trạng Uông Cự cực kỳ tốt đẹp.

Vương đại nhân không khỏi chua xót, hâm mộ thôi rồi. Vương đại nhân cũng muốn được Chu đại nhân nhắc tới, tiếc là Vương đại nhân vẫn tự hiểu lấy: mình và Uông Cự khác xa nhau. Uông Cự và Chu đại nhân là cộng sự mấy năm, Chu đại nhân thích người có năng lực.

*****

Hộ Bộ

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên cùng nhau đến gặp Thượng Thư đại nhân, Thượng Thư đại nhân đang rất tức giận. Tiêu Thanh thở phì phò, nói:

- Các ngươi xem đi!

Chu Thư Nhân đứng yên bất động, Khâu Duyên bước lên trước xem, sau đó đưa cho Chu Thư Nhân và cất giọng nói:

- Mới vừa đưa bạc cho Lại Bộ cách đây mấy ngày cơ mà!

Mà còn chính tay ông ta đưa qua!

Bình Luận (0)
Comment