Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 771

Chu Thư Nhân thật sự rất thích kể nhiều về con trai út của mình, anh đang giúp con trai tạo ấn tượng trong lòng người khác. Hoàng thượng cũng được, Thái tử cũng được, có thể nhớ rõ tên của con trai sẽ rất tốt cho tương lai của con trai anh sau này.

Hoàng thượng rất có cảm tình với đứa nhỏ do chính mình ban tên cho, vả lại “Trung" ngụ ý “Chu gia trung thành”, bằng không ngài cũng sẽ không tặng ngọc bội. Ngài nhoẻn miệng cười, nói:

- Trông cơ thể của đứa con trai này của khanh thật sự không giống khanh, trẫm thấy dáng dấp của nó khá là rắn rỏi.

Trong giọng nói của Chu Thư Nhân mang theo một chút đắc ý nho nhỏ:

- Đó là bởi vì thần đã nuôi nấng con trai rất kỹ từ khi còn bé. Hồi lúc thằng bé mới vừa chào đời, thần nuôi hết sức cẩn thận.

Anh thật sự rất để ý, lần đầu làm cha, chuyện gì anh cũng tự mình làm lấy, nên có kinh nghiệm chăm con.

Hoàng thượng không khỏi ngạc nhiên, không ngờ Chu Thư Nhân lại thích trẻ con thế này. Ngài chỉ quan tâm những chuyện quan trọng liên quan đến Chu Thư Nhân, chứ không để ý mấy chuyện riêng tư. Ấn tượng sâu sắc duy nhất trong ngài là tình cảm của Chu Thư Nhân và thê tử tốt không chỗ nào chê.

Ninh Tự không muốn nghe nữa, càng nghe Chu Thư Nhân lại càng khoe khoang con trai.

- Hoàng thượng, thức ăn đã chuẩn bị xong, có thể mang thức ăn lên rồi ạ.

Hoàng thượng cũng hơi đói bụng, đáp: - Được.

Thái tử định sờ ngọc bội như một thói quen, vừa mới duỗi tay mò lấy ngọc bội thì sực nhớ ra ngọc bội đã bị người cha thân yêu của mình tặng cho người khác mất rồi. Bây giờ không cần Chu Thư Nhân nói thêm về con trai mình, y cũng ghi lòng tạc dạ.

*****

Thôn Chu gia

Tại nhà tộc trưởng, tộc trưởng Chu đang ngồi trên ghế bập bênh trong sân nghe con trai lớn nói chuyện. Ông ấy biết vì sao Chu Xương Lễ và Xương Trí trở về, trong lòng đang suy nghĩ về Xương Trí. Tiểu tử này là người cưới được Huyện chúa, đã nhiều năm rồi tiểu tử này chưa từng trở về. Đang nói chuyện thì Xương Lễ và Xương Trí vào sân, Xương Lễ cười nói:

- Tộc trưởng dạo này khỏe không?

Tộc trưởng Chu vội vàng ngồi dậy, đáp:

- Khoẻ, ta còn khoẻ đây, mau lại đây ngồi!

Xương Trí chào hỏi:

- Đã lâu không gặp tộc trưởng!

Tộc trưởng Chu nhìn Xương Trí, ấn tượng của ông ấy về Xương Trí tương đối mơ hồ. Lúc trước ở thôn Chu gia, chỉ nhớ rõ là đứa nhỏ này học rất giỏi. Thằng bé cũng chẳng chơi với mấy đứa con nít trong thôn, cho nên ông ấy ít khi thấy mặt. Bây giờ gặp lại, ông ấy không khỏi ngắm nhìn thật kỹ. Dáng dấp của tiểu tử này không tệ, nhiều năm làm công tử nhà quan đã bồi dưỡng nên khí chất trên người.

- Tốt, tốt! Đã lâu lắm rồi không gặp, ta cũng không nhận ra ngươi.

Xương Trí trả lời:

- Ta đã lấy vợ sinh con, trưởng thành không ít. Tộc trưởng mấy năm trở lại đây không hề thay đổi.

Tộc trưởng Chu cười đáp:

- Ta già cả rồi, trước kia còn chăm đi tới trường tộc, bây giờ chẳng muốn đi tới đi lui.

Lúc này trà nước đã được mang lên, tộc trưởng Chu ra hiệu mọi người uống trà:

- Đây là trà ta mới mua, không bằng trà ở quý phủ các ngươi, nhưng uống cũng không tới nỗi nào.

Xương Lễ: - Coi tộc trưởng nói chuyện kìa, bọn ta không quan tâm mấy thứ này đâu. Trong mắt ta, trà uống được đều là trà ngon.

Xương Trí liếc mắt nhìn Đại ca, trước kia Đại ca sẽ không nói chuyện khéo léo như vậy. Bôn ba thật sự đã tôi luyện một con người. Hắn nghĩ, nên đi theo Đại ca và Nhị ca ra ngoài nhiều hơn.

Chu tộc trưởng hồ hởi nói:

- Tính ra đã rất nhiều năm lão già này không gặp cha của các ngươi, sau khi hắn vào kinh mọi chuyện đều ổn cả chứ?

Xương Trí trả lời:

- Lúc hai ta đi, cha ta còn chưa nhậm chức. Suy cho cùng căn cơ của Chu gia ở Kinh Thành còn yếu, sau này vẫn phải gây dựng từ từ.

Xương Lễ nói tiếp:

- Cha còn khoẻ lắm, mọi chuyện trong phủ đều ổn. Tộc trưởng không cần lo cho cha ta, cha ta tự có cân nhắc trong lòng.

Tộc trưởng Chu thật sự không hề lo lắng cho Chu Thư Nhân, bởi lẽ Chu Thư Nhân có thể đi đến vị trí hiện tại chứng tỏ Chu Thư Nhân là người có bản lĩnh lớn. Ông ấy chỉ muốn biết nhiều hơn thôi, Chu Thư Nhân tốt thì cả tộc Chu thị mới khấm khá được, mà thế hệ sau của tộc Chu thị cũng cần Chu Thư Nhân dìu dắt.

Sau đó tộc trưởng Chu nói:

- Chúng ta tới trường tộc tham quan đi, bây giờ trường tộc thay đổi rất nhiều. Mấy năm vừa qua, đám trẻ có năng khiếu một chút đều đến trường tộc đọc sách, các ngươi cứ đến mà xem.

Hai huynh đệ âm thầm đưa mắt nhìn nhau, trong lòng hiểu rõ, tộc trưởng hy vọng bọn họ có thể thu nạp vài người. Hai người đồng thanh đáp:

- Được.

  –

Kinh thành

Trúc Lan và con trai trở về nhà. Cô kéo con trai về phòng, tháo ngọc bội bên hông con trai ra và nói:

- Mẹ cất miếng ngọc bội này cho con trước, chờ khi nào con lớn mẹ đưa lại cho con.

Xương Trung dùng cái tay béo che ngọc bội lại, nói:

- Không… không cần. Cha cũng nói cha cất dùm con, mà con xin lại thì cha không chịu cho con.

Trúc Lan khựng lại, hỏi:

- Cha con cất gì dùm con?

Xương Trung bĩu môi, đáp:

- Túi tiền, cha cất túi tiền cho con.

Trúc Lan híp mắt, cô thật sự không biết chuyện này. Chờ tới khi hoàn hồn, nhóc con đã chuồn mất dạng. Trúc Lan sửng sốt:

- Thằng nhóc này rất biết phân tán lực chú ý.

Trong mắt Tống bà tử chứa đầy ý cười, tiểu công tử đúng là thông minh. Tống bà tử nói:

- Tiểu công tử rất quý trọng miếng ngọc bội, chắc chắn sẽ không làm hỏng.

Tống bà tử khá hiểu tiểu công tử, món đồ càng thích thì sẽ cất đi chứ không đi khoe khoang khắp mọi nơi.

Trúc Lan thật sự lo lắng ngọc bội sẽ bị ném vỡ, bèn nói:

- Ngươi đi theo trông chừng đi, nếu như nó cất ngọc bội vào thì thôi, còn nếu nó không chịu cất thì về nói cho ta biết.

- Vâng.

Vương quản gia - phó quản gì của phủ tiến vào, nói:

- Chủ mẫu, đây là thiệp mời vừa được đưa tới.

- Ừ, đặt ở đây đi.

Vương quản gia là người quản lý phủ đệ ở Kinh Thành. Sau khi Chu gia vào kinh, Vương quản gia trở thành phó quản gia trông coi sân trước.

Trúc Lan cầm thiệp mời lên, lần này là thiệp mời của Diêu hầu phủ do chính phu nhân Hầu phủ gửi tới. Con trai thân sinh của Bạch thị này vừa mới bị ngốc, sao thị vẫn còn tâm trạng tổ chức tiệc tùng thế kia?

Trúc Lan lâm vào trầm tư, nghe thấy có tiếng bước chân, là Tống bà tử quay về. Tống bà tử hồi đáp:

- Tiểu công tử cất ngọc bội rồi ạ.

- Thế thì tốt. Đây là thiệp mời của Diêu hầu phủ.

Tống bà tử: - Phu nhân có định đi không?

Trúc Lan suy nghĩ một lúc, trả lời: - Đi!

Tống bà tử hiểu rõ trong lòng. Chủ mẫu sẽ đi một mình, bà ấy cũng không cần phải nói gì thêm.

Buổi chiều, Trúc Lan đang ngủ trưa thì cảm nhận được bên người nóng nóng. Cô mở trừng mắt, Chu Thư Nhân đã nằm bên cạnh cô rồi. Anh chàng này về mà cô thật sự không phát hiện ra. Trúc Lan cẩn thận đứng dậy, Chu Thư Nhân lập tức mở mắt:

- Anh không ngủ à?

Chu Thư Nhân: - Anh mới vừa về chưa được bao lâu, nhắm mắt nghỉ ngơi thôi.

Trúc Lan lấy gối nằm qua để tựa, nói:

- Chẳng phải anh đi uống trà à, sao lại gặp được Hoàng thượng thế?

Chu Thư Nhân không biết nói gì hơn:

- Đúng là anh đi uống trà, ban đầu định là sẽ trở về sớm một chút nào ngờ lại gặp Hoàng thượng. Hoàng thượng và Ninh hầu gia có hẹn, anh chỉ tiện thể có mặt mà thôi.

Trúc Lan tiếp lời:

- Hoàng thượng thật sự rất tín nhiệm anh. Người đi bên cạnh Hoàng thượng chắc là Thái tử rồi, nhưng em nhớ rõ ràng là Thái tử đang bị cấm túc mà!

- Đúng vậy, đúng là rất tín nhiệm anh. Dung Xuyên giúp anh ghi thêm điểm cộng, mà anh biết tiến biết lùi chừng mực cũng giúp anh ghi thêm điểm cộng.

Trúc Lan khẽ cười, nói:

- Lần này chỉ thử anh thôi, xem xem anh có lắm miệng hay không.

Chu Thư Nhân nói ý nhị:

- Cho nên sau khi Hoàng thượng và Thái tử đi khỏi, anh cũng quay trở về phủ luôn, chứ không có đi đâu nữa.

Trúc Lan nhỏ giọng nói:

- Lòng dạ đế vương mãi mãi đa nghi.

Chu Thư Nhân “ừ", nói:

- Em không nằm thêm một lúc nữa sao?

- Không đâu, em ngủ một giấc rồi, ngủ nhiều đau đầu. À, Diêu hầu phủ gửi thiệp mời tới, em định đi dự.

Chu Thư Nhân: - Đi xem thế nào cũng tốt.

Trúc Lan thò tay, hỏi:

- Hôm nay em nghe con trai nói là anh giữ đồ gì cho nó hả?

Chu Thư Nhân giật giật khóe môi, đáp:

- Thằng nhỏ này bán đứng anh ư?

- Đúng vậy, bán sạch!

Trúc Lan thuật lại chuyện miếng ngọc bội.

Chu Thư Nhân: “...”

Thằng bé vẫn còn giận anh, vả lại nó cũng cực kỳ thông minh, biết chắc bán đứng anh là không lấy lại bạc được nữa. Tuổi còn nhỏ mà đã biết ngọc bội có giá hơn bạc rồi.

*****

Hoàng cung

Hoàng thượng trở về hoàng cung, Liễu công công đã chờ sẵn:

- Hoàng thượng, tin vừa mới được báo về, Ngũ hoàng tử không kịp thấy ai mà lại nhận thêm một phong thư nữa.

Hoàng thượng nhìn phong thư trên bàn, đây là bản sao chép. Ngài cầm thư lên, nhanh chóng nhìn thoáng qua:

- Bọn họ không an tâm với kết quả thử, phái người theo dõi sát sao!

Bình Luận (0)
Comment