Hoàng Thượng cười nói:
- Trẫm hiếm khi được xuất cung một lần, lại có thể gặp được ái khanh lẽ ra nghỉ phép, trùng hợp quá đi.
Chu Thư Nhân: - Vâng.
Nhưng trong lòng lại hối hận như điên, vì sao không ở trong trà quán lâu một chút. Trùng hợp cái quần, anh không mong muốn sự trùng hợp này chút nào. Có lẽ người khác được Hoàng Thượng cho gọi sẽ vô cùng vui vẻ, song trước mắt anh thật sự không cần!
Bởi vì diệu kế ra nước ngoài mua lương thực, cảm tình của Thái tử với Chu Thư Nhân càng tốt hơn:
- Chu đại nhân phải nghỉ ngơi nhiều hơn mới được.
Chu Thư Nhân: - Tạ ơn thái tử quan tâm.
Rốt cuộc hai vị này ra đây làm gì vậy?
Hoàng Thượng cảm thấy dù sao bên trong xe ngựa không phải chỗ nói chuyện, cho nên ngài không nói thêm gì nữa. Nói ra, gặp được Chu Thư Nhân thật khéo, xem ra quân thần bọn họ quả là có duyên.
Thái tử cũng nhắm mắt nghỉ ngơi, nhưng trong đầu lại đang suy nghĩ rất nhiều. Y thật lòng quan tâm Chu đại nhân, y bị cấm túc nhiều ngày, không hiểu sao khi gặp lại Chu đại nhân cảm thấy lão này gây hơn trước rồi. Tuy rằng tinh thần không tồi, nhưng vẫn rất gầy, xem ra sau này phải thưởng thêm nhiều dược liệu bồi bổ thân thể mới được.
Chu Thư Nhân đột nhiên lạnh đến phát run, đôi cha con này không nói lời nào, xe ngựa muốn đi đâu vậy? Anh cố ý kết thúc sớm là để về nhà với con trai, lúc anh ra khỏi nhà sáng nay, thằng nhóc kia đã tức giận rồi!
–
Ngoại ô thôn Chu gia, Xương Trí ngồi bên cửa sổ xe, ngắm nhìn quê nhà:
- Đại ca, đệ sực nhớ ra hồi xưa con đường này đâu có êm mông như này.
Xương Lễ xúc động, nói:
- Lâu rồi đệ không trở về, đương nhiên không biết được sự thay đổi của quê mình. Thôn Chu gia đã không phải là thôn nhỏ trước kia lâu rồi. Những năm vừa qua chẳng những có các hộ gia đình chuyển đến, mà người lui tới thôn Chu gia cũng nhiều, con đường cũng được sửa lại.
Xương Trí duỗi cổ nhìn về phía trước, đã có thể nhìn thấy thôn Chu gia rồi.
- Nhiều năm không quay về đây, nếu không phải có cây đại thụ đầu thôn thì đệ cũng không dám nhận là thôn Chu gia.
Sự thay đổi này không phải lớn bình thường, cây cầu nhỏ trên sông cũng được sửa chữa lại, rất nhiều chi tiết trong trí nhớ hắn đã thay đổi rồi.
Xương Lễ kích động, nói:
- Nhờ có cha mà thôn Chu gia mới phát triển tốt như vậy.
Cả Bình Châu, ai chẳng biết thôn Chu gia là nơi sinh ra Chu đại nhân!
Đoàn xe nhanh chóng vào thôn, lúc đi đến nhà Tuyết Mai, Tuyết Mai nhận thư trước đó đã chờ ở cửa.
Xương Trí xuống xe ngựa trước:
- Tam tỷ.
Tuyết Mai mở to hai mắt, nói:
- Xương Trí, đệ cũng cùng quay về rồi.
Xương Trí mỉm cười:
- Vâng, lần này đệ và đại ca cùng nhau trở về tế tổ.
Tuyết Mai gặp lại Xương Trí vẫn rất xúc động:
- Về tới thì tốt, lâu rồi đệ chưa từng quay về đây. Cần phải đi xem khắp nơi thật kỹ, thôn Chu gia thay đổi không ít.
- Vâng.
Xương Lễ xuống xe ngựa, xoa xoa bụng mình, sau khi về nhà hắn lại béo lên, cả đường ngồi xe, bụng to cho nên không được thoải mái:
- Tam muội.
- Đại ca, mọi người đi đường vất vả, mau vào nhà đi.
Xương Trí thật sự không thấy vất vả, bọn họ không gấp lên đường, có thời gian để nghỉ ngơi, cho nên tinh thần rất tốt. Hắn đưa mắt quan sát khắp nhà Tam tỷ, ừm, coi như không tồi. Lúc trở về phòng, Xương Trí nhìn đứa nhỏ đang được bế , hỏi:
- Tam tỷ, đây là đứa cháu ngoại nhỏ nhất Khương Lỗi của đệ đúng không?
Tuyết Mai cười đáp:
- Đúng vậy, ngày tháng trôi qua thật nhanh, mới đó mà Khương Lỗi đã sắp biết nói rồi. Hai đứa song sinh nhà đệ đều khỏe cả chứ?
Nhắc tới con trai và con gái của mình là Xương Trí có rất nhiều điều muốn nói:
- Rất khỏe, hai đứa nhỏ này mỗi ngày mỗi khác, tính tình của chúng cũng giống Huyền Chủ, vẫn còn nhỏ xíu mà tính tình inh ỏi lắm.
Tuyết Mai cười nói:
- Lúc đệ thành thân tỷ tỷ không có mặt, tới giờ vẫn còn thấy tiếc.
Xương Trí cũng cảm thấy tiếc nuối, dang tay ôm đứa cháu trai rồi nói lảng sang chủ đề khác:
- Tỷ phu đâu rồi? Mấy đứa cháu khác của đệ đâu, đúng rồi, còn cháu gái đâu?
Tuyết Mai trả lời:
- Tỷ phu của đệ đang ở trường tộc, Khương Bình và Khương An cũng tới tuổi đến trường tộc học rồi. Tháng trước bọn chúng vào trường tộc để học vỡ lòng, Khương Mâu thì đến Giang gia tìm Giang Mộc Lam chơi.
Xương Lễ nghỉ ngơi một lúc, nói
- Tam muội, ta với Xương Trí đến nhà tộc trưởng trước đã.
- Được.
*****
Kinh Thành
Trúc Lan và con trai - cháu trai dùng bữa trong một căn phòng ở Thực Lâu. Cô cũng muốn lên phòng ở lầu hai, tiếc là không có phòng trống.
Ngoài cửa, Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, ngẩng đầu nhìn thấy hai chữ “Thực Lâu". Hoá ra Hoàng Thượng và Thái Tử dẫn anh đi ăn, mà còn là Thực Lâu. Hai con người này sẽ không bạc đãi khẩu vị của mình, lát nữa sẽ được ăn ngon, trong lòng cảm thấy nguôi ngoai không ít.
Lúc vào đại sảnh, Chu Thư Nhân xác nhận mình không nhìn lầm. Không đợi anh mở miệng, Xương Trung đang đợi đồ ăn nên nhìn khắp nơi, liếc mắt một cái đã thấy cha, phi nhanh xuống ghế:
- Cha, cha.
Chu Thư Nhân vội vàng dang tay đỡ lấy con trai chạy tới, thằng nhóc này khoẻ cực kỳ, sức lực không nhỏ, va vào khiến anh có chút loạng choạng:
- Con trai à, cha cảm thấy con nên giảm cân rồi đó.
Xương Trung mở to hai mắt nhìn, kiểu không thể tin được:
- Mấy ngày trước cha còn nói béo tốt hơn mà!
Hoàng Thượng bật cười thành tiếng:
- Đây là con trai út của Thư Nhân à, do chính ta ban tên đấy hả.
Chu Thư Nhân cười đáp:
- Vâng, chính là thằng bé. Nó là con trai út của ta.
Hồi nãy suýt nữa đã xưng là “thần", hiện tại đang ở bên ngoài, thật sự không quen.
Xương Trung không phải là đứa trẻ sợ người lạ, trong nhà cũng sống như bá chủ, lá gan càng lớn hơn:
- Ông là bạn của cha con hả?
Chu Thư Nhân: “...”
Một câu của con trai đã kéo Hoàng thượng lại gần một thế hệ!
Hoàng Thượng cười, quả thật ngài lớn hơn Chu Thư Nhân, nhưng ngài thật sự không muốn đứng ở vai vế cao hơn Chu Thư Nhân một hàng. Ngài vẫn còn nhớ đứa con trai út của ngài muốn lấy con gái của Chu Thư Nhân.
- Không được gọi ông, ta và cha con quen biết lẫn nhau, con nên gọi là thúc thúc.
Ừm, thúc thúc nghe trẻ trung hơn.
Xương Trung vẫn rất thông minh:
- Chào thúc thúc ạ.
Hoàng Thượng lần mò trên người, dường như ngoại trừ ngọc bội bên hông thì không có gì có thể tặng được. Tuy nhiên ngọc bội bên hông không thể cho được, ngài nhìn tới cái bên hông con trai, thuận tay lấy xuống và đưa cho nhóc con:
- Đây, thúc thúc tăng con.
Mặt Chu Thư Nhân đơ ra, trong lòng bỗng đồng cảm với Thái tử hai giây.
Thái tử gia đau nhói cả tâm can, phụ thân của y nỡ cho ngọc bội của mình thì y cũng không nỡ hy sinh cái của y mà. Ngọc bội của y cũng khó có được, đây là một trong số những ngọc bội mà y thích nhất đó!
Trúc Lan vẫn nhìn chăm chú vào tốp người nói chuyện. Tuy rằng chưa thấy Hoàng Thượng, nhưng theo phản ứng của Chu Thư Nhân, có thể đoán được ít nhiều thân phận của mấy người đằng trước. Cô không thể nào bước lên, nhưng lòng vẫn luôn lo lắng. May mà không bao lâu sau, Chu Thư Nhân đã đưa con trai tới đây, Trúc Lan nhỏ giọng hỏi:
- Chuyện gì thế này?
Không phải đi uống trà sao?
Chu Thư Nhân: - Trùng hợp mà thôi! Anh còn phải đi lên trên, mọi người ăn cơm xong cứ về nhà trước không cần đợi anh.
- Được.
Nói xong, Chu Thư Nhân lên lầu. Lúc đến phòng riêng, Chu Thư Nhân mới phát hiện ra trong phòng riêng đã có người chờ trước đó, Ninh hầu gia cũng ở bên trong. Chu Thư Nhân cửa đóng lại, tự nhận tội trước:
- Con trẻ còn nhỏ, có phần lớn gan, vô ý xúc phạm Hoàng Thượng.
Hoàng Thượng nâng tay, nói:
- Hôm nay trẫm xuất cung không có Hoàng Thượng, sao lại xúc phạm. Hơn nữa tiểu tử đó hoạt bát, Trẫm nhìn rất thích, ái khanh không cần nghĩ nhiều, mau ngồi xuống đi.
Chu Thư Nhân âm thầm thở phào nhẹ nhõm, hừm, nếu không phải anh nhìn thấy cái kiểu xót của của Thái tử thì anh cũng sẽ không nhận tội.
- Vâng.
Ninh Tự rất ngạc nhiên, hỏi:
- Con trai Chu đại nhân cũng đang ở Thực Lâu sao?
Chu Thư Nhân: - Đúng vậy, hôm nay hạ quan nghỉ phép, chỉ là có hẹn không thể không ra ngoài, tiểu nhi hay dính hạ quan. Lúc trước nghỉ phép, hạ quan đều sẽ chơi với thằng bé, ngóng trông lâu lắm mới tới ngày hạ quan nghỉ phép nhưng lại chẳng chơi được với nó, nên nương tử bèn dẫn nó ra đây dạo phố, có thể gặp được ở Thực Lâu cũng thật là khéo.
Ninh Tự cảm thấy tình thương của cha hiện trên gương mặt, đột nhiên không muốn để ý đến Chu Thư Nhân!