Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 769

Chu Thư Nhân thay xong quần áo, nói:

- Anh là chủ một gia đình, là người lèo lái Chu gia.

Trước đây không hiểu “cha” là gì, bây giờ hiểu rồi. Anh là cha của bọn nhỏ, là ông nội của các cháu, anh là trụ cột hiện tại của gia đình này.

Buổi tối lúc đi nghỉ ngơi, Chu Thư Nhân lại thấy hơi khó ngủ, nhỏ giọng nói:

- Triều đình muốn ra nước ngoài mua lương thực, tiếc là anh không được đi. Anh trộm nghĩ rằng, chờ anh về hưu, chúng ta vẫn còn sức khoẻ thì sẽ ra nước ngoài thăm thú một chuyến. Em cảm thấy thế nào?

Trúc Lan: - … Nghe thì thích đấy, nhưng mà anh muốn nghỉ hưu cũng không dễ đâu.

Chu Thư Nhân tự bê đá đập chân mình, càng ngày cô càng có nhiều hiểu biết về Hoàng thượng, ngài thật sự sẽ không dễ dàng thả Chu Thư Nhân đi.

Chu Thư Nhân nghĩ đến mấy lần bản thân tự bê đá đập chân mình, nói:

- Đến lúc đó sẽ nghĩ cách.

Trúc Lan nghĩ đến chuyện được ra nước ngoài dạo chơi, ánh mắt không khỏi sáng rực đôi chút:

- Nhà chúng ta có mua đồng ruộng và núi ở gần Kinh Thành còn gì, đã đến lúc nên xây thôn trang rồi. Em định chờ sau thu hoạch vụ thu sẽ xây thôn trang, xây ngay trên núi. Chờ tới mùa hè sang năm là có thể đi đến thôn trang tránh nóng, anh thấy được không?

Chu Thư Nhân cảm thấy rất được, nói:

- Chẳng qua trên núi không dễ xây hồ nước, chứ có thì dùng để nuôi cá cũng được lắm.

Trúc Lan đã có bản phác thảo của thôn trang trong đầu, đáp:

- Chuyện này hơi khó, trên núi không có suối. Nó chỉ là một ngọn núi nhỏ, nước nôi cũng khá bất tiện.

Chu Thư Nhân: - Nếu vị trí không hợp thì chọn lại một chỗ khác.

Trúc Lan có hơi nhụt chí, nói:

- Trước mắt trong tay không có bạc, chờ có bạc rồi tính tiếp.

Trúc Lan nhẩm tính, cho dù có thu bạc vào thì cũng có nhiều chỗ cần dùng đến bạc.

  –

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, mới đó mà đã bảy ngày trôi qua. Cuối cùng cũng tới thời gian Chu Thư Nhân nghỉ phép. Từ hồi vào kinh, đến cả ngày nghỉ Chu Thư Nhân chẳng thể nhàn rỗi. Anh có kế hoạch ra ngoài sẵn rồi, nên dậy từ sáng sớm để đi uống trà.

Xương Trung mất hứng, nói:

- Mẹ, cha thật sự nghỉ phép sao?

Trúc Lan: - Nghỉ phép thật, nhưng cha con đã đồng ý đi uống trà rồi, làm người cần phải giữ lời hứa.

Xương Trung cẩn thận ngẫm lại, cha không có nói là sẽ ở nhà với nó, nó hụt hẫng lắm.

- Mẹ…

Trúc Lan bế con trai lên, con trai thật sự muốn Chu Thư Nhân chơi với nó, chuyện này có thể hiểu được. Trước kia chỉ cần nghỉ phép đều sẽ ở bên con trai, chỉ tiếc sau khi vào kinh không có thời gian:

- Mẹ chơi với con, hôm nay mẹ dẫn con đi dạo phố được không?

Xương Trung chớp mắt:

- Được ạ. Mẹ! Con muốn dẫn theo Minh Huy.

- Được, được, con muốn dẫn theo ai thì dẫn theo người đó.

Xương Trung vui vẻ chạy đi tìm Minh Huy, Trúc Lan cầm lấy bức thư từ trong tay Tống bà tử, đây là thư mới đến - Thư của Ngô Minh. Trong thư Ngô Minh nói rằng: Cửa hàng Chu gia mua ở biên cảnh có thể bán đi vài căn, có người tìm tới Ngô Minh hỏi thăm rồi.

Trúc Lan hiểu được, bọn họ là những thế lực di tản trở lại. Trúc Lan không có ý định độc chiếm, lúc mua cô chỉ muốn bán sang tay kiếm lời thôi. Vốn tưởng rằng sẽ phải đợi đến sang năm, nếu giá thích hợp, bán sớm hay bán muộn đều như nhau cả, vừa hay Chu phủ đang thiếu bạc.

Trúc Lan ra hiệu bảo Tống bà tử gọi Lý thị qua đây. Trong lúc chờ Lý thị đến, Trúc Lan đã lấy khế thư của cửa hàng ra sẵn. Cô chuẩn bị bán hai phần ba, còn lại một phần ba, định bụng sau này tách khẩu thì chia cho mấy đứa con.

Lý thị tưởng rằng mẹ chồng kêu thị là có chuyện gì. Chẳng qua chỉ là bán cửa hàng thôi, thị cũng vô cùng thẳng thắn, thuận theo mẹ chồng:

- Mẹ, đại phòng chúng con cũng bán hai phần ba.

Vừa hay bán cửa hàng, bạc thu về dư sức trả lại cho Ngũ đệ muội. Thị gánh khoản nợ trên lưng, cho nên luôn không có tự tin trước mặt Ngũ đệ muội.

Trúc Lan: - Được, con đi lấy khế thư đi, mẹ sẽ thông báo Đinh quản gia lát nữa khởi hành.

Lý thị đáp lời, lon ton chạy về. Trúc Lan mỉm cười:

- Tính tình vẫn hấp ta hấp tấp như vậy!

Cả đời này, Lý thị cũng không thay đổi được.

Tống bà tử cảm thấy Đại phu nhân như vậy rất tốt, sống khá thoải mái.

Chờ khi sắp xếp Đinh quản gia xong, Trúc Lan mới dẫn theo con trai và cháu trai đi dạo phố. Thời tiết hiện tại đã qua thời điểm nóng nhất hằng năm, duy chỉ có điều sắp sửa vào thu nên ánh nắng hôm nay hơi độc.

Cái gì Xương Trung và Minh Huy cũng đều có hứng thú, hai đứa nhỏ nya2 xuống xe ngựa rồi là không muốn ngồi xe ngựa nữa, lần lượt tấp vào các quán ven đường để xem, nhìn thấy gánh xiếc thì kích động thôi rồi. Trúc Lan đứng ở phía sau trông chừng bọn chúng, chờ xem xiếc xong, hai đứa trẻ cũng mở túi tiền ra, vì chúng không cao cho nên cứ nhón chân lên để thả bạc. Trúc Lan nhìn hai đứa nhỏ, tâm trạng tươi tỉnh hơn hẳn.

Xương Trung kéo tay mẹ, nói:

- Mẹ, gánh xiếc hồi nãy quá là lợi hại, bọn họ cũng luyện võ sao?

Nó từng nhìn thấy cháu trai Minh Đằng múa gậy, trước kia cảm thấy Minh Đằng thật giỏi, nhưng bây giờ cháu trai Minh Đăng không ghê gớm bằng “đặt tảng đá lên ngực đập vỡ".

Trúc Lan cười nói:

- Ừ, chắc chắn đã được khổ luyện.

Xương Trung vỗ tay:

- Con trai cũng muốn học.

Trúc Lan sửng sốt, sau đó bật cười thành tiếng:

- Con muốn học làm tảng đá vỡ trên ngực sao?

Xương Trung gật đầu:

- Con trai cảm thấy rất lợi hại.

Trong đầu Trúc Lan hiện lên hình ảnh, trên ngực tiểu tử này đặt một tảng đá lớn, nghĩ thôi đã thấy mắc cười:

- Chúng ta không học món võ này, chờ con lớn thêm một chút bảo Cẩn Ngôn và Thận Hành dạy con. Võ công của hai người đó đều rất khá.

Xương Trung từng thấy Cẩn Ngôn và Thận Hành đi lại trên tường, chỉ là nó vẫn cảm thấy làm tảng đá lớn vỡ trên ngực ghê gớm hơn:

- Bọn họ biết làm vỡ tảng đá trên ngực không ạ?

Trong mắt Trúc Lan tràn ngập ý cười, nói:

- Lát nữa về nhà, con đi hỏi bọn họ rồi sẽ biết thôi.

Xương Trung ghi nhớ, sau đó vuốt cái bụng nhỏ:

- Mẹ, con trai đói bụng.

Trúc Lan nghĩ đến Thực Lâu, lần trước ăn thật sự rất ngon miệng, tiếc là con trai không đi. Nhớ ra mấy ngày nữa sẽ có thêm bạc vào quỹ:

- Đi, mẹ dẫn con và Minh Huy đi ăn đồ ngon.

Xương Trung lập tức quên luôn chuyện của cha, nói:

- Dạ!

Quán trà

Chu Thư Nhân vừa mới đi ra thì có một chiếc xe ngựa dừng ở trước mặt. Chu Thư Nhân thấy màn xe ngựa rũ chặt, anh đứng yên không nhúc nhích. Cẩn Ngôn nhanh chóng bước lên một bước che chở.

Màn xe ngựa hé ra, Chu Thư Nhân nhìn thấy ngọc bội không khỏi cạn lời. Anh ra hiệu cho Cẩn Ngôn lui xuống, sau đó bước lên lên xe ngựa. Cẩn Ngôn nhìn xe ngựa rồi quay lại xe ngựa của Chu gia, bảo người đánh xe ngựa đuổi theo.

Bên trong xe ngựa, Chu Thư Nhân hành lễ:

- Thần bái kiến Hoàng Thượng, bái kiến Thái tử điện hạ.

Đôi cha con cao quý nhất thiên hạ này ra ngoài làm gì vậy? Vả lại nếu như anh nhớ không nhầm thì thái tử đang bị cấm túc mà!

Bình Luận (0)
Comment