Trương Cảnh Hoành rời khỏi phủ Nhị hoàng tử, quay về xe ngựa lại cảm thấy không đúng. Bên trong xe ngựa của y có thêm một bức thư, nhìn chằm chằm vào bức thư trên bàn, ngồi không nhúc nhích. Mãi đến khi xe ngựa lộc cà lộc cộc tới phủ Hoàng tử, Y mới kéo rèm lên:
- Ngươi cầm lấy bức thư, kiểm tra cẩn thận rồi đưa lại cho ta.
Thị vệ chau mày, nói: - Vâng.
Thị vệ đi theo chủ tử vào phủ Nhị hoàng tử, chỉ để lại người đánh xe ngựa trông chừng xe ngựa bên ngoài. Người đánh xe ngựa là người của mình, vậy thì ai đưa thư tới!
Trước đây Trương Cảnh Hoành không nhìn thấy rõ, hiện tại y hiểu rất nhiều. Thái tử sẽ không vô duyên vô bảo y đến ở nhà Thẩm Dương, chỉ là không ngờ nhanh như vậy đã có người tìm đến y rồi. Nghĩa là chuẩn bị ngả bài với y hay sao?
Trương Cảnh Hoành chất chứa một bụng lửa giận trong lòng, y cảm thấy bản thân bị oan. Nếu không phải y tự cứu lấy mình thì kết quả chờ đợi y chỉ có cái chết. Giờ lại uy h**p tính mạng, càng nghĩ, y càng cảm thấy lửa giận lớn đến bất tận!
*****
Vào buổi chầu triều hôm sau, Chu Thư Nhân còn chưa tỉnh ngủ, buồn ngủ dã man. Tối qua anh phải tính toán sổ sách rõ ràng cho nên đi ngủ khá muộn. Anh nhớ máy tính làm sao! Bây giờ cả đầu đều hơi đau nhức, kiểm tra đối chiếu từng hạng mục một, thật sự muốn cái mạng này của anh. Đâu thể nào ngủ gật trong triều, anh chỉ có thể thẳng tay véo mình vài cái, đau chết đi được!
Buổi lâm triều hôm nay kết thúc nhanh, Tiêu Thanh nhìn Chu Thư Nhân, nói:
- Ngài trở về nghỉ ngơi trước đi.
Chu Thư Nhân không gượng nỗi nữa, anh thật sự rất buồn ngủ, bèn nói:
- Vâng.
Trên xe ngựa quay về hộ bộ, Chu Thư Nhân ngủ không thoải mái. Về tới Hộ Bộ là anh vào phòng ngủ luôn, anh cần nghỉ ngơi nửa canh giờ.
Chờ Chu Thư Nhân thức dậy, Thượng Thư đại nhân cũng đã trở về. Khâu Duyên nhìn Chu Thư Nhân, nói:
- Tiêu đại nhân phái người đến, chờ ngươi dậy rồi chúng ta cùng đi qua đó.
Chu Thư Nhân nghe vậy , biết chắc là có chuyện rồi:
- Được.
Tiêu Thanh thấy tinh thần Chu Thư Nhân khá tốt, ra hiệu bảo hai người ngồi xuống, rồi mới lên tiếng:
- Hoàng Thượng muốn phái người đến ngoại quốc thu mua lương thực, ta tìm các ngài đến là vì: thứ nhất, Hộ Bộ sẽ phái một người đi theo; Thứ hai, phải tính xem cần bao nhiêu bạc.
Chu Thư Nhân có hơi bất ngờ:
- Hộ bộ cũng cử quan viên ra sao?
Tiêu Thanh thấy Chu Thư Nhân nghe chuyện mua lượng thực mà không bất ngờ, trong lòng hiểu rõ: đây chắc chắn là ý tưởng do chính Chu Thư Nhân đề ra:
- Đúng, hộ bộ phụ trách quản lý sổ sách, nên phải đi theo xuyên suốt hành trình.
Khâu Duyên hỏi:
- Đại nhân, ngài chuẩn bị phái ai đi?
Ông ta không muốn đi, đi đường vất vả thì thôi, đã thế còn chẳng được lợi lộc gì, chẳng bằng ngồi không ở hộ bộ. Trái lại Chu Thư Nhân muốn đi, đi đến quốc gia lân cận, nguy hiểm không cao. Anh muốn ra nước ngoài xem thử nên nhìn Tiêu đại nhân bằng ánh mắt mong mỏi.
Tiêu Thanh hiểu rõ ý nghĩ của hai phụ tá, nói:
- Phái một chủ sự là được.
Đừng nói Khâu Duyên không muốn đi, dù cho Khâu Duyên muốn đi, lão cũng không thả người, Hộ Bộ có rất nhiều khâu cần đến Khâu Duyên. Về phần Chu Thư Nhân, kể cả lão có an bài, Hoàng Thượng cũng sẽ không để cho Chu Thư Nhân đi. Ai bảo Chu Thư Nhân không chỉ có năng lực kiếm bạc, mà còn là quan lại có tài kế hay. Hoàng Thượng rất quý, xuất ngoại vẫn có nguy hiểm, Chu Thư Nhân nằm mơ cũng không thấy đâu.
Chu Thư Nhân rất thất vọng, anh thật sự muốn ra ngoài xem thử. Trong lòng tính toán, chờ Thái tử lên ngôi anh sẽ về hưu, đến lúc đó xương cốt khỏe mạnh, anh và bà xã có thể cùng nhau đi ra nước ngoài.
–
Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đã xem xong thư, thư được sao chép lại một lần:
- Con có ý kiến gì?
Trong lòng Trương Cảnh Hoành ớn lạnh từng cơn. Trong thư có nói, y là máu mủ hoàng thất triều trước. Y ngớ người ra, Vệ thị vệ là người của Hoàng Thượng, lại càng không dám dối gạt, đôi môi y khẽ run lên:
- Thần, thần không tin.
Nhưng Hoàng Thượng lại cảm thấy những gì được viết trong thư là thật, ngài lần theo manh mối để điều tra nên đã tra ra được rất nhiều. Rõ ràng đang có đến ba thế lực: Diêu Văn Kỳ là một, tàn dư tiền triều là hai, và một thế lực bí ẩn nhất - tạm thời ngài vẫn chưa điều tra xong. Tuy nhiên, thế lực tàn dư tiền triều có lẽ đã bị hai thế lực kia lên kế hoạch thâu tóm cả rồi. Tính ra, tàn dư tiền triều cũng thảm, máu mủ hoàng thất tiền triều duy nhất còn sống phải đảm đương trách nhiệm làm quân cờ.
Trương Cảnh Hoành run lên. Nếu y là người vô tội, y còn có cơ hội để sống, Hoàng Thượng đã hứa với y như vậy. Thế nhưng hiện tại nếu như trong thư là thật, thì tương lai của y chỉ có một con đường đi thẳng xuống địa ngục thôi.
- Hoàng Thượng, thần không biết gì cả, thần….
Hoàng Thượng giơ cánh tay lên, nói:
- Triều trước đã diệt vong, ngươi là huyết mạch hoàng thất tiền triều cũng không thay đổi được. Tiền triều diệt vong do số mệnh đã tận, ngươi hẳn đã biết rõ, trẫm vẫn chưa đến mức không dung thứ được cho một người, ngươi hiểu chứ?
Đương nhiên cốt yếu là ngài rất tự tin, ngài không sợ tàn dư tiền triều!
Trương Cảnh Hoành nghe hiểu: hoàng thất dung túng cho một mình y, y không được dính dáng đến bất kỳ thế lực phương nào, nếu không, hoàng thất không thể buông tha y nữa. Đồng thời cũng cho y biết, sự diệt vong của tiền triều do chính tiền triều, bọn họ chỉ thuận nước đẩy thuyền mà thôi.
Sau lưng Trương Cảnh Hoành ướt đẫm mồ hôi, nói:
- Thần đã hiểu rõ.
Hoàng thượng: - Về sau nên làm thế nào, ngươi hiểu được chứ?
- Hiểu ạ, thần sẽ làm những điều mà Hoàng thượng mong muốn.
Đây là lòng trung thành của y, cơ hội để y sống tiếp. Bên cạnh đó, y không khỏi cảm thấy ớn lạnh từ trong ra ngoài. Ý của Hoàng Thượng hình như y thật sự là huyết mạch của hoàng thất tiền triều, huyết mạch hoàng thất thật đúng là thảm, trong lòng càng hận những thế lực lợi dụng y!
*****
Chu phủ
Trúc Lan vừa mới đi xem đôi cháu trai cháu gái sinh đôi. Sau khi đầy tháng, hai đứa nhỏ này lớn nhanh như thổi, thay đổi mỗi ngày. Tô Huyên chăm sóc rất cẩn thận, hai đứa nhỏ được nuôi nấng vô cùng tốt, không giống trẻ con sinh đôi thiếu chất dinh dưỡng chút nào, đứa nào cũng rất khoẻ mạnh. Lúc cô đi ngang qua vườn hoa, nhìn thấy Ngọc Sương ngồi trong đình hóng mát cắm hoa, cô bèn đi qua:
- Sao chỉ có mình con thế?
Ngọc Sương đứng dậy, đáp:
- Muội muội chơi mệt quá, mới vừa về phòng rồi ạ.
Trúc Lan ngồi xuống, ngắm nhìn những bông hoa được cắm gọn gàng trước mắt. Ngọc Sương cắm hoa đẹp nhất, thẩm mỹ của nha đầu này vô cùng tốt.
- Rất đẹp.
Ngọc Sương mỉm cười:
- Hôm nay tiên sinh nghỉ, cháu gái rảnh rỗi không có chuyện gì làm nên đến đây hái ít hoa. Nếu bà nội thích, cháu gái sẽ tặng một bình cho bà nội.
Trúc Lan không khách khí, nói:
- Được.
Ngọc Sương lại cầm kéo lên, nhặt lấy nhành hoa, chuẩn bị cắm thêm một bình hoa nữa. Trúc Lan ngồi bên cạnh không rời đi, nói:
- Thiếp mời lần này của cô con, ta định sẽ cho con và Ngọc Lộ cùng đi.
Ngọc Sương không muốn đi cho lắm, nhưng nàng ấy nhìn bà nội, trong lòng hiểu rõ, bà nội cũng chỉ muốn tốt cho nàng ấy:
- Vâng.
Trúc Lan: - Hiện tại ông nội con đang được Hoàng Thượng coi trọng, chỗ đứng ở hộ bộ đã đủ vững vàng, cho dù có người muốn bắt nạt các con cũng sẽ dè chừng, các con cần nhiều kiến thức hơn, kinh thành là nơi tốt nhất để rèn luyện.
Hiện tại Chu gia nắm chắc, Ngọc Sương tham gia nhiều yến hội cũng không sao. Cái kinh thành không thiếu nhất chính là người đẹp, cô đã tham dự vài lần, mỹ nhân thật sự không ít.
Ngọc Sương: - Bà nội, cháu gái hiểu rồi.
Trúc Lan mỉm cười, nói:
- Bà nội biết con thông minh, con đường sau này rất dài. Bé con, phải từ từ mà đi.
Bản tính Ngọc Sương đã trở nên thong dong từ lâu rồi. Bắt đầu từ khi cha và mẹ thay đổi, áp lực trên người nàng ấy không còn nữa. Nếu không, thật sự chẳng có thú thanh nhàn thưởng thức phong cảnh hay cắm hoa.
*****
Buổi tối, Chu Thư Nhân về nhà. Trúc Lan xót ơi là xót, cô có thể cảm nhận được sự mỏi mệt của chồng mình.
- Lát nữa ăn cơm xong thì nghỉ ngơi đi.
Chu Thư Nhân: - Anh không sao đâu, sáng mai ngủ nướng một lúc cho đủ giấc. Ăn cơm chiều xong, anh đi xem việc học của mấy đứa cháu trước, rồi quay về nghỉ ngơi cũng không muộn.
Trúc lan cười nói:
- Anh thật sự thay đổi rất nhiều.
Trước kia Chu Thư Nhân sẽ không để ý đến tất cả mọi chuyện.