Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 767

Thái tử không nói gì nữa, mà day giữa trán. Tối hôm qua y không nghỉ ngơi, bây giờ thấy hơi đau đầu:

- Ngươi cứ tiếp tục theo dõi, bất luận kẻ nào có tiếp xúc đều phải theo dõi sát sao cho ta.

Thị vệ: - Vâng.

Thái tử đợi đám người ra ngoài, uống hết hai chén trà đậm, đầu óc tỉnh táo hơn hẳn. Lúc thanh trừng này nhất định phải dọn cho triệt để, nếu không khó mà chấm dứt tai hoạ về sau. Y nghĩ đến việc Dung Xuyên bị đánh tráo, những người này đã bắt đầu bày binh bố trận ngay từ thời điểm dựng nước, chuyện Tôn Liệu cũng không nằm ngoài dự đoán. Chẳng qua… ánh mắt Thái tử tối sầm, những người này muốn kéo y xuống. Y là Thái tử chỉ có thể đi một con đường duy nhất là bước lên ngôi vua, có người muốn chặn đứng đường đi của y. Thái tử nhắm mắt lại, y không việc gì phải vội, phụ hoàng có kiên nhẫn đợi, y cũng có kiên nhẫn.

*****

Trong hoàng cung, Hoàng Thượng đã nhận được danh sách rồi.

- Giỏi, giỏi lắm.

Đứa con được ngài che chở bên dưới cánh chim của mình lại bị gài bẫy như vậy, thật sự rất được!

Liễu công công rụt cổ, rõ ràng sau khi Chu đại nhân rời đi, tâm tình Hoàng Thượng vô cùng tốt. Lúc này hắn không muốn ở lại trong điện chút nào.

Vẻ mặt Hoàng thượng sa sầm, nói:

- Cho mời Ninh Tự vào cung.

- Tuân chỉ!

Hoàng Thượng híp mắt. Vụ này cần phải giao cho Ninh Tự, trước mắt ngài cũng hoài nghi tất cả mọi người giống như Thái tử, chỉ có Ninh Tự làm ngài thấy yên tâm nhất.

*****

Chu phủ, Trúc Lan vừa trở về phủ là quản gia liền đưa thư quan:

- Chủ mẫu, đây là thư từ Tân châu.

Trúc Lan cầm mấy phong thư, thư của Đào thị, còn có thư của Ngô Ninh. Cô mỉm cười, rồi ngồi xuống đọc thư. Trong lá thư của Đào thị, toàn là kể về những chuyện trong nhà. Tin tức giá trị duy nhất là: Uông lão phu nhân rất vừa ý Ngọc Lộ. Đào thị hết sức phấn khởi, cảm thấy bản thân rất có mắt nhìn. Thư của Ngô Ninh cũng là chuyện nhà, Chu gia vào kinh đã lâu, con bé thấy nhớ cho nên cố ý gửi thư hỏi thăm.

Trúc Lan nói với Tống bà tử:

- Không uổng công ta nuôi dưỡng đứa con gái này!

Tống bà tử nói:

- Người coi Ngô tiểu thư như con gái ruột, tất nhiên Ngô tiểu thư cảm thấy biết ơn.

Trúc Lan đứng lên vào nhà thay quần áo, vừa đi vừa nói:

- Ta cũng không nhờ cậy nó chuyện gì, chỉ cần nó sống tốt cuộc đời của nó là ta đã yên tâm rồi.

Tống bà tử xúc động trong lòng. Chủ mẫu cũng tốt, lão gia cũng tốt, không chỉ có nhân phẩm tốt, mà lòng dạ cũng nhân từ. Mấy năm nay, Chu gia cũng chưa từng bạc đãi dù là đám trẻ Ngô gia hay đứa con của Đặng tú tài. Tống bà tử cảm thấy bà ấy có phước, mà còn là phước khi về già. Ngày tháng bà ấy ở Chu phủ, là khoảng thời gian bà ấy thoải mái nhất.

Trúc Lan thay quần áo xong, ngồi trước bàn trang điểm. Cô nhìn vào gương đồng, thật ra gương bằng pha lê đã có từ triều đại trước, nhưng mà rất đắc, Trúc Lan vẫn luôn tiếc tiền không mua. Tuy nhiên, gương đồng ở thời cổ đại cũng không tới nỗi nào.

Tống bà tử nhanh nhẹn tháo búi tóc, Trúc Lan nói:

- Ở nhà, chải kiểu đơn giản là được.

Hôm nay đeo cả đống đồ trang sức, bây giờ da đầu tê rần.

Trúc Lan nói tiếp:

- Lão đại và Xương Trí lên đường cũng mấy ngày rồi, không biết đã đến quê chưa.

Đi từ lúc Chu Thư Nhân chưa nhậm chức, đến nay Chu Thư Nhân đã nhậm chức được một thời gian.

Tống bà tử tính thời gian:

- Chắc phải mấy ngày nữa ạ.

Trúc Lan: - Ừm, đúng rồi, còn Xương Nghĩa, chắc đã khởi hành quay về kinh rồi.

  –

Thành Lễ Châu

Dương Võ Xuân đích thân ra đến cổng thành để tiễn biểu đệ quay về kinh thành, y chăm chú nhìn đoàn xe rồi lại dặn dò:

- Trên đường phải chú ý an toàn đấy.

Xương Nghĩa cười đáp:

- Đại biểu ca, mấy năm nay đệ đệ cũng từng đi đến không ít nơi rồi, huynh yên tâm đi, trong lòng đệ đệ hiểu rõ.

Dương Võ Xuân: - Trở về thay ta hỏi thăm cô cô và dượng nhé. Tiếc rằng ta không thể rời khỏi thành Lễ Châu, bằng không thật sự đã đi chung với đệ vào kinh.

- Do đại biểu ca đang gánh trách nhiệm trên người mà. Đại biểu ca, thời gian không còn sớm, đệ đệ khởi hành đây, huynh cũng quay về sớm đi.

Trong lòng Dương Võ Xuân có chút không nỡ, họ hàng Dương gia ở Lễ Châu ít quá, nhà Nhị thúc lại không ở thành Lễ Châu, lâu rồi cha mẹ chưa vui mừng như thế:

- Đi đường cẩn thận.

Xương Nghĩa lên xe ngựa, cuối cùng đã có thể quay về kinh. Bây giờ hắn muốn về nhà thật nhanh, hắn chuyển tầm mắt nhìn vào sổ sách, lần này đến Lễ Châu, hắn không trở về tay không. Hắn mua không ít da và đồ gỗ, cha trở thành hộ bộ thị lang, của hồi môn của con gái hắn càng không thể qua loa. Càng đi lên cao, của hồi môn nhà con gái trong nhà lại càng quan trọng, đây cũng là thể diện của Chu gia. Hắn cũng không hy vọng lúc con gái mình xuất giá sẽ bị nhà chồng ghét bỏ vì của hồi môn không nhiều, tiện thể nói Chu gia nghèo kiết. Cho nên số bạc mang đến, ngoại trừ mua quà cho cha mẹ và chi phí đi đường chuyến về, còn lại tiêu hết.

Xương Nghĩa nhẩm tính trong bụng, có bạc thu hoạch vụ thu sẽ mua thêm vài cửa hàng ở Kinh Thành. Đúng rồi, còn con trai nữa. Con trai mình có chí khí, nhưng vẫn phải lấy thê tử. Hắn suy nghĩ chậm lại, áp lực của hắn thật sự không nhỏ.

****

Kinh thành

Trúc Lan đã biết buổi tối Chu Thư Nhân không quay về, lần này không trêu con trai mà trực tiếp nói cho con trai.

Xương Trung mím môi, nói:

- Mẹ, cha vất vả quá.

Trúc Lan cười nói:

- Con biết vất vả thế nào luôn à?

- Con trai biết chứ. Cháu trai cả nói, cha phải chèo chống cả Chu gia, cho nên cha mới bận rộn như vậy, còn nói cha cực ơi là cực!

Trúc Lan vuốt tóc con trai, nói:

- Cho nên con phải nhanh nhanh trưởng thành.

- Dạ, con trai sẽ cố gắng.

- Xương Trung thật ngoan.

Trúc Lan xúc động trong lòng, hoàn cảnh ảnh hưởng quá lớn tới một đứa nhỏ. Thời điểm còn ở Tân Châu, Xương Trung chưa bao giờ nghĩ sẽ gánh vác một phần vì phụ thân. Sau khi vào kinh, đám người Minh Vân chịu áp lực lớn, cũng càng chăm chỉ, đến cả Xương Trung còn nhỏ mà đã hiểu không ít chuyện.

Không bao lâu, mấy người Lý thị đi qua, Trúc Lan nhìn Lý thị:

- Sao ta lại cảm thấy hình như còn gầy đi nhiều thế nhỉ?

Lý thị chớp mắt:

- Mẹ, người không nhìn lầm đâu, quả thật con dâu có gầy đi.

Từ tháng này bắt đầu quản lý gia đình, thị không chỉ gầy, mà còn rụng tóc. Trước kia vô tư không lo không nghĩ, bây giờ phải mở to mắt quản lý trên dưới Chu phủ. Buổi tối nằm mơ, thị cũng mơ thấy đang tính sổ sách, những ngày tháng qua ăn cơm chẳng hề ngon miệng.

Triệu thị nhìn thấy đại tẩu không còn cười to sảng khoái bỗng nhiên có chút lo lắng, tháng sau tới phiên thị quản lý gia đình.

Trúc Lan im lặng một lúc, mới nói:

- Ừ, gầy chút cũng tốt.

Vẻ mặt Lý thị tràn ngập khó tin, rõ ràng mẹ chồng từng nói mập mạp là phục hậu kia mà:

- Mẹ!

Trúc Lan chuyển chủ đề:

- Con cũng quản lý gia đình được mấy ngày rồi, cảm thấy thế nào?

Lý thị giống như trái cà tím bị phơi cho teo tóp, không còn sức sống:

- Hôm nay con dâu mới biết được muội muội quản lý gia đình không dễ dàng đến nhường nào. Lúc mới vào việc con dâu đã luống cuống tay chân, bây giờ cũng chưa thuần thục được.

Tô Huyên nói thầm trong bụng, may mà Chu phủ không có mấy trò dơ bẩn đấy nhé, nếu không, quản lý càng khó.

Trúc Lan không thể giúp Lý thị cái gì, Lý thị cần phải tự mình thông thạo việc quản lý gia đình này:

- Chờ khi nào quen sẽ ổn thỏa thôi.

Lý thị thấy các đệ muội đều nhìn thị, thị lấy lại tinh thần, trong lòng thầm nghĩ: thị là đại tẩu, đại tẩu!

- Vâng.

*****

Phủ nhị hoàng tử

Trương Cảnh Hoành được ăn một bữa “Hồng Môn Yến”*. Ở đây có rượu ngon và thức ăn ngon, y có thể ăn uống mà không cảm thấy áp lực gì cả.

(*Hồng Môn Yến: ám chỉ bữa tiệc có những dụng ý ngầm.)

- Nhị hoàng huynh, để huynh lấy ra rượu này đúng là không dễ chút nào.

Y nghĩ ngợi hồi lâu, vẫn chưa dám uống vào miệng.

Trương Cảnh Dương hừ một tiếng:

- Biết hoàng huynh đối xử với đệ tốt là được rồi.

Trương Cảnh Hoành cười nói:

- Thì đệ vẫn luôn biết Nhị hoàng huynh đối xử tốt với đệ mà.

Xí, làm như chưa hiểu rõ về nhau vậy!

Bình Luận (0)
Comment