Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 766

Hộ bộ

Chu Thư Nhân xuống xe ngựa, may mà thời gian ở trong cung không quá lâu, anh sửa sang lại quan phục rồi đi vào hộ bộ. Anh đi thông báo với Tiêu đại nhân rằng mình đã trở về rồi trước tiên, Tiêu đại nhân chẳng nói gì cũng chẳng hỏi gì, chỉ nói:

- Hoàng Thượng coi trọng ngươi, ngươi càng phải cẩn trọng hơn từ lời nói đến hành động.

Chu Thư Nhân kính cẩn tiếp lời:

- Hạ quan ghi nhớ.

Hiện tại Tiêu Thanh càng ngày càng xem trọng Chu Thư Nhân. Hoàng Thượng để lộ ý xem trọng, cộng thêm một số ám thị, lão thật sự đã bồi dưỡng Chu Thư Nhân thành người kế vị. Đương nhiên, quan trọng nhất là Chu Thư Nhân có thể kiếm bạc cho Hộ Bộ.

Chu Thư Nhân trở về phòng làm việc, thấy Khâu Duyên ngẩng đầu thì chào hỏi ông ta

- Khâu đại nhân!

Trong lòng Khâu Duyên rất phức tạp, dù ông ta có cố gắng đến đâu cũng không sánh bằng một lời công nhận của Hoàng thượng. Ông ta chầu triều bao nhiêu năm qua, Hoàng thượng còn chưa nói được ông ta mấy câu chứ đừng nói chi tới việc giữ riêng ông ta ở lại. Ông ta thở dài trong lòng, nói:

- Thượng thư đại nhân bảo chúng ta tính toán số ngân lượng mà Giang Nam cần, bởi vì ngài từng làm Tri phủ, có kinh nghiệm sửa chữa đê đập cho nên phần này sẽ giao cho ngài phụ trách.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, đúng là anh rất có kinh nghiệm tu sửa đê đập. Anh nói: - Được.

Lần tiến cung này làm chậm trễ không ít thời gian, mà Hoàng thượng lại cần gấp vào ngày mai. Được rồi, hôm nay không thể về nhà nghỉ ngơi, phải bảo Cẩn Ngôn về nhà thông báo một tiếng. Chu Thư Nhân vừa mới ngồi xuống, thì Công bộ Hữu thị lang Phương đại nhân đi vào. Trong tay Phương đại nhân là một quyển sổ, cười nói:

- Đây là tư liệu năm rồi Công bộ sửa chữa đê đập. Thượng Thư đại nhân của bọn ta biết hộ bộ phải tính toán chi phí, cho nên bảo ta mang đến đây.

Chu Thư Nhân vội nhận lấy, đáp:

- Thật lòng cảm ơn nhiều lắm, bọn ta đang cần cái này.

Khâu Duyên mấp máy khoé miệng, không có tư liệu này thì Chu Thư Nhân cũng có thể nắm chắc mà. Chu Thư Nhân thật sự biết cách đối nhân xử thế!

Phương đại nhân hồ hởi tiếp lời:

- Thì ra Chu đại nhân phụ trách hạng mục dự trù kinh phí này.

Chu Thư Nhân gật đầu, đáp: - Đúng vậy.

Phương đại nhân thấy ai cũng đang bận rộn, cười nói:

- Vậy ta xin cáo từ trước đây, hai vị đại nhân cứ làm việc đi.

Chu Thư Nhân nói:

- Để ta tiễn ngài.

- Đừng, không cần, ngài đang bận mà.

Chu Thư Nhân thầm nghĩ, quan viên Công bộ dễ thương hơn Lại bộ nhiều. Chầu triều suốt mấy ngày nay, người của Lại Bộ chầu triều không phải là Chu đại nhân, mà là một vị Lại Bộ Thị Lang khác. Thái độ kênh kiệu, khinh người thôi rồi. Có cái so sánh, càng làm nổi bật sự đáng mến của quan viên Công Bộ.

*****

Công bộ

Công bộ thượng thư thấy Phương Đàm quay về, bèn nói:

- Bản quan có chút hối hận vì đã bảo ngươi mang đồ qua bển. Lúc đó chỉ nghĩ thay vì để Hộ Bộ tới hỏi tư liệu, chi bằng tự đưa cho bọn họ trước, còn có thể tạo chút thiện cảm. Nhưng ta hoàn toàn quên mất, Chu Thư Nhân mới đến Hộ Bộ năm nay đã từng làm quan tri phủ ở Lễ Châu và Tân Châu. Chu Thư Nhân cai trị không tệ, hiểu biết về việc tu sửa đê điều không hề thua kém Công Bộ.

Phương Đàm sửng sốt:

- Vừa rồi đưa cho Chu đại nhân, Chu đại nhân còn cảm tạ hạ quan kia mà.

Công bộ thượng thư vuốt râu, nói:

- Nếu mà như vậy thì Chu Thư Nhân quả thật không tệ.

Phương Đàm cảm thán:

- Chính xác. Trước đây hạ quan đến Hộ Bộ, không ít lần bị đối xử qua loa cho xong. Từ khi Chu đại nhân thành thị lang, hai lần hạ quan đến Hộ Bộ là hai lần thoải mái nhất.

Công bộ thượng thư thở dài, đều đang là Thượng Thư chính nhị phẩm, nhưng Chính nhị phẩm như ông ấy lại xếp chót:

- Ngươi đi làm việc trước đi.

- Vâng, hạ quan cáo lui.

*****

Thẩm hầu phủ

Xe ngựa Chu gia dừng lại, Trúc Lan xuống xe ngựa. Chỗ này còn cách Hầu phủ một đoạn, nhưng xe ngựa không thể đi qua bởi vì phía trước đều là xe ngựa. Hôm nay là tiệc đầy tháng của cháu đích tôn Hầu phủ, thật sự không ít khách khứa tới dự.

Trước đây Trúc Lan ngồi xe ngựa đi ngang qua Thẩm hầu phủ, lúc ấy Trúc Lan đã cảm thấy Thẩm hầu phủ rất bề thế. Bây giờ được vào Hầu phủ, Trúc Lan lại càng cảm khái: Hầu phủ này đâu chỉ khí thế, mà lớn quá luôn. Nghe bà tử kiêu ngạo giới thiệu, Trúc Lan hâm mộ. Thẩm hầu phủ lớn gấp hai lần Chu phủ, cũng là toà phủ được Hoàng Thượng ban thưởng.

  –

Lúc Trúc Lan tới hậu viện, quan quyến đã tới không ít, Trúc Lan nhìn thấy Cao thị đi qua đây, bèn nói:

- Tỷ tới sớm thật.

Cao thị mỉm cười:

- Phủ của chúng ta cũng ở gần đây.

Trúc Lan bắt đầu tính thời gian:

- Phải một lúc nữa mới vào tiệc.

Cao thị gật đầu:

- Chúng ta tìm một chỗ ngồi trước đi.

Trúc Lan: - Được.

Bọn họ không có cơ hội ra phía sau xem đứa trẻ, phải ở trong đại sảnh chờ đứa trẻ được bế ra.

Trúc Lan biết, Cao thị cũng không phải là người nhiều chuyện, cô kéo thị ngồi xuống âu cũng là vì không muốn dính vào. Bọn họ tìm chỗ xa một chút ngồi xuống, vẫn có thể nghe được chuyện bát quái, nội dung xoay quanh một số đề tài nóng nhất Kinh Thành hiện nay. Ví dụ, tiểu thiếp nhà ai lẳng lơ quá đang, con gái nhà ai trèo cao, nhi tử nhà ai không nên thân, thật ra “xì-căng-đan" lớn nhất là Diêu hầu phủ. Trúc Lan ở trong nhà mà còn nghe được: Thẩm Huyện Chủ và Diêu Triết Dư dẫn theo con trai quay về Diêu hầu phủ, nghe nói hôm đó liền bán đi không ít tôi tớ. Diêu hầu phủ thật sự lắm chuyện rùm beng, chỉ là hôm nay ở Thẩm hầu phủ, mỗi người đều có điểm kiêng dè cho nên mới không dám nói.

Rất nhanh đã tới giờ lành, Hầu phủ phu nhân - Thẩm lão phu nhân, cùng con dâu thứ và cháu trai bước ra. Trúc Lan nhìn Nhị phu nhân Thẩm hầu phủ, vị này không còn trẻ nữa, mới có được đích tử. Cô cũng nghe nói không ít, vị Nhị phu nhân này liên tục sinh ba đích nữ, cuộc sống ở Hầu phủ không kém phần hẩm hiu. Trúc Lan còn có thể nghe được người bên cạnh nhỏ giọng nói: có đứa con trai cái là khác liền!

Trúc Lan chú ý tới Thẩm Huyện Chúa. Vì đang làm mẹ cho nên sự sắc sảo của Thẩm huyện chủ giảm đi không ít, chỉ là lông mày có hơi cau có, thường hay nhìn đồng hồ cát, hẳn là đang nhớ đến con trai và muốn sớm quay về.

Yến tiệc của Hầu phủ thật sự không tồi. Trúc Lan ở cổ đại chưa từng ngược đãi miệng ăn của mình, thức ăn Chu phủ cũng không tồi, thành thật mà nói cũng có vài món quý hiếm, nhưng vẫn không nỡ lãng phí tiền bạc, còn Thẩm hầu phủ thì đúng là có tiền.

Trúc Lan ăn no liền cáo từ, Cao thị và cô cùng nhau rời đi. Ra đến cửa phủ, gặp được Thẩm Huyện chúa, thế cũng khéo quá:

- Huyện chúa!

Thẩm huyện chúa đang sốt ruột, thị cố nén sự nôn nóng của mình và nói với giọng thân thiết:

- Chu thục nhân, hôm khác tới Diêu hầu phủ chơi nhé!

Trúc Lan không muốn, chẳng qua là đang ở cửa lớn Thẩm hầu phủ, người đến người đi, cô cũng không thể từ chối là mất mặt Huyện chúa:

- Có dịp sẽ đến.

Thẩm huyện chúa đang lo lắng cho con trai, mà Chu gia đã vào kinh, sau này muốn gặp cũng dễ dàng:

- Ta vội hồi phủ, xin đi trước một bước.

- Mời Huyện chúa!

Cao thị chờ xe ngựa Thẩm Huyện Chúa rời đi mới nói:

- Muội biết Thẩm Huyện Chủ à?

- Lúc lão gia làm Tri phủ Tân Châu, Diêu thế tử và Huyện chúa từng ở lại Tân Châu một thời gian. Hiện tại Thẩm thế tử vẫn còn ở Tân Châu.

Cao thị thấy Dương thị không nói nhiều, trong lòng hiểu rõ, hai nhà còn chưa quá thân. Cao thị cười nói:

- Hôm khác cùng nhau uống trà.

- Được.

*****

Phủ thái tử

Thái tử cầm danh sách trong tay, nếu không phải y đã học được cách khống chế cảm xúc thì y thật sự muốn ném cái chén xuống. Chết tiệt, người dưới trướng y có vấn để quả nhiên không ít. Ngần ấy năm trời mà y cũng chẳng phát hiện ra dù chỉ là một chút.

Thái tử nắm chặt danh sách, chắc chắn phía y có người yểm trợ cho bọn họ. Nếu không, sao y không thể không biết được. Được, giỏi lắm! Bây giờ ai cũng là kẻ đáng nghi! Y nhắm mắt lại, bên cạnh chỉ có vài người được giao cho trọng trách, những người này cơ bản đều là người đã theo y từ mười năm trước.

Thái tử hít sâu một hơi, nói:

- Gửi danh sách vào, giao cho Hoàng Thượng.

- Vâng.

Thái tử đợi đám người ra ngoài, gọi người bước vào, hỏi:

- Ngũ hoàng tử đang ở đâu? Có tiếp xúc với người nào không?

Thị vệ cúi đầu, đáp: - Ngũ hoàng tử vừa rời khỏi nhà Thẩm thứ cát sĩ là bị Nhị hoàng tử đến túm đi luôn, trước mắt không có tiếp xúc với bất kỳ ai.

Bình Luận (0)
Comment