Tam hoàng tử Trương Cảnh Thời cười khẩy trong lòng, Lão ngũ giả này càng ngày càng tinh ranh. Hắn nghiêm mặt đứng dậy, nói:
- Hôm nay nhân vật chính không về nhà, ta cũng lui đây. Nhị hoàng huynh, hoàng đệ, ta đi trước một bước.
Khóe miệng Tứ hoàng tử Trương Cảnh Tích nhếch lên:
- Lão Ngũ và Thẩm Dương sẽ rất thú vị đây!
Lão ngũ hiện tại thú vị làm sao!
*****
Trương Cảnh Hoành nhận lấy chén trà Thẩm Dương đưa qua, bỗng hắt xì hai cái.
Thẩm Dương lo lắng hỏi:
- Ngũ hoàng tử thấy không thoải mái chỗ nào?
Trương Cảnh Hoành khẽ nói:
- Bổn hoàng tử không có chuyện gì, chẳng qua là có nhiều người đang nhắc tới bổn hoàng tử thôi.
*****
Phủ Ngũ hoàng tử
Trương Cảnh Dương híp mắt, đâu chỉ thú vị. Lão Ngũ là giả, cũng không biết Thẩm Dương này có biết sự thật không. Khùng ghê, bây giờ Lão Ngũ đi tìm Thẩm Dương, bọn họ dám ngồi trong phủ Ngũ Hoàng tử, nhưng không dám đến nhà Thẩm Dương. Bởi lẽ, bọn họ còn chưa đoán được thái độ của Hoàng thượng dành cho Thẩm Dương.
–
Hàn Lâm Viện
Hôm sau, Xương Liêm vừa mới vào phòng đã thấy vô cùng náo nhiệt, Lữ thứ cát sĩ mím môi:
- Nhìn hắn ta đắc ý kìa.
Xương Liêm có chút lơ mơ, hắn vừa đến vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì:
- Có chuyện gì vậy?
Lữ công tử nói nhỏ:
- Hôm qua Ngũ hoàng tử ở lại nhà Thẩm Dương, chưa sáng sớm đã mò tới đây rồi tự mình nói huỵch toẹt ra, khoe khoang hắn ta với Ngũ Hoàng tử thân thiết thế nào.
Xương Liêm kinh ngạc. Thái tử đối xử với Thẩm Dương rất khác biệt, Ngũ hoàng tử và Thái tử cùng mẹ cũng có quan hệ khá tốt với Thẩm Dương. Xương Liêm nhíu mày, hắn thật sự nghĩ mãi không ra. Ngoại trừ học thức thật sự không tệ, cách cư xử của Thẩm Dương chẳng ra làm sao. Thứ không thiếu nhất ở Hàn Lâm Viện này là người có học thức uyên thâm, hắn không tìm thấy một ưu điểm nào trên người Thẩm Dương.
Lữ công tử thấy Chu Xương Liêm trầm tư, tiếp tục hỏi nhỏ:
- Có phải huynh đã biết gì không?
Xương Liêm hoàn hồn, nói:
- Ta có thể biết được gì chứ. Được rồi, đừng quan tâm hắn ta nữa, quay về làm việc đi.
Lữ công tử không chịu được. Ở phòng toàn thứ cát sĩ này, hắn ta không sánh bằng Chu Xương Liêm có người cha đang đi vững vàng trên con đường làm quan, hắn ta cũng không sánh bằng những người có gia thế, nhưng hoàn cảnh của Thẩm Dương và hắn ta không khác lắm, tại sao hắn ta vẫn không được như Thẩm Dương chứ?
*****
Hoàng cung
Sau buổi chầu triều, Chu Thư Nhân và Thượng Thư đại nhân ở lại. Hôm nay chầu triều về chuyện sắp xếp sau trận lũ lụt ở phương Nam. Cùng ở lại còn có Lại Bộ Thượng Thư, và các học sĩ Nội Các.
Hoàng Thượng nói:
- Phía Nam hết mưa rồi, mực nước cũng đã giảm xuống. Hiện tại rất nhiều bách tính trôi dạt khắp nơi, các khanh có kế sách gì hay để sắp xếp về sau không?
Chu Thư Nhân thở dài. Nước lũ đã rút, những ngôi nhà bằng bùn của nhà nông dân hoàn toàn không thể vào ở được nữa. Phải xây dựng lại nhà ở, phải phân chia lại đất đai, và phải xử lý ổn thoả thi thể của người cũng như động vật để tránh bùng phát dịch bệnh. Giai đoạn sau thiên tai có quá nhiều chuyện phải làm. Đúng rồi, còn phải giải quyết vấn đề lương thực cho bá tánh nữa, bây giờ bá tánh không có lương thực, cuối cùng là tu sửa đê đập.
Tiêu Thanh cau mày. Lão nghe từng kế sách một, mày càng lúc càng nhíu chặt. Vấn đề này sẽ tiêu tốn khá nhiều ngân lượng.
Chu Thư Nhân nghe thấy mở kho lương để phát lương thực thì không khỏi thở dài. Số lượng lương thực ít ỏi trong kho lương đã dùng để cứu trợ khẩn cấp trong lúc xảy ra lũ lụt, mấy ngày vừa qua tiếp tục vận chuyển một mớ lương thực giúp đỡ dân chạy nạn nữa. Phương Bắc có nhiều kho lương, nhưng vào thời điểm đó lại không có nhiều lương thực. Chẳng hạn kho lương Tân Châu, để tiếp tế cho đại quân đánh giặc sang năm, lương thực Tân Châu đã được chuyển đi hết hai phần ba. Không riêng gì Tân Châu, mà ác châu thành thuộc phương Bắc đều y như nhau. Thậm chí đến cả kho lương Kinh Thành cũng không có bao nhiêu lương thực. Bây giờ kêu mở kho lương ban phát lương thực, lấy đâu ra đủ lương thực.
Hoàng Thượng nhíu chặt đôi mày, ngài nhìn Hộ Bộ Thượng Thư, hỏi::
- Tiêu đại nhân, khanh có lời gì muốn nói không?
Tiêu Thanh mím môi, đáp:
- Hoàng Thượng, lần này không phải là thần than nghèo, mà thật sự không đủ lương thực.
Đinh đại học sĩ cau mày, nói:
- Tiêu đại nhân à, kho lương không có khả năng không có một chút lương thực nào, vả lại chẳng bao lâu nữa là đến thời gian thu hoạch vụ thu. Ngài đừng có nắm chặt lương thực không chịu nhả ra như vậy chứ!
Tiêu Thanh thầm trợn trắng mắt, nói:
- Đinh đại nhân, ngài không lo liệu việc nhà cho nên không biết kho lúa kinh thành thật sự không dư thừa lương thực.
Hoàng Thượng cũng biết, ra hiệu Đinh đại nhân dừng lại:
- Tiêu ái khanh, khanh tính toán đại khái xem Giang Nam cần bao nhiêu bạc, ngày mai đưa lên đây cho trẫm.
Sau đó nhắn nhủ vài câu, rồi Hoàng Thượng mới ra hiệu cho các đại thần lui ra.
Chu Thư Nhân yên lặng suy nghĩ, lại là một ngày làm phông nền. Anh phát hiện ra, thăng quan rồi mà cơ hội mở miệng trái lại ít đi. Tuy nhiên như vậy cũng hay, không mở miệng thì sẽ không đắc tội người ta.
Tiếc rằng, không vui vẻ được bao lâu, Hoàng Thượng lên tiếng:
- Chu Thư Nhân, khanh ở lại một lúc.
Thấy Tiêu đại nhân nhìn mình, Chu Thư Nhân bối rối không biết vì sao lại gọi tên anh. Tiêu Thanh cũng sửng sốt, đây là lần đầu tiên nhìn thấy sự lơ mơ trong mắt Chu Thư Nhân. Lão tỏ ý cười thông qua ánh mắt, nói:
- Ta về hộ bộ trước.
- Vâng.
Mấy vị Đại học sĩ cũng đưa mắt nhìn qua, một số Đại học sĩ cau mày, sau đó lần lượt ra ngoài. Tiêu Thanh híp mắt, chắp tay sau lưng chậm rãi bước đi. Lục bộ và Nội Các kiềm chế lẫn nhau, trong số mấy vị đại học sĩ, lão thấy Đinh đại học sĩ là khó chơi nhất.
Lại Bộ Thượng Thư cũng thả bước thật chậm, chờ cách xa mấy vị đằng trước một khoảng mới nhỏ giọng nói:
- Hoàng Thượng thật sự coi trọng Chu Thư Nhân, ta thấy vị trí Thượng thư này của ngài cũng không ngồi được bao nhiêu năm rồi.
Tiêu Thanh: - Ít nhất hộ bộ còn có người kế thừa, không giống Lại bộ, rối lung tung beng. Ta không có ý gì đâu nhưng ngài có lòng châm ngòi ly gián sao
không quản lý Lại bộ của ngài nhiều hơn đi.
Lại Bộ là nơi nội bộ đấu đá với nhau khốc liệt nhất và rối loạn nhất trong số lục bộ. Hộ Bộ vẫn còn tốt chán!
Lại bộ thượng thư nghẹn họng, hừ một tiếng rồi bước đi thật nhanh.
*****
Bên trong chính điện, Hoàng Thượng ra hiệu Chu Thư Nhân ngồi xuống:
- Vừa rồi trẫm thấy khanh cũng có ý tưởng, bây giờ chỉ có mình trẫm, khanh nói thử xem khanh có kế sách gì.
Đúng là Chu Thư Nhân có kế sách, anh không hé răng bởi vì anh là hộ bộ thị lang, bên trên còn có Tiêu đại nhân. Mà anh cũng không có lý do chính đáng để lên tiếng, chẳng qua nghĩ đến bá tánh không có cơm ăn, trong lòng áp lực tới khó chịu.
- Vậy thì thần xin nhiều lời, nếu như nói gì không đúng thì xin Hoàng thượng bỏ qua.
Hoàng Thượng nhướn mày, thật sự có kế sách này!
- Khanh cứ nói đi, nơi đây chỉ có một vua một thần tử là khanh và trẫm thôi, lời nói hôm nay sẽ không bị truyền ra.
Ngài biểu đạt rằng sẽ che chở Chu Thư Nhân, anh cũng hiểu rõ, trước mắt Chu Thư Nhân vẫn nên khiêm tốn thì hơn.
Chu Thư Nhân cân nhắc rồi nói:
- Trước mắt hộ bộ vẫn còn bạc tồn, tổng cộng hai trăm bảy mươi tám vạn lượng bạc.
Gần đây chi ra hơi nhiều: thưởng bạc cho các tướng sĩ, chia cho các bộ một mớ, bằng không, số bạc trắng sẽ hơn ba trăm vạn lượng.
Trong lòng Hoàng Thượng hiểu rõ:
- Thì sao?
- Thần nghĩ, triều đình không đủ lương thực, nhưng nước láng giềng có. Thần từng làm Tri phủ Tân Châu, thần nắm tường tận một vài thuyền lái buôn tới lui Bình Cảng ở Tân Châu, thần cũng nắm rõ mặt hàng mà nước láng giềng thường xuyên mua bán. Có nước láng giềng có lương thực dồi dào, vì vậy thần nghĩ hay là qua nước láng giềng mua lương thực.
Anh làm Tri phủ Tân Châu, cho nên cái gì anh cũng nắm rõ. Thuyền buôn nước ngoài chở lương thực đến bán, chắc chắn giá cả sẽ thấp hơn tự mình đi mua, mà còn có thể thao luyện thuỷ quân, một công đôi việc.
Hoàng Thượng nhìn Chu Thư Nhân, người này hiểu rõ Tân Châu như lòng bàn tay. Ngài từng gặp không ít tri phủ, thật sự không ai giống như Chu Thư Nhân. Hoàng Thượng vuốt râu, Chu Thư Nhân là người tài năng kiệt xuất.
Chu Thư Nhân cúi đầu, trong lòng mặc niệm: đừng nhìn anh nữa mà, nếu không phải vì dân chúng thì anh thật sự không muốn nhiều lời. Chỉ hy vọng sau này đến lúc về hưu, có thể dễ dàng bỏ qua cho anh!