Trương Cảnh Hoành đấu tranh nội tâm rất nhiều, từ sau khi nhận được ý chỉ của Hoàng Thượng, y đã muốn mắng người. Hà cớ gì phải giao cho y điều tra vụ an Tôn Liệu:
- À, bổn hoàng tử không đến tìm đại nhân.
Chu Thư Nhân: - … Hở?
Vậy ngươi gọi bản quan làm gì? Bản quan đang gấp về nhà ăn cơm, vợ con của anh còn đang chờ anh đấy!
Trương Cảnh Hoành cười gượng, y không thể nói là mình đang trốn tránh người khác được, y tằng hắng một tiếng rồi nói:
- Bổn hoàng tử vô tình đi tới cửa hộ bộ, vừa hay Chu đại nhân là người đầu tiên đi ra, cho nên liền gọi đại nhân.
Chu Thư Nhân: - Bản quan đang vội về nhà.
Vậy nên xin cáo từ trước, bái bai!
Trương Cảnh Hoành thấy Chu Thư Nhân vừa chào hỏi xong là ngay lập tức xoay người định đi, y há miệng tính nói gì đó nhưng rồi lại ngậm miệng lại. Y không muốn làm Chu Thư Nhân phật lòng, bây giờ y nào có tự tin đó. Sau đó y thấy quan viên Hộ Bộ lục tục đi ra, y thở dài trở về xe ngựa.
Thị vệ hỏi:
- Điện hạ, hồi phủ hay sao?
Trương Cảnh Hoành cười lạnh một tiếng:
- Không về.
Y vừa xuất cung là trốn đi luôn, lúc này những ai nên biết đều đã biết được y phụ trách điều tra vụ Tôn Liệu. Chắc là đang chờ ở phủ của hắn cả rồi, y có ngốc mới hồi phủ đó.
Vệ thị vệ hơi sượng, hỏi:
- Điện hạ tính đi đâu?
- Đến phủ Thái tử, ca ca ruột của ta bị cấm túc, ta là đệ đệ, làm sao có thể không tới xem xem.
Tiện thể ở lại phủ Thái tử, dù sao chỉ cần không phải hồi phủ là được.
Thị vệ: - …Vâng.
*****
Chu phủ
Xương Trung thấy cha về thì rất vui vẻ:
- Mẹ không có lừa con, cha về thật rồi nè.
Trúc Lan giải thích:
- Lúc sáng thắng nhóc này thức dậy mà không thấy anh, cho rằng em lại đùa nó. Buổi chiều, nó cứ một mực ở tiền viện chờ anh trở về.
Chu Thư Nhân kéo cái tay mập của con trai, nói:
- Mấy ngày nay bận quá, nên thằng bé nhớ anh rồi. Bây giờ Hộ Bộ có bạc, không còn quá bận rộn nữa, sau này ngày nào cũng có thể về nhà.
Xương Trung nắm chặt tay cha, nói:
- Cha, tối nay toàn là mấy món cha thích, do con chọn đó.
Xương Trung lộ vẻ chờ được cha khen, đầu nhỏ nghểnh lên.
Chu Thư Nhân v**t v* khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai, nói:
- Được, đêm nay cha sẽ ăn nhiều một chút, bởi vì món nào cũng là lòng hiếu thảo của Xương Trung.
Trúc Lan thấy con trai kéo Chu Thư Nhân đi ăn cơm, cô cản lại và nói:
- Cha con đã mặc bộ đồ này cả một ngày rồi, thay quần áo trước rồi mới đi ăn cơm.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Anh và con trai đi thay quần áo đây.
Trúc Lan mỉm cười:
- Được.
Sau bữa cơm tối, Chu Thư Nhân thấy Xương Liêm và Dung Xuyên không đi. Anh hiểu rõ vì sao, chắp tay sau lưng nói:
- Đến thư phòng rồi nói.
Xương Liêm và Dung Xuyên liếc nhìn nhau, vội vàng nhấc gót đuổi theo.
– –
Thư phòng, Chu Thư Nhân ngồi xuống ra hiệu con trai và Dung Xuyên cũng ngồi. Sau đó bảo Cẩn Ngôn bưng một bình trà qua, đêm nay ăn hơi nhiều thịt, miệng vẫn còn vương mùi dầu mỡ. Xương Liêm vẫn luôn nhẫn nại, chờ khi trà được bưng lên mới cất giọng nói:
- Cha, con trai có nghe kể lại chuyện xảy ra ở trên triều rồi.
Dung Xuyên mới là người lo lắng nhất, hắn thường xuyên gặp Thái tử, trong lòng hắn thật sự cảm thấy khá thân thiết với Thái tử. Hôm nay nghe được tin tức, cả ngày mà vẫn chưa thể bình tĩnh lại được.
Chu Thư Nhân hết nhìn con trai, rồi lại nhìn sang Dung Xuyên. Cả hai còn rất trẻ tuổi, anh cũng không định nhiều lời:
- Đây là chuyện nhà của thiên tử, chúng ta đều là người ngoài. Hoàng thượng sẽ tự mình giải quyết chuyện nhà mình, chuyện chúng ta có thể là làm tốt việc của bản thân, quản lý tốt bản thân.
Anh ngừng một chút rồi mới nói tiếp:
- Sau này mặc kệ là ai tìm các ngươi, các ngươi đều phải biết giữ mồm giữ miệng. Còn nữa, Chu phủ không theo phe nào cả, chỉ trung thành với Hoàng Thượng. Nhất là Xương Liêm, hiện tại ngươi là đứa duy nhất đi theo con đường làm qua, sau này nếu có ai đó lôi kéo ngươi mà ngươi còn dám có ý nghĩ sai lệch thì cứ chờ xem ta trừng phạt ngươi kiểu gì.
Xương Liêm nôn nóng giơ tay lên thề, nói:
- Cha, hiện tại con trai không dám, sau này cũng không dám. Con trai lấy người làm tấm gương, tuyệt đối trung thành với Hoàng Thượng.
Nhưng mà, lời nói hôm nay của cha đã khiến bất an trong hắn tan biến không còn một mống.
Dung Xuyên cố nhịn nãy giờ, rốt cuộc vẫn không nhịn được:
- Thúc thúc, thái tử có thể xảy ra chuyện gì không?
Đầu ngón tay Chu Thư Nhân vuốt đáy chén trà, suy cho cùng vẫn là huynh đệ. Gặp mặt vài lần, cho dù không nhận ra nhau, nhưng huyết thống là thứ không thể phủ nhận. Dung Xuyên thật sự lo lắng cho Thái tử. Anh nghĩ một lúc lại nói:
- Hồi nãy ta đã nói rồi, đây là chuyện riêng trong nhà thiên tử, Thái tử sẽ không xảy ra chuyện gì đâu.
Nếu không phải kiêng dè thân thế của Dung Xuyên, anh sẽ nói nhiều hơn một chút, hiện tại chỉ có thể trả lời qua loa mà thôi.
Trong nhận thức của Dung Xuyên, thúc thúc là người lợi hại nhất, thúc thúc nói không có chuyện gì, hắn cũng yên tâm.
*****
Phủ Thái tử
Thái tử gia ngồi ở ghế chủ nhà, nhìn Trương Cảnh Hoành uống một hớp rượu rồi lại đớp một miếng thức ăn:
- Phủ ngũ hoàng tử đã nghèo đến mức không có cơm ăn à? Sao cô lại nhớ bổng lộc của phủ Hoàng tử không thấp nhỉ.
Trước kia Trương Cảnh Hoành cũng là người lịch sự, bây giờ thô bỉ quá, giống như chưa từng nhìn thấy đồ tốt, một mực muốn nuốt hết vào bụng mới yên tâm.
Trương Cảnh Hoành uống cạn chén rượu, nói:
- Rượu ngon! Thái tử, thần muốn chừa một đường lui cho mình sau này, chắc chắn không thể không có bạc được. Hiện tại phủ ngũ hoàng tử ngoại trừ tiêu dùng tất yếu ra thì còn lại đều đã cắt giảm hết rồi, đã lâu thần không ăn thức ăn sang xịn như vậy.
Y đã cất giấu rượu ngon của quý phủ cả rồi. Bây giờ mà không dành dụm của cải thì ngày sau không có cơ hội tiếp xúc với đồ được tiến cống đâu.
Thái tử nở nụ cười, nói:
- Ngươi không sợ đến lúc đó sẽ không cho ngươi mang gia sản mà ngươi tích góp đi sao?
Trương Cảnh Hoành cười ha hả, đáp:
- Thần sợ lắm chứ, cho nên đã xin Hoàng Thượng trước rồi, Hoàng Thượng đồng ý cho thần mang đi số bạc chính đáng.
Không được phép mang những gì thu nhận, nhưng có thể mang những gì mình tự kiếm được.
Tuy rằng thái tử cảm thấy Trương Cảnh Hoành hiện tại rất thuận mắt, nhưng y vẫn nhìn thời gian và nói:
- Cũng không còn sớm, ngươi có thể đi rồi.
Trương Cảnh Hoành suy sụp, nói:
- Thái tử, thần không thể hồi phủ, người ta đang ở lì trong phủ chờ thần đấy!
Hiện tại y không thể làm phật lòng bất kỳ ai, bởi y không đủ tự tin. Nếu y là Ngũ hoàng tử thật sự, làm gì phải trốn khắp nơi, đã sớm quay về rồi.
Trương Cảnh Thần híp mắt, nói:
- Ngươi không thể ở lại phủ Thái tử, nhưng mà, cô có thể chỉ cho ngươi một chỗ để đi.
Trương Cảnh Hoành: - Phủ Ninh quốc công sao?
Y cũng nghĩ qua, nhưng không dám đến phủ Ninh quốc công. Phủ Ninh quốc công sống kín tiếng suốt mấy năm nay, bây giờ Thái tử bị phạt, y càng không thể tuỳ tiện đến đó.
Trương Cảnh Thần dẫn dắt:
- Không phải quan hệ của ngươi cùng một vị thứ cát sĩ Hàn Lâm viện khá ổn sao, nhà của hắn ta chính là nơi tốt để di.
Trương Cảnh Hoành ngẩn người, người có quan hệ khá tốt với y mà đang làm ở Hàn Lâm Viện thì chỉ có thể là Thẩm Dương. Hoàng Thượng bảo y tiếp xúc với Thẩm Dương nên y từng sắp xếp vài lần gặp gỡ tình cờ. Sau khi nói chuyện mấy câu, y có chút hoang mang. Thẩm Dương hết sức ngây thơ, nếu không phải Hoàng Thượng bảo y tiếp xúc thì y đã mặc kệ. Tính ra, đã lâu không gặp Thẩm Dương rồi.
Trương Cảnh Thần đứng dậy, nói:
- Thế nào, có phải là nơi tốt để đi không?
Trong lòng Trương Cảnh Hoành run lên. Lúc này trông Thái tử rất giống Hoàng Thượng, quả nhiên là do chính tay Hoàng Thượng dạy dỗ nên người. Ban đầu y nghi ngờ Hoàng Thượng và Thái tử, hiện tại nhìn dáng vẻ của Thái tử, y liền trầm mặc, y vẫn nên thành thật một chút mới tốt:
- Quả thật là điểm đến tốt.
- Ừ, ngươi có thể đi rồi. - Trương Cảnh Hoành đến đây hơn một canh giờ, làm chậm trễ quá nhiều chuyện của y.
Trương Cảnh Hoành cảm nhận được sự ghét bỏ đậm sâu cho nên không dám hé răng:
- Vâng.
*****
Phủ ngũ hoàng tử, người của Nhị hoàng tử báo lại:
- Ngũ hoàng tử đến phủ Thái tử, sau khi rời khỏi đó cũng không trở về, mà đã tới một tiểu viện nhỏ ở Bắc Thành.
Trương Cảnh Dương chẳng những đang ôm một bụng tức giận, mà còn bị Lão Tam và Lão Tứ bắt tay mắng hắn. Mấy ngày nay Trương Cảnh Hoành ăn của hắn - uống của hắn, kết quả vừa ra khỏi cung là tránh mắt hắn, hắn nghiến răng nói:
- Bắc Thành! Hắn đúng là rất biết tìm chỗ để đi!