Thái tử trộm nhìn phụ hoàng, rồi ngồi sõng soài trên mặt đất. Y nói:
- Chân của nhi thần đã tê rần cả rồi.
Lâu rồi y không quỳ gối, lần trước quỳ gối là dịp cúng bái tổ tiên đầu năm. Đầu gối của y rất quý, từ nhỏ đã ít khi quỳ. Y và mấy hoàng đệ trái tính trái nết kia khác nhau, hoàng đệ phải tập quỳ gối, còn y thật sự chưa từng tập quỳ bao giờ.
Một chút lửa giận cuối cùng của Hoàng Thượng cũng không còn. Ngài tốt với Thái tử quá, cho nên khi hoàng nhi không tin tưởng ngài mới phản ứng mạnh như vậy. Lúc này nhìn thấy con trai cả ngồi dưới đất, bật cười lên tiếng:
- Trẫm thật sự nuông chiều con quá rồi.
Thái tử ngượng ngùng:
- Bởi vì phụ hoàng cưng chiều nhi thần, nên nhi thần biết, phụ hoàng tốt với nhi thần nhất.
Hoàng Thượng vươn tay đỡ con trai cả đứng dậy, chờ hoàng nhi đứng lên mới buông tay ra. Đã lâu cha con bọn họ không có đứng gần sát nhau giống như thế này, Hoàng Thượng phát hiện, vóc dáng của con trai cả cao hơn ngài non nửa cái đầu rồi. Ngài lùi ra sau một bước, nói:
- Giả vờ bị cấm túc cho giống một tí.
Thái tử hoàn toàn yên tâm, trong lòng y vẫn hiểu được chừng ấy năm qua phụ hoàng đối xử với y như thế nào. Phụ hoàng không hề ghi tạc trong lòng, y đáp:
- Vâng.
Hoàng Thượng nói:
- Trẫm sẽ điều tra rõ chuyện của Tôn Liệu, trong lúc con cấm túc cũng điều tra thủ hạ của con một chút.
Ánh mắt Thái tử trầm xuống, giờ mới diễn kịch được hai ngày mà chứng cứ đã đầy đủ hết rồi, cho thấy không phải gom góp chỉ trong một sớm một chiều. Đúng là y nên điều tra cẩn thận:
- Nhi thần đã hiểu.
Lúc Thái tử đi ra ngoài, Hoàng thượng không còn tức giận với con trai nữa nên đầu óc tỉnh táo hẳn ra. À, chuyện của Tôn Liệu không hề đơn giản. Tôn Liệu được ngài chú ý xấp xỉ mười năm, mười năm trước những vị hoàng tử khác cũng chưa đủ bản lĩnh mua chuộc Tôn Liệu. Dưới trướng Thái tử chắc chắn vẫn còn người có vấn đề, chỉ chờ thời cơ để bùng lên thôi.
Liễu công công rụt cổ lại, nuốt nuốt nước bọt. Hắn có chút hy vọng thái tử trở về, nghĩ đến gần đây Thái tử cũng không tới chính điện, hắn cảm thấy trước mắt trở nên tăm tối!
–
Hộ bộ
Chu Thư Nhân trở về phòng, vừa mới ngồi xuống. Khâu Duyên đi tới hỏi:
- Hôm nay ngài làm sao vậy? Nét mặt có hơi nghiêm túc.
Làm việc chung mấy ngày nay, trên mặt Chu Thư Nhân vẫn luôn mang theo nụ cười. Ông ta chưa từng thấy sắc mặc Chu Thư Nhân thay đổi, hôm nay lại nghiêm túc hơn hẳn.
Chu Thư Nhân nghĩ một lúc rồi nói ra chuyện xảy ra trên triều, dù sao anh không nói, Khâu Duyên cũng sẽ biết, cuối cùng nói thêm:
- Chuyện là như vậy đó, không chỉ có ta nghiêm túc, mà sau khi Thượng Thư đại nhân trở về trên mặt cũng lộ vẻ nghiêm túc.
Khâu Duyên trừng mắt nhìn anh, ông ta vẫn luôn tin chắc rằng Thái tử sẽ là người kế vị, vẻ mặt ông ta cũng nghiêm túc hơn vài phần:
- Đây là chuyện lớn, Thái tử đứng vững thì triều đình đứng vững, chỉ hy vọng trận phong ba này mau chóng qua đi.
Ông ta không muốn theo phe nào cả, mấy năm vừa qua Khâu gia vẫn trong trạng thái “mạ còn chưa lớn mà lúa đã chín vàng hết”*. Ông ta còn muốn leo lên trên thêm vài năm nữa, theo không đúng phe là ảnh hưởng đến tương lai của cả gia tộc!
(*”Mạ còn chưa lớn mà lúa đã chín vàng": vốn liếng trong nhà đã gần cạn kiệt mà chưa có được nguồn thu nào mới.)
Chu Thư Nhân khá hiểu Khâu Duyên, người này sẽ có một số động thái nho nhỏ, nhưng chỉ cần được Khâu Duyên công nhận thì vẫn rất dễ nói chuyện. Anh vỗ vai Khâu Duyên tỏ ý an ủi, ấy vậy mà Khâu Duyên không cảm nhận được sự an ủi, cảm thấy mọi người cùng chung cảnh ngộ mà thôi!
Chu Thư Nhân ngồi xuống mở sổ sách ra xem. Anh một lòng tin rằng Hoàng thượng và Thái tử đang diễn kịch, chẳng qua là muốn làm chân thật hơn một chút. Nghĩ vậy, đôi mày của anh giãn ra.
*****
Chu phủ
Trúc Lan mời chưởng quầy cửa hàng trang sức đến, chưởng quầy mang theo quyển sổ, Trúc Lan nói với con gái đang ở bên cạnh:
- Con nhìn xem con thích kiểu dáng nào.
Tuyết Hàm biết là đặt trang sức hồi môn cho nàng, có điều những thứ trước mặt trông quá diêm dúa:
- Mẹ, mấy kiểu này hơi diêm dúa.
Nàng cảm thấy bản thân sẽ không đeo nổi, chẳng bằng chọn món nào đó đơn giản một chút.
Trúc Lan thầm nghĩ, cô còn cảm thấy nó không đủ lộng lẫy đây. Những trang sức này vẫn kém hơn trong cung một chút, nhưng đây đã là cửa hàng trang sức tốt nhất trong kinh thành rồi. Cô nói:
- Trang sức hồi môn không thể qua loa, con chọn vài món thấy thích đi.
Tuyết Hàm sửng sốt, sau đó nghĩ tới thân thế của Dung Xuyên, nàng lấy lại bình tĩnh qua lật quyển sổ ra xem. Chưởng quầy cửa hàng trang sức nói:
- Ở đây là những kiểu dáng được đặt nhiều nhất trong hai năm qua, nếu tiểu thư không thích, tiểu thư có thể tự cung cấp kiểu dáng.
Tuyết Hàm hỏi lại:
- Có thể tự mình cung cấp kiểu dáng sao?
- Có thể.
Đôi tai Tuyết Hàm ửng đỏ, nói:
- Vừa hay trong tay ta có một bản vẽ kiểu dáng. Lưu Ly, em cầm qua đây đi.
Trúc Lan nhìn đôi tai đo đỏ của con gái, còn gì không hiểu nữa đâu. Chắc chắn là Dung Xuyên vẽ cho, cô thật sự không phát hiện ra: sau khi Dung Xuyên trưởng thành sẽ trở nên rất lãng mạn. Nghĩ đến Chu Thư Nhân, cô không còn ghen tị nữa, Chu Thư Nhân cũng từng đặt làm trang sức theo ý cô mà.
Lưu Ly nhanh chóng quay lại, đưa bức vẽ qua cho chưởng quầy.
Chưởng quầy nhìn kĩ, nói:
- Tuy hơi rườm rà, nhưng vẫn có thể chế tác. Có điều thời gian hơi lâu một chút.
Tuyết Hàm tiếp lời:
- Thời gian lâu một chút cũng không sao, có thể làm được là tốt rồi.
Trúc Lan mỉm cười, nói:
- Con chọn thêm một mớ nữa đi, của hồi môn cũng không thể chỉ có một bộ trang sức.
Đôi tai Tuyết Hàm càng đỏ hơn, giống như nàng vội vàng muốn gả cho Dung Xuyên vậy. Nàng cúi đầu chọn kiểu, sau đó chọn thêm được hai bộ:
- Mẹ, con chọn xong rồi.
Trúc Lan lấy sổ qua, nhìn hai bộ mà con gái đã chọn, sau đó lật xem thì thấy đúng là không còn bộ nào tốt, cô lại đặt xuống:
- Cứ làm ba bộ trước đã. Ngọc nằm trong này, ngươi cất cho kỹ.
Tống bà tử đưa chiếc hộp trong tay cho chưởng quầy, nói:
- Ngươi đếm kỹ lại, kiểm tra đàng hoàng đừng để thiếu sót. Trong đây có cả những thứ trong cung ban thưởng, mất một cái là ngươi không chịu trách nhiệm nổi đâu.
Chưởng quầy vẫn cầm chiếc hộp trong tay một cách chắc chắn. Chưởng quầy không ít lần nhận đơn của nhà quan, đã từng nhìn thấy ngọc quý trong cung ban tặng, nhưng chưởng quầy cũng kiểm tra cẩn thận. Ông ấy lấy sổ ra ghi chép số liệu đâu vào đó, xác nhận không có vấn đề gì, mới cất hộp vào:
- Tiểu nhân xin phép về trước. Ba tháng sau sẽ gửi trang sức đến phủ.
Trúc Lan: - Được, đây là tiền đặt cọc.
- Vâng.
*****
Lễ Châu
Xương Nghĩa chuẩn bị khởi hành về kinh thành, hắn nhìn Thuận Thanh ngồi bên cạnh mình, suốt mấy ngày qua đứa em vợ này rất ỷ lại vào hắn.
- Đừng chỉ nhìn, đồ ăn đều dọn lên rồi, ăn nhiều một chút.
Tiền Thuận Thanh mím môi không động đũa, hỏi:
- Tỷ phu (anh rể), có phải huynh sắp phải đi rồi không?
- Ngươi cũng khá là thông minh, tối nay mời các tiên sinh ở học viện của ngươi đi ăn bữa cơm, chiều mai ta sẽ chuẩn bị lên đường về kinh.
Vì tiểu tử này, hắn đã nán lại thêm mấy ngày.
Tiền Thuận Thanh tiếp tục mím môi, hồi mà tỷ phu chưa tới, y cảm thấy một mình mình rất ổn, có thể tự chăm sóc bạn thân. Sau khi tỷ phu đến đây, tỷ phu vẫn luôn quan tâm đến y, còn ở lại cùng y một ngày. Bây giờ tỷ phu đi rồi, trong lòng nó không nỡ chút nào.
Xương Nghĩa vỗ vai cậu em vợ, nói:
- Ta nghe tiên sinh của ngươi nói ngươi học hành không tệ. Chờ ngươi thi đỗ tú tài, hãy đến học viện kinh thành mà học.
Tiền Thuận Thanh sửng sốt, y chớp chớp mắt, ý của tỷ phu là tỷ phu chào đón y. Y cong môi đáp:
- Ừm.
*****
Kinh thành
Chu Thư Nhân hết giờ làm ở nha môn, anh vừa ra cửa thì gặp được Ngũ hoàng tử. Anh cho rằng không phải tìm mình, nên cất bước đi đến trước xe ngựa của nhà chờ sẵn.
- Chu đại nhân, Chu đại nhân, ngài khoan hẵng đi!
Chu Thư Nhân dừng bước, anh rất cạn lời, vậy mà lại thật sự tìm anh:
- Ngũ hoàng tử đã đến bao lâu rồi?
Trương Cảnh Hoành rất khó chịu, đáp:
- Tới được một lúc rồi.
Chu Thư Nhân nhướn mày:
- Vậy sao lại không vào hộ bộ?
- Không dám vào! Bổn hoàng tử nghèo, không giống mấy vị hoàng huynh đều có gia sản hậu hĩnh. Bổn hoàng tử không có bạc gửi hộ bộ, cho nên không dám bước qua cánh cửa này. Chu Thư Nhân: - …Vậy ngũ hoàng tử tìm hạ quan có việc gì?