Chu Thư Nhân lại rót cho mình một chén rượu, anh nương theo động tác nâng chén rượu lên uống mà thoáng nhìn Thái tử một cái. Hôm nay Hoàng Thượng làm lơ Thái tử, cả buổi tiệc khánh công, Hoàng Thượng chỉ nói đôi câu với Thái tử. Trong lúc thu hồi tầm mắt, Chu Thư Nhân tiện thể đá mắt lướt qua các vị đại thần trong bữa tiệc khách công, không ít đại thần cũng đang đánh giá Hoàng thượng và Thái tử.
Chu Thư Nhân uống cạn chén rượu, đây là dấu hiệu cho thấy sạch giặc ngoại xâm bắt đầu thanh trừng nội bộ đây mà. Hôm qua lâm triều Hoàng Thượng đã lạnh nhạt với Thái tử, đôi cha con tôn quý nhất này đã bắt tay vào bày binh bố trận rồi.
Khâu Duyên đè thấp giọng nói:
- Ngài quen Diêu thế tử à?
Chu Thư Nhân giải thích:
- Hồi ta còn là Tri phủ Tân Châu, Diêu thế tử cũng ở Tân Châu, ta và Diêu thế tử có chút việc cần lui tới thôi.
Khâu Duyên yên tâm, không quen là tốt. Ông ta cũng không muốn qua lại với Chu Thư Nhân rồi dính dáng tới Diêu thế tử:
- Sau này vẫn nên ít lui tới thì hơn, Diêu hầu phủ rất loạn. Ngài nhìn mà xem, Diêu thế tử trở về, Diêu hầu phủ sẽ không yên tĩnh đâu. Ngài mới tới kinh thành, thôi thì cẩn thận và dè dặt mới tốt.
Chu Thư Nhân cảm thấy giọng của Khâu đại nhân lúc nhắc đến Diêu hầu phủ xen lẫn một chút khinh thường, anh im lặng chốc lát mới trả lời:
- Ừm, ta nhớ kỹ rồi.
Khâu Duyên cũng không nhiều lời, ông ta thật sự coi thường Diêu hầu phủ. Hậu trạch đấu đá nội bộ mà còn huyên náo tới nỗi mọi người đều biết, không biết giữ thể diện là gì cả, ông ta nghe xong cũng thấy lỗ tai ô uế.
Hoàng thượng và Thái tử mới đó mà đã lần lượt rời đi, không lâu sau đó, tiệc khách công cũng tan cuộc. Chu Thư Nhân và Khâu Duyên cùng nhau ra khỏi hoàng cung, cả hai đều không uống quá nhiều rượu, gió lạnh ập tới thổi bay men say không còn một mống. Hai người bước đi không nhanh, Chu Thư Nhân nghe thấy Diêu Triệt Dư gọi anh, nên anh đứng lại.
Khâu Duyên cau mày, mở lời:
- Ta đi trước đây.
Chu Thư Nhân: - Được.
Khâu Duyên giật giật khóe miệng, cuối cùng không nói gì nữa. Ông ta đã từng cảnh báo một lần, vì vậy nhanh nhẹn xoay người bước đi.
Bước chân của Diêu Triết Dư có phần gấp gáp, hắn ta nói:
- Chu Đại Nhân, đã lâu không gặp, dạo này có khỏe không?
Chu Thư Nhân: - Thế tử nhìn mà không biết sao?
Lại còn hỏi anh? Nếu anh không khỏe thì có thể vào kinh chắc?
Bước chân của Diêu Triết Dư khựng lại, hắn ta chỉ hỏi để bắt chuyện thôi. Hắn ta cười gượng:
- Ta hỏi thừa rồi!
Chu Thư Nhân tằng hắng một tiếng:
- Bản quan vẫn chưa chúc mừng Thế tử có con, bây giờ chúc mừng muộn vậy.
Diêu Triết Dư nghĩ đến đứa con trai vừa nhìn thấy vội vàng, trong lòng mềm oặt. Hắn ta không có người cha tốt, hắn ta hy vọng bản thân sẽ là người cha tốt:
- Ta cũng xin được chúc mừng đại nhân thăng quan tiến chức.
- Cảm ơn, cảm ơn! Chúc mừng thế tử gia tạm giữ chức Binh Bộ.
Diêu Triết Dư cũng không cảm thấy vui vẻ lắm, tạm giữ chức Binh Bộ chẳng qua là cách Hoàng Thượng giữ hắn ta lại kinh thành mà thôi. Hắn ta lôi kéo một vài thế lực của Diêu gia, không đến một tháng, Hoàng Thượng nhất định phái người tiếp quản. Hắn ta chỉ là con đao trong tay Hoàng Thượng, hắn ta cười gượng:
- Cảm ơn.
Chu Thư Nhân nhận ra trong giọng nói của Diêu Triết Dư có vẻ não nề, lòng anh hiểu rõ: chức vụ tạm thời của Diêu Triết Dư ngang ngửa Lang Trung chính ngũ phẩm (trông coi thị vệ), sau này có tước vị kế thừa hay không còn chưa biết được, bởi lẽ chức quan này khó lòng thăng tiến được.
Bọn họ nhanh chóng đi đến cửa cung, Chu Thư Nhân ngồi lên xe ngựa, đêm nay là đêm trăng tròn, không cần đèn lồng chiếu cũng có thể thấy người rõ ràng. Sau khi Chu Thư Nhân an toạ, liền buông rèm xe ngựa xuống.
Cẩn Ngôn sửng sốt:
- Đại nhân, cần chút đèn cầy không?
- Không cần, ta nghỉ ngơi một lát, về đến nhà thì gọi ta.
- Vâng.
Chu Thư Nhân nhắm nghiền hai mắt, nhớ lại đủ loại chuyện trong tiệc Khánh Công hôm nay. Hoàng thượng và Thái tử đã đập tan thế bình yên, thật sự y hệt chiếc máy xay thịt vừa được khởi động. Anh cũng đã ngửi được mùi máu tươi, lần thanh trừng này chắc chắn sẽ kéo theo không ít người.
*****
Chu phủ
Hôm sau, Trúc Lan dậy từ sáng sớm, Chu Thư Nhân cũng thức dậy theo:
- Đến giờ lên triều rồi à?
- Không có, anh có thể ngủ thêm một lát nữa.
Chu Thư Nhân phỏng đoán thời gian, không định ngủ nữa:
- Anh cũng dậy rồi, đi vào triều sớm một chút.
Trúc Lan chờ Chu Thư Nhân ngồi dậy, kêu nha đầu bưng nước vào, sau đó nói:
- Hôm qua em ngủ sớm, hồi khuya anh về mà em cũng không dậy luôn. Hai ngày này em nhận được không ít thiếp mời, trong đó có thiếp mời của Thẩm hầu phủ.
Chu Thư Nhân rửa mặt xong, lau khô mặt rồi ngồi lên trên ghế:
- Thẩm hầu phủ à! Lần này xuất chinh, Thẩm hầu phủ không cử ai đi. Tính ra, Thẩm hầu phủ và Diêu hầu phủ đều vì chuyện Thẩm huyện chủ mà cãi nhau một trận. Nửa năm trở lại đây, bọn họ vẫn luôn rất kín tiếng.
Trúc Lan cầm lược chải đầu cho chồng, nói:
- Thẩm Hầu phủ mời thì nhất định phải đi, đây là thiếp mời đầy tháng trưởng tôn của Nhị phòng Thẩm hầu phủ.
Chu Thư Nhân nói:
- Nếu vậy đúng là nên đi thật
Trúc Lan cười đáp:
- Nói không chừng, còn có thể gặp được Thẩm huyện chủ và đứa nhỏ.
Tiếc là lúc hai hầu phủ xảy ra tranh chấp thì Chu gia chưa tiến kinh, nghe nói khi ấy mâu thuẫn vô cùng dữ dội. Cuối cùng Thẩm huyện bị động thai, thái y nói không thể di chuyển, Hoàng hậu nương nương mới lên tiếng chấm dứt.
Chu Thư Nhân híp mắt, nói:
- Diêu Triết Dư đã trở về, lần này không còn lý do ở lại Thẩm gia nữa, anh đoán khoảng chừng hai ngày nữa là sẽ dọn về thôi.
Trúc Lan cảm thấy đáng tiếc trong lòng, cô vỗ bả vai Chu Thư Nhân, nói:
- Chải xong rồi, anh đi thay quần áo đi, lát nữa ăn sáng.
- Được.
–
Một canh giờ sau, Chu Thư Nhân đã ở trên triều. Anh rất có tinh thần, hôm nay nhất định có chuyện. Quả nhiên, không chờ đợi lâu đã có quan viên dâng tấu chương - theo phe Thái tử.
Chu Thư Nhân nhìn thoáng qua, anh lên triều vài ngày gần như đã nhớ rõ những quan lại chủ chốt trong triều. Hữu phó đô Ngự Sử chính tam phẩm - Thích đại nhân, quyển tấu chương này là kiệt tác của phó đô Ngự Sử.
Hoàng Thượng xem tấu chương được trình lên, hòng thăm dò ngài mà bỏ ra rất nhiều tâm tư. Những người tham gia là người mà ngài cho Thái tử, ngài thật sự rất biết chọn người. Ngài quăng tấu chương cho Thái tử, giọng điệu trầm hơn trước đây không ít:
- Con hãy xem cho thật kỹ.
Thái Tử nhận lấy tấu sớ, mở ra trông thấy từng cái tên thì lâm vào trầm mặc, khó trách phụ hoàng lại tức giận. Đây là người của phụ hoàng, tuy rằng dưới quyền của y, nhưng vẫn là người của phụ hoàng. Bây giờ để bắt được chứng cứ và đưa thẳng lên trên triều, phụ hoàng không chỉ tức giận với Tôn đại nhân mà còn tức giận với y nữa:
- Nhi thần không phát hiện ra, nhi thần có tội.
Hoàng Thượng nổi giận thật rồi, ngài giao người cho Thái tử, thế nhưng Thái tử lại phớt lờ không răn dạy chỉ vì đó là người của ngài cho.
Chu Thư Nhân cúi đầu, lỗ tai giật giật. Lần này Hoàng Thượng thật sự rất giận, ngay cả giọng điệu cũng thay đổi hẳn, không phải giả vờ. Trên dưới triều đình rơi vào yên tĩnh, đến cả Hữu phó đô Ngự Sử cũng không dám hé răng, im lặng làm nền.
Buổi chầu triều nhanh chóng kết thúc, Chu Thư Nhân vuốt râu, Thái tử vẫn bị phạt cấm túc để suy nghĩ lại lỗi lầm của mình.
Tiêu Thanh chau mày, lão đã phò tá quân vương nhiều năm, lão có thể nhận ra Hoàng Thượng tức giận thật hay tức giận giả. Lão khẽ thở dài, chỉ hy vọng Thái tử và Hoàng Thượng không có mâu thuẫn:
- Chúng ta đi thôi.
Chu Thư Nhân nhìn thấy các vị đại thần tụm năm tụm ba nhanh chóng rời đi, trong số bọn họ có người hưng phấn, có người lo lắng.
*****
Ngay tại chính điện trong cung, Hoàng thượng nhìn Thái tử đang quỳ, hỏi:
- Con có biết con sai ở chỗ nào chưa?
Thái tử cúi đầu:
- Nhi thần đã biết.
Hoàng Thượng siết chặt nắm tay, ngài muốn tôi luyện bản lĩnh của Thái tử:
- Con không tin trẫm, hử?
Thái tử nghe xong có hơi ngây ngốc, trán đổ mồ hôi, vội đáp:
- Phụ hoàng, chính vì nhi thần tin tưởng phụ hoàng mới không lo lắng nhiều. Bởi là người phụ hoàng đưa cho nhi tử, nhi thần mới tín nhiệm tuyệt đối. Nếu nhi thần thật sự không tín nhiệm Tôn đại nhân thì Tôn đại nhân cũng không có lá gan tham ô nhận hối lộ.
Cơn thịnh nộ trong lòng Hoàng Thượng tan biến. Chính xác, Thái tử luôn rất xem trọng Tôn Liệu, chẳng qua Tôn Liệu phụ lòng tín nhiệm của cha con bọn họ mà thôi:
- Con đứng lên đi.