Hành Trình Nhận Cáo Mệnh Của Mẹ Chồng Nhà Nông

Chương 761

Minh Đằng nuốt nước miếng. Không, nó không cần. Mạnh tiên sinh là sư phụ của Tứ thúc, nên nó cũng biết chút ít mấy năm nay Tứ thúc làm sao đi được đến ngày hôm nay.

- Ông nội, cháu trai nhất định sẽ ăn năn hối cải.

Chu Thư Nhân xoa nhẹ tóc Minh Thụy, nói:

- Đừng chán nản, lần này không như ý thì lần sau cố gắng. Ông nội tin Minh Thụy sẽ vượt qua được.

Minh Thụy sững sờ, ông nội xoa đầu nó. Vừa rồi ông nội đã xoa đầu nó, khuôn mặt nhỏ kích động tới mức ửng hồng lên. Nó gật đầu thật mạnh, nói:

- Ông nội, cháu trai nhất định sẽ cố gắng.

Minh Đằng có chút hâm mộ, ông nội chưa bao giờ xoa đầu hắn, nhưng mà thấy Minh Thụy kích động như vậy, hắn là ca ca sẽ không tị nạnh với đệ đệ.

Xương Trung kéo đứa cháu trai út nhào vào lòng cha, nói:

- Phụ thân, khi nào con lớn sẽ giành hạng nhất cho cha nở mày nở mặt.

Minh Huy cũng giơ cái tay mập, nói theo:

- Cháu trai cũng sẽ cố gắng giành lấy vinh quang.

Hạng nhất thì bỏ đi, thằng bé không dám nghĩ tới. Nó nhìn tiểu thúc thúc với vẻ khâm phục, tiểu thúc thúc thật sự dám nói!

Chu Thư Nhân kỳ vọng rất lớn vào con trai ruột, anh bế Xương Trung và nói:

- Vậy cha chờ Xương Trung thi đỗ Trạng Nguyên đấy nhé.

Xương Trung cười tủm tỉm gật đầu:

- Dạ.

Minh Đằng mở to hai mắt ra nhìn, tiểu thúc thúc có biết bản thân vừa đồng ý gì không, Trạng Nguyên đó trời!

  –

Hôm sau, đại quân đã chuẩn bị sẵn sàng ngoài cổng Kinh Thành. Diêu Triết Dư cưỡi ngựa, hắn ta khải hoàn trở về. Bàn tay nắm chặt dây cương, quay đầu lại nhìn các tướng sĩ phía sau. Tuy rằng gian khổ, nhưng kết quả rất đáng giá. Nhớ đến Diêu hầu phủ, đường đường là đích thứ tử của Diêu hầu phủ mà lại có thể bị hại trở thành đứa ngốc, hắn ta nên thấy vui mừng vì nương tử không ở lại Hầu phủ chăng? Nếu không con trai của hắn ta chào đời được hay không cũng không chắc chắn. Nghĩ đến con trai, trong lòng hắn ta nóng như lửa.

Trong thành, Chu Thư Nhân đứng ở phía sau Thượng thư đại nhân. Hôm nay Hoàng Thượng đích thân dẫn theo bách quan nghênh đón các tướng sĩ. Thái tử lại không xuất hiện, còn các vị hoàng tử thì đều có mặt đông đủ.

Mỗi lần nghênh đón các tướng sĩ khải hoàn, Hoàng Thượng đều dẫn theo Thái tử, lần này lại không, lỗ tai Chu Thư Nhân rất thính, bởi vì Hoàng Thượng cách hơi xa, quan viên phía sau đều đang thảo luận.

Tiêu Thanh ho lên một tiếng, nhỏ giọng răn đe:

- Bản quan mặc kệ người khác nghị luận thế nào, các ngươi đều ngậm chặt miệng lại cho bản quan.

Trong lúc thảo luận về Hoàng thượng mà không hề hay biết, có khi thị vệ bên cạnh đang giám sát bọn họ đấy.

Chu Thư Nhân và Khâu Duyên vội nói:

- Vâng.

Vóc dáng Chu Thư Nhân không cao, đây là chuyện buồn. Tiêu đại nhân lớn tuổi phần lưng hơi khom cũng cao hơn anh, anh chỉ nghe tiếng vó ngựa cùng tiếng bước chân đều đều tiến tới, chứ thật sự không nhìn thấy tình huống phía trước. Anh thật sự rầu ơi là rầu, lúc này mới cực kỳ nhớ vóc người một mét tám mấy cao lớn thời hiện đại.

Hoàng Thượng nhìn những tướng sĩ tinh nhuệ nhất của triều đình, nét mặt của ngài vẫn giữ bình tĩnh. Cảnh này ngài thấy nhiều rồi, nhớ năm đó vì tạo phản mà phải đi kích động sĩ khí, ngài thường xuyên đến quân doanh, đối diện sát khí trước mặt cũng sẽ không cảm thấy khó chịu. Thời điểm chiến loạn, sát khí của các tướng sĩ mới là nặng nhất. Nhưng mà, nội tâm Hoàng Thượng đang rất kích động. Trong khoảng thời gian ngài tại vị đã giải quyết được hai nhóm ngoại tộc dũng mãnh thiện chiến. Trong đầu Hoàng thượng loé lên hai chữ “bành trướng”, nhưng ngài lập tức dằn xuống. Hiện tại vẫn còn những mối nguy cơ tiềm tàng, thanh trừ nội bộ cái đã, về phần bành trướng thì cứ giao cho thái tử đi, suy cho cùng ngài cũng già rồi.

Chu Thư Nhân đứng ở đằng sau, phía trước nói gì đó anh không nghe được. Thường hay truyền đến tiếng hô hào của các tướng sĩ, ừm, nghe rất kích động, ngoài ra không còn cảm giác nào nữa. Giọng nói cùng video khác nhau lớn quá, hoàn toàn không có cảm giác chấn động. Trái lại đứng chờ lâu quá, điều muốn làm nhất chính là nghỉ ngơi. Đã đứng nửa canh giờ rồi, ròng rã ba tiếng, chân của anh có chút không chịu được. Anh ngẩng đầu nhìn Thượng thư đại nhân, rồi nhìn qua Khâu đại nhân. E hèm, hai vị này vẫn đứng vững vàng, đây đều được luyện lúc lên triều.

Lại đợi một lát, Hoàng Thượng hồi cung, những quan viên bọn họ rốt cuộc cũng có thể ngồi lên xe ngựa. Chu Thư Nhân đỡ Tiêu đại nhân lên xe ngựa trước, sau đó là Khâu đại nhân, bởi vì cấp bậc kém một chút nên anh là người cuối cùng.

Lên xe ngựa, Chu Thư Nhân ngồi bên cạnh cửa sổ. Xe ngựa đỗ sát vào hai bên phố không đi, muốn nhường đường cho tướng quân cùng các tướng sĩ có công đi vào thành trước. Lúc này Chu Thư Nhân mới được ngắm nhìn, quả nhiên vẫn là video tốt hơn. Chiến mã không hổ danh là chiến mã, anh cũng muốn một con.

Diêu Triết Dư chăm chú nhìn qua hai bên, hắn ta sững sờ. Hắn ta cảm thấy bản thân nhìn lầm rồi, nên ráng nhìn thêm lần nữa, rồi lại trầm mặc. Mặc dù đã một năm không gặp Chu Thư Nhân, hắn ta vẫn chưa đến nỗi quên mất dáng vẻ của Chu Thư Nhân trông như thế nào. Đúng thật là Chu đại nhân rồi!

Đầu óc Diêu Triết Dư có chút mông lung, Chu Thư Nhân đã vào kinh? Ấy vậy mà Chu Thư Nhân đã vào kinh rồi!

Tốc độ thế này có phải hơi nhanh quá không? Hắn ta quay phắt đầu lại nhìn, đã không nhìn tới nữa. Tuy rằng không thấy được, nhưng hắn ta có để ý thấy vị trí của chiếc xe ngựa, gần phía trước thế này đều là quan viên quan trọng trên triều đình, ít nhất là tam phẩm. Trong đầu Diêu Triết Dư toàn là hai chữ tam phẩm, hồi lâu mới hoàn hồn lại.

Chu Thư Nhân cũng nhìn thấy Diêu Triết Dư, anh vuốt râu nghĩ: nhìn anh thấy ghê lắm sao? Biểu cảm vừa rồi của Diêu Triết Dư tựa như gặp quỷ vậy!

Đợi một lát, xe ngựa rốt cuộc cũng di chuyển. Bọn họ trở lại hộ bộ nghỉ ngơi, sau đó tiếp tục ban sai. Hôm nay phải theo hộ bộ đi đưa ngân lượng trợ cấp, đúng rồi, còn phải ban thưởng ngân lượng nữa. Hộ bộ đã biết Hoàng Thượng sẽ ban thưởng võ tướng, và Chu Thư Nhân cũng biết mỗi tướng sĩ được thưởng bao nhiêu bạc. Cho nên mới nói, tin tức của hộ bộ xem như cũng nhanh nhạy.

Công bộ Hữu thị lang đến lĩnh bạc đã phê, Chu Thư Nhân phụ trách:

- Bạc đã chuẩn bị xong, chỗ này cần ký tên và đóng dấu.

Công bộ Hữu thị lang đại nhân đùa nói:

- Hôm nay Thượng thư đại nhân bảo ta tới lĩnh bạc, ta phải xác nhận vài lần mới tin.

Chu Thư Nhân nghe mà thấy tội, nói:

- Ngài kiểm tra số lượng đi.

Phương đại nhân thật sự kích động, lần đầu tiên thoải mái đến lĩnh bạc như vậy, hơn nữa con số cũng không giảm một nửa, thật sự là quá bất ngờ. Ông ấy nhịn không được nhìn về phía Chu đại nhân, ông ấy và hộ bộ giao thiệp nhiều năm, gần đây hộ bộ chi ra bên ngoài số bạc lớn, tuy rằng cũng thu vào đáng kể nhưng không phải ai hộ bộ cũng cấp bạc cho. Vậy nên, nguyên do là vì Chu Thư Nhân ở đây.

Chu Thư Nhân: - Trên mặt hạ quan có cái gì sao?

Phương đại nhân cười:

- Không, chỉ là ta phát hiện Chu đại nhân đến hộ bộ là đúng quá luôn.

Chu Thư Nhân: "..."

Rất nhanh, số tiền đã kiểm kê xong, lần đầu tiên Phương đại nhân phóng khoáng ký tên của mình bằng chữ thật to:

- Chu đại nhân, có cơ hội ta mời ngươi uống trà.

Trong hộ bộ có người có thể nói vài lời tốt cho là quan trọng lắm, nhất định phải làm thân với Chu đại nhân.

Chu Thư Nhân cười đáp: - Được.

- Vậy ta không quấy rầy ngươi nữa.

- Phương đại nhân, ta tiễn ngài.

- Đừng, xin dừng bước.

Nói xong, Phương đại nhân rảo bước rời đi. Chân của Chu Thư Nhân vừa bước ra lại thu về, được rồi, nên quay lại việc thôi!

*****

Chu phủ

Buổi tối, Xương Trung ngồi ở trên ghế, nói:

- Mẹ, chúng ta không đợi cha cùng nhau ăn cơm sao?

Trúc Lan nói: - Cha con không về ăn.

Xương Trung không vui: - Cha lại không về nhà nữa rồi.

Xương Liêm cười nói:

- Không phải cha không về nhà, cha tiến cung tham gia tiệc Khánh Công, tới khuya mới có thể trở về, cho nên không cần chờ cha ăn cơm.

Xương Trung nghe hiểu:

- Mẹ, sao mẹ không nói rõ ràng?

Trúc Lan cười đáp:

- Mẹ còn chưa nói xong, con đã cướp lời, chuyện này không thể trách mẹ được.

Khuôn mặt nhỏ của Xương Trung phồng lên, mẹ cố ý là cái chắc, nhất định là cố ý rồi.

*****

Trong hoàng cung, tiệc Khánh Công đã bắt đầu được một lúc. Chu Thư Nhân cũng no lửng bụng, cảm giác Diêu Triết Dư nhìn anh, anh bèn nâng chén rượu lên.

Diêu Triết Dư cầm lấy chén rượu đáp lễ, nhân tỉ nhân khí tử nhân*. Chu Thư Nhân trở thành Hộ bộ thị lang, tưởng tượng tới chức quan của mình, im!

(*Nếu so sánh mình với người khác thì chỉ tự hành hạ mình)

Bình Luận (0)
Comment