Chu Thư Nhân cạn lời, Diêu hầu phủ này quả nhiên vẫn luôn chiếm giữ vị trí đầu bảng tin tức bát quái kinh thành, anh ý nhị nói:
- Ngốc vẫn tốt hơn hiểu chuyện.
Bị ngốc cũng tốt, nói không chừng còn có thể giữ mạng.
Trúc Lan đem quần áo qua, đáp:
- Đúng vậy, ngốc có khi lại tốt hơn.
Chu Thư Nhân vừa thay quần áo vừa nghĩ về Diêu hầu phủ. Từ lúc anh đến Thành, cứ mãi bận việc Hộ Bộ, thật sự không quá chú ý đến Diêu hầu phủ. Diêu hầu phủ đúng là lắm chuyện thật ấy!
Chu Thư Nhân thay quần áo xong, nói:
- Ngày mai bách quan đều ra khỏi thành nghênh đón các tướng sĩ chiến thắng trở về, giúp anh ủi phẳng quan phục một chút.
Trúc Lan đưa quan phục đã thay cho Tống bà tử:
- Được.
Chu Thư Nhân tưởng tượng đến cảnh ngày mai phải dậy sớm hơn cả lúc lâm triều, sau lưng không khỏi ê ẩm. Lâm triều sớm thật sự là một công việc vất vả, đòi hỏi dậy sớm mỗi ngày. Bây giờ mới đầu tháng, anh cần chờ đến tháng sau mới được thay ca.
– –
Trên bàn cơm tối, Xương Liêm nói với giọng điệu hâm mộ:
- Cha, ngày mai bách quan sẽ nghênh đón tướng sĩ chiến thắng trở về, cảnh tượng long trọng như vậy sau này khó gặp, chỉ tiếc con trai không đi được.
Chu Thư Nhân liếc mắt nhìn Dung Xuyên, ánh mắt của tên tiểu tử Dung Xuyên này lại luôn trộm ngắm Tuyết Hàm, anh híp mắt nói:
- Ngươi xem Dung Xuyên cũng không đi được, mà nó có thấy tiếc nuối gì đâu.
Dung Xuyên bị điểm danh, thu hồi ánh mắt. Da mặt của hắn vốn đã không đủ dày, vừa nãy chỉ lo chú ý Tuyết Hàm cài cây trâm hắn tặng. Hắn không dám nhìn vào mắt thúc thúc, để lộ vành tai đỏ ửng lên. Hắn không nghe thấy thúc thúc nói gì, nhất thời không biết nên đáp lời như thế nào.
Xương Liêm cạn lời, tiểu tử Dung Xuyên này về nhà là trong mắt đều là Tuyết Hàm:
- Cha, con trai cảm thấy toàn bộ tâm tư của Dung Xuyên đều dồn vào chuyện sớm ngày thành thân rồi, nó cũng không còn thừa tâm tư để tiếc nuối nữa.
Khuôn mặt Dung Xuyên có hơi đỏ lên, nói:
- Ta, ta không có.
Tuyết Hàm nghe xong những lời này, mặt cũng đỏ lên, nàng kéo kéo tay áo Trúc Lan:
- Mẹ.
Trúc Lan thấy đôi chim ri đang xấu hổ, trừng mắt nhìn Xương Liêm một cái:
- Đồ ăn đã lạnh rồi, nhanh ăn cơm đi.
Lời này rất có trọng lượng, cả nhà lập tức ngoan ngoãn ăn cơm, không ai mở miệng nói chuyện nữa.
Tuyết Hàm là người đầu tiên ăn xong và buông đũa xuống, trước khi đi còn trừng mắt liếc nhìn Tứ ca một cái, sau đó dẫn theo nha đầu bà tử ngoài cửa rời đi. Xương Liêm sờ sờ mũi, hắn chiếu bận chọc Dung Xuyên, dường như đắc tội muội muội rồi, nha đầu mà giận lên là rất khó dỗ!
Ăn cơm xong, Chu Thư Nhân dẫn con trai út và đám cháu trai đến thư phòng. Hôm nay có bài thi thử ở học viện, anh muốn xem thành tích. Đây là lần kiểm tra đầu tiên từ khi đến kinh thành, anh cũng nhân cơ hội này để đánh giá trình độ của học trò ở học viện Kinh Thành.
*****
Thư phòng, trong tay Minh Vân cầm tờ đáp án bài thi trong tay. Hắn vốn định chờ ông nội bớt bận để thỉnh giáo ông nội, chẳng ngờ ông nội lại chủ động hỏi bài kiểm tra.
Minh Đằng giấu bài thi ở phía sau, thành tích kiểm tra không như hy vọng. Tối hôm trước lúc ông nội kiểm tra việc học, hắn còn nói bốc nói phét, phiếu điểm hôm nay đánh cho hắn hai cái tát.
Minh Thụy cũng bơ phờ, nó còn đang nghĩ ông nội bận rộn chắc chắn không có thời gian chú ý tới bọn nó. Bây giờ ước mơ đã tan biến, nó tràn trề hy vọng vào bài thi, nhưng thi không tốt cho lắm.
Xương Trung kéo tay Minh Huy, thúc cháu hai người nhìn trái nhìn phải. Hai tiểu tử kia tựa đầu vào nhau, cũng không biết thương lượng cái gì, thi thoảng bật cười ra tiếng.
Sau khi Chu Thư Nhân ngồi xuống, thu hết phản ứng của đám cháu trai vào trong mắt:
- Đặt phiếu điểm cùng bài thi lên trên bàn.
Minh Vân đặt lên trước tiên, sau đó tới phiên Minh Đằng và Minh Thụy chậm chạp bước đến trước cái bàn, rụt cổ bỏ bài thi cùng thành tích xuống.
Chu Thư Nhân cầm bài của Minh Vân trước, Minh Vân thi được hạng ba, vẫn không tụt ra khỏi ba hạng đầu. Vân học lớp chữ Giáp (lớp A), thành tính như vậy là tốt. Trình độ lớp Giáp ở Kinh Thành và trình độ lớp Giáp ở Tân Châu không chênh lệch lắm. Anh tiếp tục xem bài thi của Vân, đứa nhỏ này do chính tay anh dẫn dắt, từ nhỏ đến lớn được nuôi theo kiểu khuôn khổ, bài thi tính toán rất ít mắc lỗi, chỉ có vấn đề ở khoản văn chương mà thôi. Anh gõ gõ lên tờ giấy, Minh Vân cái gì cũng được, trưởng tôn khá là gương mẫu, nhưng thanh công hay thất bại đều ở điểm “trưởng tôn" này. Minh Vân áp đặt lên người quá nhiều quy định cứng nhắc, được bộ lộ hết trong văn chương của hắn. Bởi vì không có phóng khoáng, nên nhiều chỗ không thi vị lắm.
Sau đó anh cầm lấy bài thi của Minh Đằng và Minh Thụy, hai đứa này ở lớp chữ Ất. Đừng thấy là lớp chữ Ất mà lầm, rất nhiều người lớp này có thể lên được lớp chữ Giáp, chẳng qua tuổi còn nhỏ quá nên ở lại lớp chữ Ất thôi. Thời điểm Minh Đằng ở Tân Châu, thành tích đứng đầu, hiện tại chỉ ở vị trí trung bình. Hôm trước anh kiểm tra việc học, Minh Đằng cũng không lười biếng. Anh xem lại bài thi, bài thi đúng trình của Minh Đằng rồi, không có chỗ nào sai cả.
Cuối cùng là Minh Thụy, lúc thằng bé còn ở Tân Châu, thành tích có thể xếp ở hạng năm. Lần này thành tích thiếu chút nữa ở hạng mười, thảo nào bị sốc. Có thể nhận ra trình độ của lớp chữ Ất ở kinh thành cao hơn Tân Châu không ít, đấy mới là một học viện thôi, Kinh Thành có cả đống học viện nữa.
Chu Thư Nhân gọi cháu trai trưởng, nói:
- Bài thi của con, con cảm thấy có vấn đề gì?
Minh Vân cau mày:
- Ông nội, cháu vẫn luôn cảm thấy mình viết không tốt, nhưng có xem kỹ cũng không nhìn ra vấn đề. Kính mong ông nội chỉ ra chỗ có vấn đề giúp cháu.
Hắn đã lật qua lật lại bài thi xem rất nhiều lần, hắn còn mượn bài thi của hạng nhất và hạng nhì. Sau khi xem qua có hơi hiểu ra, nhưng kiểm tra của bản thân, vẫn không tìm ra kém ở chỗ nào.
Chu Thư Nhân chỉ vào một chỗ nằm trong bài văn, nói:
- Chỗ này, lúc cháu viết đã đắn đo một lúc mới viết ra được đúng không!
Minh Vân sửng sốt, vừa cúi đầu xem thì rất kinh ngạc:
- Ông nội, sao người lại nhìn ra được?
Chu Thư Nhân vuốt râu, đáp:
- Nguyên nhân rất đơn giản, đoạn này cháu viết rất câu nệ, lo lắng nhiều quá, trả lời không có gì đặc biệt, không có vấn đề nhưng cũng không đặc sắc.
Minh Vân nhớ lại ý nghĩ của mình ngay lúc đó, cúi đầu:
- Ông nội, cháu trai làm cho người thất vọng rồi, lúc ấy cháu băn khoăn nhiều lắm.
Chu Thư Nhân cười nói:
- Ông nội không thất vọng, nói ra, đây cũng là lỗi của ông nội. Ông nội vẫn luôn yêu cầu cháu quá nghiêm khắc, cháu lại là đứa nhỏ vô cùng trách nhiệm, vô tình đẩy hết toàn bộ gánh nặng lên trên người mình.
Min Vân không cảm thấy việc ông nội đòi hỏi ở hắn là có gì không đúng, hắn là trưởng tôn cần phải có trách nhiệm:
- Ông nội!
Chu Thư Nhân nhấc tay:
- Nghe ông nội nói, ông nội tuổi này chưa phải già lắm, Tứ thúc của con đã đi vào con đường làm quan, Ngũ thúc của con cũng sẽ đi vào con đường làm quan. Phía trên con có ba người chúng ta, con có một khoảng thời gian dài để trưởng thành. Vì vậy, Minh Vân à, sau này hãy thử buông bớt trọng trách. Con phải học được cách thả lỏng bản thân, con cứ căng thẳng thế này, ông nội rất lo lắng.
Anh cũng không hy vọng đứa cháu trai cả mà anh hết lòng nuôi nấng, sau này bước vào con đường làm quan lại tự lao lực đến chết, thế thì anh sẽ khóc thét!
Minh Vân như đã hiểu ra, hắn nghĩ lại bản thân, hình như đúng là hắn không biết thả lỏng thế nào, vẫn luôn gò bó bản thân:
- Ông nội, cháu trai đã hiểu ạ.
Chu Thư Nhân mỉm cười:
- Con phải hiểu phải lợi dụng mọi thứ có thể lợi dụng, cái gì cũng chịu trách nhiệm mới là kẻ ngốc. Minh Vân à, con vẫn còn phải học hỏi nhiều hơn.
Minh Vân nở nụ cười:
- Vâng.
Sau đó, Chu Thư Nhân lại bảo hai đứa Minh Đằng và Minh Thụy đến:
- Câu trả lời trong bài thi của hai người các con chính là trình độ thật của các con, thành tích lần kiểm tra này chứng minh núi cao còn có núi cao hơn, các con phải càng cố gắng hơn mới được. Nhất là Minh Đằng, con cũng nên nghĩ lại, nếu lần sau vẫn là thành tích này, ông nội sẽ thu dọn căn phòng bên cạnh thư phòng cho con ở, sau đó mời Mạnh tiên sinh tới dạy bù cho con.